Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 19: Phó Hoành

Fhdohfdah43: Hai vé?
HENG10: Đúng vậy, bạn có sao?
Fhdohfdah43: Đi với người yêu à?
Dụ Hành nhíu mày, không hiểu sao lại có một người lạ lùng vô tư đến mức này. Nhưng bây giờ trên mạng đủ kiểu người kỳ quái nên chuyện này cũng không hiếm lạ.
Có lẽ do lâu không được trả lời, người lạ tiếp tục nhắn thêm một câu.
Fhdohfdah43: Bất kỳ suất chiếu nào đều được?
HENG10: Ừm, rốt cuộc bạn có vé không?
Fhdohfdah43: Đợi một chút...
Không biết bên kia tình hình thế nào, nhắn xong câu này người đó biến mất.
Dụ Hành không quá bận tâm thoát ứng dụng và khóa màn hình. Thật ra anh cũng không cố chấp phải xem phim, bộ phim này anh đã xem không dưới năm lần từ hồi còn trẻ, chỉ là nghĩ đang dịp tổ chức liên hoan phim, lại hiếm khi có thời gian rảnh, nên có thể đi xem cùng ai đó cho vui.
Một ly mocha lạnh được đặt trước mặt anh, cậu trai tóc nâu xoăn ngồi xuống đối diện, đẩy ly về phía anh: "Anh uống nhanh đi, nếu không thì kem tan mất."
"Cảm ơn," Dụ Hành nhận lấy, "bao nhiêu tiền vậy?"
Cậu trai cười, khuyên tai bạc phản chiếu ánh sáng của quán cà phê: "Dễ mà, nếu muốn chuyển trả thì tôi không cần tiền, còn muốn mời tôi đi ăn thì chỉ cần một tô mỳ thôi."
"Cậu đòi tiền kiểu này đấy hả, có kiểu khác hay hơn không?" Dụ Hành không nhịn được bật cười: "À đúng rồi, tôi quên mua vé phim 'Cuộc phiêu lưu ngoài không gian năm 2001', giờ chỉ còn 'Thảm họa Trái đất' hoặc 'Mật mã 46', vẫn đi xem không?" TruyenLau.com
Cậu trai không để ý, uống một ngụm cappuccino lớn: "Chỉ cần đi với anh thì tôi xem phim nào cũng được."
Dụ Hành liếc nhìn khuôn mặt căng đầy collagen sức trẻ, cơ bắp cánh tay săn chắc với áo thun thoải mái của cậu ta, cảm thấy hơi nhức đầu.
Vài tuần trước khi từ thị trấn nhỏ phía Nam trở về, anh nghĩ lại thì thấy hơi mất mặt, hôm đó dựa vào người Châu Duy Khinh vừa nôn vừa khóc, như một đứa trẻ chịu phải oan ức, thật quá xấu hổ quá mềm yếu. Rõ ràng khi chia tay vẫn còn giữ chút thể diện, ai ngờ chỉ ba cốc rượu cứ thế bộc lộ hết tất cả.
Trên đường về càng nghĩ càng hối hận, đã vậy lúc vừa xuống máy bay lấy hành lý còn nhìn thấy màn hình lớn quảng bá "Ghi Chép Thanh Ảnh". Dụ Hành bỗng nảy ra ý muốn trốn khỏi thành phố này, lập tức mua vé tàu cao tốc về quê luôn, vé ký gửi hành lý còn chưa kịp xé, đã bị chuyển lên băng chuyền ga tàu.
Mẹ Dụ Hành đã nghỉ hưu, bố cũng nhờ quan hệ được nghỉ hưu sớm, hai người chỉ ở nhà chăm cây cảnh nuôi cá, mỗi ngày còn bận tranh cãi xem chậu Lan Điếu của ai đẹp hơn, hay chậu Trầu Bà lá xẻ của ai phát triển tốt hơn. TruyenLau.com
Dụ Hành gõ cửa nhà, người mở cửa là mẹ anh, tay còn đang ôm chậu Lan Điếu quý báu, phút chốc bà còn chưa phản ứng kịp.
"Ý gì đây mẹ, mẹ không nhận ra con luôn à?" Dụ Hành kinh hãi.
"Cũng hơi hơi," mẹ Dụ gật đầu, "sao mà gầy thế này, mẹ còn tưởng con ở nạn đói giống như bốn mươi năm trước!" TruyenLau
Bố Dụ đang trong bếp nghe vậy thì quay đầu: "Nạn đói là từ năm 1959 đến 1961, đến nay đã hơn bốn mươi năm."
"Biết rồi, thầy Dụ ạ." Dụ Hành bước thẳng vào nhà, một bước nhảy luôn lên sofa.
Mẹ Dụ Hành ghét bỏ đá đá hành lý của anh: "Đi công tác à? Mang nhiều đồ thế."
Dụ Hành trả lời đơn giản: "Con thất nghiệp rồi."
Mẹ anh cuối cùng cũng bừng tỉnh hiểu, giọng vui vẻ hẳn ra: "À ông Dụ ơi, con trai về ở nhờ bố mẹ đây này!"
Ở trên sofa đổi tư thế, Dụ Hành đột nhiên ngửi thấy mùi gì đó, bước tới phòng bếp: "Phải rồi, trưa nay bố mẹ ăn gì thế? Chân gà kho hả? Cho con cắn thử cái này trước nhé."
Dụ Hành ở nhà hai ngày, nhận hết mấy việc vặt như quét nhà, rửa bát, đổ rác, chăm sóc chú chó lông vàng của nhà mình.
Năm năm trước, chú chó đi cùng gia đình anh mười một năm đã qua đời, Dụ Hành nghe mẹ kể qua điện thoại là đã đặt bia mộ nhỏ cho nó. Khi về quê dịp Quốc khánh năm đó, chú chó lông vàng này lúc ấy còn là cún con bé xíu, bây giờ to đến Dụ Hành hai tay cũng ôm không trọn hết.
Buổi tối khi dắt chó ra ngoài, ở trong thang máy nhân lúc Dụ Hành không để ý, chú chó nhà anh bỗng dùng mũi tấn công mông con Border Collie bên cạnh, định làm ra mấy hành vi không văn minh.
Dụ Hành vội dùng sức kéo dây về ngăn sự cố xảy ra, anh xin lỗi chủ của con Border Collie: "Ngại quá, gần đây nó hơi quậy phá."
Chủ Border Collie là một cậu trai trẻ tuổi thân hình rất cao, cậu ta đưa tay đỡ sau lưng Dụ Hành, tránh để anh va vào khung quảng cáo trong thang máy.
"Cẩn thận," cậu trai nói, "chó cũng biết yêu từ cái nhìn đầu tiên, chuyện bình thường thôi mà."
Chiều đó anh còn nghĩ thầm chưa thấy cậu trai này ở quanh khu bao giờ. Tối hôm đó dì Vương nhà đối diện sang gõ cửa, đi cùng là cậu trai ban chiều tay còn cầm theo bánh mì chiên.
"Hello anh trai," giọng cậu ta rất trầm không hợp với vẻ bề ngoài, "lại gặp nhau rồi nè."
"Ngại với cháu quá Tiểu Dụ, đây là cháu dì tên Phó Hoành, thằng nhóc này tính hơi tự nhiên," dì Vương nói, "cũng học ngành IT, năm nay là năm cuối, sau khi ra trường muốn làm về game, nên dì mang nó qua để cháu chỉ bảo thêm."
"Không khéo chút nào," mẹ Dụ không chừa lại cho anh chút mặt mũi nào, "Thằng bé này vừa bị đuổi việc, không dạy được cái gì đâu."
Dụ Hành rất muốn phản bác rằng mình hai năm sau tốt nghiệp cũng là máy kiếm tiền hợp lệ, nhưng nhận ra tiền mình kiếm được dùng cho mấy việc không tiện nhắc, dẫn đến hiện tại chẳng còn khoản tiết kiệm nào nên đành im lặng.
"Dì không biết rồi, công ty trước đây anh Hành làm việc rất lớn mạnh," Phó Hoành tự nhiên đi giày vào, "so với cháu một tờ giấy trắng tinh thì vẫn giỏi hơn nhiều."
Vậy là Phó Hoành hàng ngày cứ thế đến cửa nhà tìm Dụ Hành. Ban đầu thật sự bàn về chuyên môn và tìm việc, Dụ Hành thấy may mắn vì mấy năm qua anh làm việc vẫn còn tạm ổn, ít ra đứng trước lớp trẻ cũng không quá mất mặt. Thỉnh thoảng gặp mẹ Dụ ở nhà, anh còn cố ý đọc to vài thuật ngữ chuyên môn rồi liếc nhìn mẹ một cái.
Mẹ Dụ thường để lại một ánh mắt xem thường cho anh, xong quay đi chăm chậu Lan Điếu yêu quý của mình.
"Anh đáng yêu thật đấy, anh trai." Phó Hoành cười đến mức lố luôn.
Dụ Hành có hơi xấu hổ, kiểu người nửa hướng nội nửa hướng ngoại như anh, phải đối phó với cậu trai trăm phần trăm hướng ngoại này thật khó cho anh, nhiều lần cảm thấy không thích ứng nổi.
"...Tôi lớn hơn cậu tận mười tuổi." Anh chỉ còn cách cố gắng tìm lại ưu thế sân nhà dựa trên tuổi tác.
"Nhưng đáng yêu thì đâu cần phân biệt tuổi tác." Phó Hoành bóc một quả quýt, nhìn về phía anh, mắt dưới ánh đèn sáng long lanh, "Anh lớn hơn tôi mười tuổi... nên tôi đã gọi anh là anh rồi mà, đúng không nào?"
Dụ Hành vốn nghĩ chỉ ở nhà hai tuần nên chuyện này chẳng đáng nhắc đến, nhưng không ngờ Phó Hoành học cùng thành phố mà anh đang sống, và hai ngày này lại đúng là mùa nhập học. Ngày trở về dì Vương tự mình lái xe đưa hai người ra ga tàu cao tốc.
"Phó Hoành thì dì nhờ cháu trông chừng nhé, Tiểu Dụ," dì Vương nói qua cửa xe, "Thằng nhóc này nghịch ngợm, cháu đừng chấp nó làm gì."
Có người lớn nhờ cậy Dụ Hành cũng không thể lơ là. Mỗi lần Phó Hoành rủ đi đâu anh đều nhận lời. Bọn họ chơi game cùng nhau bốn năm ngày, Phó Hoành đúng là sinh viên nam ngành IT, phản xạ thần kinh nhanh nhẹn, kỹ năng điều khiển xuất sắc.
Nhưng qua những ngày tiếp xúc, Dụ Hành đã nhận ra Phó Hoành dường như không đơn thuần xem anh là "con trai nhà hàng xóm" nữa.
"Tách."
Phó Hoành búng ngón tay trước mặt, kéo Dụ Hành trở về hiện tại.
"Nghĩ gì vậy anh trai," cậu ta nói, "sao ngây ra thế."
"Không có gì," Dụ Hành trả lời qua loa, "chỉ đang mơ màng."
Phó Hoành tháo tai nghe AirPods bỏ vào hộp sạc. Nhân viên quán cà phê thay đĩa nhạc, một giai điệu nhẹ nhàng vang lên, Phó Hoành nghe vài câu, bỗng nói: "Bài này hình như là bài của Châu Duy Khinh viết."
Dụ Hành nghe ra ngay từ câu đầu tiên rồi, dù anh chỉ nghe bài này một lần hồi ở khách sạn suối nước nóng lúc anh tới quán bar tên "Đêm đến, tận hưởng thôi!"
Anh chợt nghĩ đến một khả năng, liền hỏi: "Trước đây cậu từng nghe về tôi chưa?"
Phó Hoành vứt hộp sạc vào túi, trả lời rất tự nhiên: "Có biết, tôi đã xem video livestream lúc đó."
"Vậy là cậu tò mò nên mới tới gần tiếp cận tôi ư?" Dụ Hành hỏi thẳng, "Muốn xem người yêu của Châu Duy Khinh thì dáng vẻ ra sao?"
Phó Hoành bỗng ngẩng lên hỏi: "Các anh có phải chia tay rồi không?"
Dụ Hành không trả lời câu hỏi này.
Về lý trí anh muốn phủ nhận, nhưng về cảm xúc anh lại muốn thừa nhận.
Phó Hoành cũng không cố chấp chờ câu trả lời, thoải mái thú nhận: "Ừ, lúc đầu nghe dì tôi nhắc đến tên anh tôi thật sự tò mò, bọn họ là thế hệ trước nên không biết chuyện này, còn tôi vẫn hay xem chút tin giải trí."
"Cậu không cần tò mò," Dụ Hành nói, "Như cậu thấy đấy tôi chỉ là một người bình thường, vô cùng bình thường, không liên quan gì đến công việc của Châu Duy Khinh, cũng không biết gì về mấy tin đồn này nọ."
"Anh mô tả tôi như mấy kẻ săn tin vậy," Phó Hoành không hài lòng, "mấy cái đó chỉ là lúc đầu."
Dụ Hành uống một ngụm mocha, tiếp tục hỏi: "Còn bây giờ thì sao?"
Phó Hoành nhìn chằm chằm anh, sau đó mỉm cười nhẹ.
"Bây giờ à, cái livestream đó chỉ có ý nghĩa để tôi chắc chắn rằng anh thích đàn ông."
-
Điều hòa để hai mươi độ nhưng trong phòng vẫn nóng bức.
Bên ngoài cửa cách một hành lang dài, tiếng giày cao gót vang lên càng lúc càng gần, nghe được người đến đang đi khá vội vàng.
Vài giây sau cửa loảng xoảng bật mở kèm theo một làn gió.
Liêu Chiêu ném một tấm thiệp giấy cứng lên bàn, tùy tiện kéo ghế ngồi xuống: "Hôm nay đúng là ong giẫm lên dây điện*."
*Ong giẫm lên dây điện ( 蜜蜂踩电线 ): một câu nói lóng trên mạng khi gặp chuyện xấu hổ mất mặt đến rợn người, bất lực không thể làm được gì.
Châu Duy Khinh nhận thiệp, không hiểu được: "Là ý gì thế?"
"Rợn hết cả người luôn*," Tiểu Phương bên cạnh giải thích, rồi nghiêm túc bổ sung: "Tôi truyền tải sát nghĩa thôi, không thêm chút cảm xúc cá nhân nào."
*Bản gốc ( 麻了个 Bee): câu này cách phát âm giống lái đi một câu chửi tục, "Bee" nghe giống chữ ( 逼 /bī), nên Tiểu Phương phải giải thích như trên.
"Tối qua tôi hỏi cậu có muốn tặng vé cho ai không, cậu bảo không," Liêu Chiêu cởi giày cao gót, "sáng nay tôi mới gửi vé đi thì chiều lại phải đòi về, người ngoài nhìn vào không biết còn tưởng tôi mẹ kiếp chơi trò chó đuổi bắt đồ chơi* đâu."
*Chó đuổi bắt đồ chơi ( 狗追玩具球 ): ý chỉ hành động ngu ngốc chạy theo mấy thứ vớ vẩn.
"Hôm nay chị dùng ẩn dụ so sánh phong phú quá, vừa ong vừa chó." Châu Duy Khinh nói.
Hắn lấy điện thoại chụp hai mã QR trên vé tặng, xong lại mở một ứng dụng.
Bỗng nhìn thấy dòng chữ trên vé, hắn nhíu mày: "Chỉ có suất chiếu này thôi à?"
"Đúng vậy, tôi vất vả mới lấy về được hai vé," Liêu Chiêu nói, "Cậu đừng có không biết điều."
Châu Duy Khinh không hài lòng, thời gian này trùng với một cuộc họp hậu kỳ của hắn.
Hắn nghĩ một lúc rồi bảo Tiểu Phương: "Ngày mai không cần đưa đón tôi, cậu đi đến đây xem người tới có phải Dụ Hành không."
Sau vài tháng làm việc với nhau, Tiểu Phương dù cung phản xạ có dài đến đâu cuối cùng cũng nhận ra chắc chắn Châu Duy Khinh và Dụ Hành có vấn đề. Nghe câu này, cậu ta dường như nhìn thấy một khe hở bí mật hé mở.
"Anh Khinh," cậu ta áp sát, đè giọng xuống cực thấp, "anh Hành ngoại tình hả?"
Châu Duy Khinh tay trái cầm bút linh hoạt xoay ba vòng quanh khớp tay, động tác rất đẹp tung lên, rồi hai ngón tay bắt lấy búng một cái lên môi Tiểu Phương.
"Bảo cậu đi xem thì đi đi, đừng có hỏi nhiều." Châu Duy Khinh nói.
Hai ngày sau trời đầy nắng, Châu Duy Khinh ngồi trong phòng họp liên tục kiểm tra điện thoại. Phim chiếu lúc bốn giờ chiều, còn hai mươi phút nữa bắt đầu.
Người sản xuất dự án mới bên cạnh gọi ba lần hắn mới có phản ứng.
"Sao vậy Duy Khinh?" Nhà sản xuất cười: "Hiếm khi thấy cậu lơ đãng như vậy."
"Xin lỗi, tối qua tôi không ngủ được." Châu Duy Khinh cho một đáp án viện cớ thông dụng.
Điện thoại reo lên đúng lúc, tên hiển thị người gọi là Tiểu Phương, chưa đến tiếng thứ hai Châu Duy Khinh đã nhấn nghe.
"Hỏng rồi anh Khinh ơi, tình hình không tốt," giọng Tiểu Phương nghe rất lo lắng, "Đúng là anh Hành đến nhưng đi cùng một chàng trai trẻ."
"Em ấy có nhìn thấy cậu không?" Châu Duy Khinh hỏi.
"Không, tôi có kinh nghiệm lâu năm, mấy chuyện rình rập này vẫn khá chuyên nghiệp." Tiểu Phương nói.
"Được," Châu Duy Khinh trả lời nhẹ một tiếng, "cậu trở về đi."
"Hả? Không cần tôi chụp hình làm bằng chứng gì hết à?" Tiểu Phương nghi hoặc, "Hoặc khi đợi họ ra, tôi giả vờ tình cờ gặp rồi thử tìm hiểu xem sao?"
Châu Duy Khinh bị lời cậu ta nói đến có phần bất lực, thở dài nói: "Chuyện không phải như cậu nghĩ đâu."
"Tôi chỉ muốn xác nhận thử xem em ấy có ở trong thành phố này không," Châu Duy Khinh nói, "Tôi biết phải đi đâu tìm em ấy, cậu đừng bận tâm thêm."
Hắn chỉ muốn gặp mặt một lần thôi, còn những chuyện khác cứ để sau đó rồi tính.
Hôm nay hiệu quả công việc của Châu Duy Khinh cực kỳ cao. Trước đây những cuộc họp tương tự như vậy thường sẽ vì ý kiến không thống nhất mà luôn kéo dài đến tận rạng sáng mới kết thúc. Nhưng hôm nay hắn lại hành xử bất thường giống như ngày ghi hình hôm đó. Người vốn không hay ép buộc bỗng trở nên quyết liệt chủ động can thiệp vào quy trình.
Chưa đến tám giờ tối, Châu Duy Khinh đã chuẩn bị đứng dậy: "Về phần bài hát vừa rồi chúng ta đã thống nhất, các hoạt động còn lại tôi sao cũng được, hôm nay tôi có việc có thể về trước không?"
"À à," nhà sản xuất hơi lúng túng theo phản xạ trả lời, "Được, chắc hẳn không có vấn đề gì."
"Vâng." Châu Duy Khinh gật đầu, chân bước nhanh rời khỏi phòng họp.
Giờ này đường cao tốc rất kẹt xe, Châu Duy Khinh xem xét tuyến đường, đây là lần đầu tiên trong vài năm hắn đi bằng tàu điện ngầm.
Những ngày làm việc trong tuần tàu điện ngầm đều đông nghẹt, mọi người ai nấy bận rộn tựa vào tay vịn, cố nhìn điện thoại qua khe hở. Châu Duy Khinh đội mũ đeo khẩu trang cũng không bị người khác nhận ra.
Đây là tuyến số năm, tuyến mà Dụ Hành trước đây hay đi làm.
Châu Duy Khinh nghĩ đến việc Dụ Hành mỗi ngày vẫn chen chúc ở giữa đám đông, trong toa xe tín hiệu lúc tốt lúc xấu vẫn kiên trì nhắn tin cho hắn, dù biết trên đường sẽ không nhận được hồi âm.
Khoảng nửa giờ sau Châu Duy Khinh đã đến dưới nhà Dụ Hành. Hắn cảm thấy mình đến khá kịp lúc, đèn trong nhà Dụ Hành vẫn chưa bật, hắn có thể đợi để gặp đối phương trên đường về.
Khu chung cư tuy cũ kỹ nhưng vẫn có vài dụng cụ tập thể thao cũ, còn có một bộ bàn ghế đá để chơi cờ.
Châu Duy Khinh ngồi trên ghế đá, theo thói quen định lấy thuốc lá mới phát hiện túi trống rỗng. Hắn đành lấy điện thoại ra, bắt đầu xem lại công việc phải xử lý ngày mai.
Pin điện thoại giảm từ 90% xuống 10%, khi cảnh báo lần thứ hai hiện lên Châu Duy Khinh nhìn đồng hồ, đã quá một giờ sáng.
Ngẩng đầu lên nhìn, đèn nhà Dụ Hành từ đầu đến cuối vẫn chưa hề bật.
Dụ Hành ban ngày đi xem phim khoa học viễn tưởng với một người đàn ông lạ, mà buổi tối lại không trở về nhà.
~~~
Lời tác giả: Hôm qua đi xem triển lãm nên quên mang theo laptop (xin lỗi nhé). Vẫn sẽ tiếp tục cập nhật cách ngày, chương sẽ không dài lắm đâu.
20. Có bệnh

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu