Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 22: Vốn từ ngữ bao la

Dụ Hành khoanh chân ngồi trên ghế đá, sau lưng là ánh trăng treo cao giữa nền đêm đen, chiếc bóng của hai người bị kéo đến thật dài.
Điện thoại trên bàn đá rung lên ba lần, do trước đó Dụ Hành mới cài lại hệ thống nên chưa kịp đặt khóa, ba tin nhắn hiện rõ ràng trên màn hình.
Phó Hoành: Anh về đến nhà chưa?
Phó Hoành: Đáng lẽ anh nên đi cùng tôi ra tiệm net, hôm nay tay tôi đánh cực chuẩn. (Ảnh)
Phó Hoành: ? Sao không trả lời, nếu bị bắt cóc thì nhấn phím một, tôi sẽ thay anh báo cảnh sát ngay lập tức.
Châu Duy Khinh liếc qua ba tin nhắn đó, hỏi: "Đây là người mà tôi gặp trong phòng bệnh hôm trước sao?"
"Đúng vậy." Dụ Hành trả lời đơn giản.
"Hiện tại hai người...," Châu Duy Khinh ngập ngừng, "là quan hệ thế nào?"
"Chuyện đó chẳng có gì liên quan tới anh." Dụ Hành nhúc nhích cổ chân, "Châu Duy Khinh, tôi chỉ đồng ý nói chuyện với anh, chưa đồng ý hợp tác kiểm tra hộ khẩu đâu."
So với vài ngày trước, Châu Duy Khinh đã quen dần với cách Dụ Hành nói chuyện với hắn hiện giờ. Hắn tiến lên hai bước rồi đứng cách Dụ Hành nửa mét, che đi ánh trăng đang chiếu lên mặt đối phương.
"Dụ Hành," Châu Duy Khinh mở lời lần nữa, "hôm em nằm viện tôi diễn đạt chưa được rõ ràng, nhưng tôi thực sự muốn giải quyết vấn đề giữa chúng ta."
"Vấn đề gì?" Dụ Hành hỏi.
Châu Duy Khinh suy nghĩ hai giây, chọn từ ngữ cẩn thận: "Hôm em uống rượu say, em nói em chấp nhận việc tôi không yêu em, nhưng tôi nghĩ không phải vậy."
Khu chung cư cũ kỹ nên cơ sở vật chất không còn tốt, hầu như không có bóng đèn đường, nguồn sáng duy nhất đến từ màn hình quảng cáo dưới mỗi tòa nhà. Trước mặt bọn họ có một màn hình chiếu ba quảng cáo luân phiên: quảng cáo kem đánh răng của một diễn viên nổi tiếng, quảng cáo một khu chung cư mới xây cách đây năm cây số, và một quảng cáo tuyên truyền xây dựng đô thị văn minh; câu slogan cuối của quảng cáo là: "Yêu thương - khiến thành phố càng ấm áp hơn".
"Vậy sao?" Dụ Hành mỉm cười, "Yêu thực sự là một từ rất rộng nghĩa."
Châu Duy Khinh không nói gì.
Dụ Hành rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn: "Châu Duy Khinh, hôm tôi tỏ tình với anh, anh hỏi tôi định nghĩa tình yêu là gì. Tôi không trả lời được, nhưng chúng ta cứ mơ hồ dây dưa suốt mười hai năm. Lúc đó tôi còn thấy mình may mắn, trong bao nhiêu người như vậy mà anh lại chọn tôi."
Châu Duy Khinh cau mày: "Làm gì có nhiều người như vậy."
"Sau này tôi cứ nghĩ mãi, tại sao khi ấy anh chọn tôi," Dụ Hành không để tâm đến lời phản bác của hắn, "bởi vì tôi cố chấp kiên trì hơn người khác, hay đơn giản chỉ vì chúng ta gặp nhau đúng thời điểm? Nhiều trùng hợp xảy ra lắm, như ở con đường cạnh quán live house, hay trong con hẻm nơi anh đi mua thuốc... Đều là xác suất nhỏ như vậy, nếu chỉ một lần chúng ta không gặp, nếu chỉ một lần tôi không bước về phía anh, chắc chúng ta đã bỏ lỡ nhau mất rồi." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Câu này Châu Duy Khinh không cách nào phản bác, đối với hắn Dụ Hành thật sự đúng là một bất ngờ ngoài dự tính.
Dụ Hành nói tiếp: "Anh không yêu tôi đâu, Châu Duy Khinh. Lúc đầu anh chọn tôi là vì trùng hợp, sau đó chấp nhận tôi vì thói quen. Chia tay rồi mỗi lần tôi nói chuyện, anh đều cảm thấy khó thích ứng, đúng không? Tôi không còn làm theo ý anh nữa, không còn cố gắng phối hợp với anh, lời nói ra cũng khó nghe hơn nhiều. Nhưng đó mới là lúc tôi thoải mái nhất, anh có hiểu được không?"
"Vậy sau này em cứ nói chuyện như thế," Châu Duy Khinh nói, "cứ đối xử với tôi vậy đi, tôi không có ý kiến gì hết."
Dụ Hành cười nhẹ: "Không cần thiết, anh nhìn xung quanh thử xem. Bây giờ anh sống tốt hơn trước, có rất nhiều người sẵn lòng chiều anh vô điều kiện. Anh chẳng cần phải tạm bợ chấp nhận tôi."
"Tôi không cần ai khác chiều theo tôi cả." Châu Duy Khinh nói. TruyenLau
Đúng lúc này điện thoại vang lên, hiện thị tên Phó Hoành. Có lẽ vì chờ lâu không thấy trả lời nên cậu ta gọi thẳng qua.
Dụ Hành cầm điện thoại lên, nói lời tổng kết: "Được rồi Châu Duy Khinh, anh chỉ trong phút chốc nghĩ không thông mà thôi."
Dụ Hành chạy vội lên lầu, kịp bấm nhận cuộc gọi ngay trước khi điện thoại ngắt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Anh sao vậy?" Phó Hoành nghe thấy tiếng thở dốc khác thường của anh, "Thật sự bị bắt cóc? Có cần tôi báo cảnh sát không?"
"Đừng," Dụ Hành vừa thở vừa nói, "do tôi chạy vội lên lầu, cậu lo mà bắn súng của cậu đi."
"Anh biết là tôi vừa bắn trúng ba mạng liên tục luôn à?" Phó Hoành nói. "Nói thật đó, lớn tuổi rồi thì lên cầu thang chậm thôi."
"Tắt máy đây." Dụ Hành nói.
"Ây đừng vậy mà, tôi không có ý gì đâu."
Lời của Phó Hoành bị anh cúp máy cắt ngang.
Dụ Hành mệt mỏi nhắm mắt, đợi hơi thở bình ổn, anh ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ.
Đáng tiếc căn phòng chỉ có một cửa sổ, đối diện là một tòa nhà khác nên chẳng nhìn thấy gì cả.
Phải cố giữ lấy sự sắc bén gai góc này, Dụ Hành tự nhủ. Chỉ như vậy anh mới có thể hoàn toàn lý trí đối mặt.
Anh của hiện giờ vô cùng chán ghét linh hồn trong cơ thể mình, nó quá dễ mềm lòng với Châu Duy Khinh. Chỉ cần đối phương nói ra đôi ba câu khác thường, chỉ cần một khoảnh khắc nhìn thấy dáng vẻ ngơ ngác chẳng thể hiểu của hắn, nó lại thúc giục anh quay về giẫm lên vết xe đổ.
-
Ngày hôm sau là thứ bảy nên giao thông thoáng đãng. Từ lúc Tiểu Phương đón Châu Duy Khinh đến lúc xe tới công ty chỉ mất hai mươi phút. Nhưng phía đối tác làm việc rất chuyên nghiệp, họ đã đứng chờ ngay trước cửa, thiết bị cũng chuẩn bị đầy đủ.
Liêu Chiêu cũng đến sớm, đang đứng trước cửa hút thuốc, thấy họ thì gật đầu chào.
Biết Châu Duy Khinh không thích phỏng vấn, Liêu Chiêu vừa dẫn họ vào trong vừa nói trước: "Dàn ý tôi đã xem qua, chỉ chủ yếu xoay quanh chương trình. Câu trả lời tham khảo tôi gửi qua điện thoại rồi đó, cậu xem xong thì nói vài câu."
"Tôi biết rồi." Châu Duy Khinh đáp.
Ngay lối vào công ty có một màn hình lớn, đang chiếu một đoạn tổng hợp phát sóng của chương trình "Ghi Chép Thanh Ảnh". Từ tập một đến tập cuối, tất cả được cắt ghép thành một video.
Châu Duy Khinh bước vào đúng lúc đoạn quay cậu thanh niên Tóc Xoăn lúc thu âm, người mà Trần Đức Bồi dẫn đến buổi tiệc hôm đó. Lúc thu âm mặt cậu ta như muốn khóc, nhưng qua ống kính lại lộ ra vẻ mong manh yếu ớt.
Liêu Chiêu gửi xong tin nhắn, ngẩng lên nhìn rồi nhận xét: "Lão già đó đúng là suy đồi đạo đức, nhưng mắt thẩm mỹ không tồi. Kiểu gương mặt vừa muốn khóc vừa không này, nhìn sao cũng thấy dễ khiến người ta thương."
Ban đầu Châu Duy Khinh không để tâm, nghe vậy thì liếc nhìn lên. Giọt lệ trong mắt cậu Tóc Xoăn kia còn chưa rơi xuống, khiến hắn bất giác nhớ đến một gương mặt khác đã từng vương nước mắt.
Gương mặt ấy không mềm mại như vậy, trái ngược nó có chút góc cạnh, sự ươn ướt trong mắt hiếm khi xuất hiện, chỉ thoáng qua như một giọt mưa rơi xuống nền đất khô cằn rồi hòa tan vào tự nhiên.
"Cũng đâu có gì đặc biệt," Châu Duy Khinh thu mắt về, "người chị thấy đáng thương nhiều thật đấy."
Liêu Chiêu chớp đôi hàng mi giả mười hai mm của mình và lườm hắn một cái.
Buổi phỏng vấn được sắp xếp thời lượng không dài, bên đối tác là nền tảng âm nhạc đã hợp tác nhiều lần. Nhưng lần này không phải vị nhà báo lớn tuổi quen thuộc mà đổi thành một cô gái trẻ tóc ngắn, trông tác phong rất gọn gàng.
Cách nói chuyện của cô rất có chủ kiến: "Thầy Châu nếu anh sẵn sàng rồi thì chúng ta bắt đầu nhé. Anh ngồi lệch sang trái một chút, có thể thỉnh thoảng nhìn vào ống kính."
Châu Duy Khinh gật đầu nhưng không đáp lời.
Hắn vốn không thích phỏng vấn, khả năng diễn đạt bằng lời nói cũng không phải điểm mạnh. Hắn cảm thấy phỏng vấn chẳng có ý nghĩa gì nhiều, con người đâu thể chỉ vì một hai câu nói mà thay đổi được. Hắn vẫn chưa xem qua mấy câu trả lời tham khảo Liêu Chiêu gửi, giờ chỉ có thể dựa vào ký ức trong lúc ghi hình để tùy ý trả lời vài câu hỏi.
"Ở tập hai, anh từng đăng ba bức ảnh lên mạng xã hội. Anh có thể nói về tâm trạng lúc đó không? Là bị cảnh đẹp nơi đó làm xúc động, hay còn có ẩn ý gì khác?"
Ba bức ảnh sao? Châu Duy Khinh cố nhớ.
Hình như là có thật, khi đó hắn đang ở thị trấn nghèo phía Nam, vào một buổi sáng hắn đăng ba tấm ảnh trắng đen chụp cảnh đường phố.
Ngay trước khi xuất phát đến thị trấn đó, Dụ Hành đã nói lời chia tay, mọi chuyện dường như bắt đầu từ lúc ấy. Trước khi đăng ảnh, hắn còn nhìn thấy tin nhắn của Dụ Hành, nhưng lại không biết phải trả lời thế nào.
"Không có ẩn ý gì," Châu Duy Khinh nói, "chỉ là tâm trạng lúc đó cảm thấy khá mơ hồ."
Ba mươi phút trôi qua, Châu Duy Khinh nhìn đồng hồ, còn ba phút nữa là kết thúc, chắc chỉ cần xã giao thêm vài câu.
Hắn xoay cổ một chút, thì đột nhiên nghe cô nàng kia tiếp tục hỏi: "Bài tình ca cuối cùng anh viết, có tin đồn bên ngoài nói anh viết tặng cho người yêu. Anh có thể chia sẻ về trạng thái tình cảm giữa hai người không?"
Châu Duy Khinh ngẩng lên, thấy Liêu Chiêu trưng ra vẻ mặt như thấy ma rồi phản ứng cực nhanh, chuẩn bị bước lên cắt ngang câu hỏi.
Nhưng cô phóng viên rõ ràng có chuẩn bị từ trước, trông cũng thuộc dạng gai góc lâu năm. Trước khi Liêu Chiêu kịp mở miệng, cô đã tiếp tục nói: "Tôi biết trước đây anh không muốn nói về chuyện này, nhưng câu chuyện mười hai năm, tôi nghĩ... rất đáng để chia sẻ, đúng không ạ?"
Ánh mắt Châu Duy Khinh dừng lại trên đôi mắt kiên định của cô gái ấy.
-
Dụ Hành ngủ nướng một giấc, bị cuộc gọi của bên môi giới nhà đất đánh thức.
Trước đó họ liên tục giục hỏi anh có muốn gia hạn hợp đồng không, anh hỏi lại xem có thể gia hạn tạm một tháng được không. Bên đó trao đổi với chủ nhà, chủ nhà thoải mái đồng ý ngay, nhưng nếu có người tới xem phòng thì cần anh chủ động phối hợp.
Dụ Hành thức dậy nhìn ra bầu trời, hôm nay thời tiết nắng đẹp thật sáng sủa.
Anh đã nhận được mấy lịch hẹn phỏng vấn đều rơi vào tuần sau, cũng chẳng phải mấy công ty hàng đầu, anh chỉ định thử xem duyên số đến đâu. Bố anh trong thời gian này cũng giúp anh tìm việc ở quê, khéo léo hỏi anh có muốn về dạy lập trình cho trẻ em không. Dụ Hành tưởng tượng cảnh một đám trẻ con hỏi đi hỏi lại đúng một câu, nhẹ nhàng dứt khoát từ chối.
Sau đó Trần Nhiên gọi tiếp cho anh một cú nữa, giới thiệu cho anh một công việc ngắn hạn là làm trang web cho một người đang khởi nghiệp. Người bên đó là nữ, hoàn toàn không có kinh nghiệm, sợ bị lừa nên nhờ người quen hỏi giúp. Ban đầu bên kia liên lạc với Trần Nhiên, nhưng anh ta làm việc ở doanh nghiệp trong nước mười mấy năm nên công việc không liên quan mảng đó lắm, bèn đẩy việc sang cho Dụ Hành.
"Tiền trả cũng khá, anh nghĩ giúp em làm thêm kiếm chút tiền tiêu vặt."
"Muốn quẳng cái việc này cho em thì cứ nói thẳng, vòng vo làm gì," Dụ Hành trách nhẹ anh ta hai câu nhưng vẫn nhận lời.
Vốn loại việc này chỉ cần thêm WeChat rồi trao đổi online là xong, nhưng không biết bên kia kinh nghiệm quá ít hay quá cẩn thận mà nhất quyết đòi gặp mặt. Thế là Dụ Hành phải lần theo địa chỉ đến một quán ăn Quảng Đông.
Buổi trưa cuối tuần nên quán đông kín người. Dụ Hành phải tìm khá lâu mới thấy bóng lưng một phụ nữ ngồi một mình ở góc.
Anh bước đến và lên tiếng chào hỏi: "Chào cô, tôi là người được Trần Nhiên giới thiệu."
Đối phương lập tức quay đầu, nở một nụ cười rạng rỡ với anh: "Lâu rồi không gặp!"
Dụ Hành sững người: "Chu Uyển Nghi?"
23. Người bình thường

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu