Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 27: Nhiều loại

Dụ Hành cảm nhận được Châu Duy Khinh bất ngờ nắm lấy tay áo mình, giọng hắn nói nghe không ra cảm xúc: "Đừng kéo tôi vào mấy chuyện này."
Trần Đức Bồi tỏ vẻ tiếc nuối: "Vậy sao? Tôi cứ tưởng ở đây chỉ có mình cậu mới hiểu được tôi. Tình yêu hoàn mỹ và thuần khiết, cũng giống như âm nhạc trong trẻo và rung động lòng người, chỉ có thể gặp mà không thể cầu..."
Châu Duy Khinh không cho ý kiến, chỉ là tay hắn lại luồn sâu hơn vào tay áo Dụ Hành, nắm chặt lấy cổ tay anh.
Trần Đức Bồi vỗ đầu Miêu Miêu, một tay chỉnh sửa cổ áo chuẩn bị rời đi.
Nhưng động tác còn chưa xong thì dường như oán hận của Tóc Xoăn đã tích tụ đến cực hạn, "xoảng" một tiếng ném ly thủy tinh ra xa hai mét, tiếng ly vỡ tan như một còi hiệu, cậu ta bất chấp tất cả lao tới Trần Đức Bồi.
Khoảnh khắc ấy cảnh tượng trở nên vô cùng hỗn loạn. Tóc Xoăn tay chân gầy yếu, cân nặng kém Trần Đức Bồi khoảng chừng bốn mươi cân, như một chú chó Chihuahua nổi điên không thể ngăn cản. Trần Đức Bồi ban đầu còn cố giữ chút thể diện, nhưng lúc bị hất ngã đã bay sạch hết sự giả tạo, hai người vặn vẹo trên sàn y hệt bánh quẩy xoắn*, xen lẫn trong hiện trường hỗn loạn là tiếng chửi thề phát ra theo bản năng. Chiếc áo khoác phiên bản giới hạn mùa xuân bị mảnh thủy tinh cắt rách vài vết.
*Bánh quẩy xoắn/ bánh quai chèo ( 麻花 )
Dụ Hành há hốc miệng nhìn thấy mấy vết đỏ trên mặt Tóc Xoăn, do dự định bước lên hai bước thì bị Châu Duy Khinh kéo trở lại: "Em đừng xen vào, tôi vừa gọi bảo vệ rồi."
"Nhưng mặt cậu ta không phải là công cụ sinh tồn quan trọng sao...?" Dụ Hành phân vân.
"Đó là do cậu ta tự lựa chọn." Châu Duy Khinh nói.
Bảo vệ đến thật kịp lúc, hai người tách ra mà không chịu thương tích gì, lẩm bẩm chửi mắng rồi bị đưa ra ngoài. Cảnh tượng đó trông có hơi buồn cười, một người trên màn hình tỏa ra năng lượng tràn đầy sức sống, một người mới hai mươi ngày trước còn nhắc đến cung cách tao nhã trong một chương trình, giờ phút này lại tóc tai rối bù, bị nắm lấy cánh tay kéo ra ngoài y như mấy kẻ đánh nhau ở chợ trời.
Châu Duy Khinh cũng bị gọi đi theo để hỏi thăm tình huống, chỉ còn Dụ Hành và Miêu Miêu ở lại trong khu vườn.
Website TruyenLau.com Dụ Hành nhớ đến lần gặp Miêu Miêu dạo trước, cô nàng xinh đẹp thế nhưng luôn u sầu, rõ ràng đang chuẩn bị chụp ảnh cho đám cưới vậy mà dường như không thuộc về nơi đó. Hôm nay càng thể hiện rõ điều này hơn, bộ váy sang trọng bao bọc lấy cơ thể Miêu Miêu, nhưng dường như không chống đỡ nổi cho tâm tình hiện tại của cô.
Từ đầu đến cuối cô có vẻ vẫn giữ được cảm xúc khá ổn định, đứng trong gió rút ra một điếu thuốc nhưng tìm mãi không thấy bật lửa.
"Xin lỗi," Dụ Hành lục túi, "hình như tôi cũng không mang theo."
Miêu Miêu ngẩng đầu nhìn anh, hốc mắt đỏ hồng nhưng không có nước mắt. Cô hỏi: "Anh có nghĩ tôi thật đáng khinh không?"
Dụ Hành phủ nhận: "Là ông ta có vấn đề."
Website TruyenLau.com "Không," Miêu Miêu lắc đầu, "tôi đã biết những chuyện này từ lâu."
Dụ Hành ngập ngừng hỏi: "Vậy vì sao...?"
Không có bật lửa nên cô cầm điếu thuốc nghiền đi nghiền lại trong tay, sau một lúc lâu mới nói: "Vì tôi yêu ông ấy. Ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi đã biết ông ấy không phải người chung thủy, dẫu vậy Trần Đức Bồi khác với tất cả mọi người xung quanh tôi, mặc dù là người tồi tệ nhưng tôi vẫn yêu ông ấy."
"Sau này cô sẽ yêu người khác." Dụ Hành nói.
Website TruyenLau.com Miêu Miêu lắc đầu: "Sẽ không còn, sự liều mạng bồng bột và bất chấp hết tất cả này, suốt cả đời chỉ tồn tại một lần duy nhất."
Ánh mắt cô dường như đong đầy nước mắt, song một giây sau đó lại trở nên khô ráo: "Tôi chỉ muốn giữ lấy tình yêu của mình, chẳng lẽ không thể hay sao?"
Dụ Hành nhìn cô, không đáp lời.
Một lúc sau, anh cầm lấy điếu thuốc cô nghiền nát trong tay từ tốn nói: "Tôi từng cho rằng chỉ cần có tình yêu thì uống nước qua ngày cũng đủ ấm no, những thứ khác đều không quan trọng, nhưng sau này tôi mới nhận ra mình đã sai. Ít nhất hãy liên lạc với người nhà của cô, mẹ cô đang nằm bệnh viện."
Miêu Miêu nhìn Dụ Hành, giọt nước mắt đến muộn rốt cuộc cũng chậm rãi rơi xuống từ khóe mắt.
Gió đêm thổi qua có hơi lạnh, cây cối xào xạc đong đưa theo gió.
Dụ Hành dẫn Miêu Miêu ra khỏi cửa kính, bỗng thấy Châu Duy Khinh đã đứng chờ sẵn ở đó.
Anh liếc nhìn người kia, hỏi: "Quay lại khi nào thế?"
"Tôi luôn đứng ở đây," Châu Duy Khinh thật thà trả lời, "Bọn họ chỉ hỏi tôi vài câu."
Dụ Hành gật đầu, không nói gì thêm.
Vở kịch khôi hài này của Trần Đức Bồi không làm xáo trộn buổi tiệc, khi quay trở về bàn, rượu vừa được rót đến lượt thứ hai. Nhưng Dụ Hành chẳng mấy tập trung, may mà anh không uống được rượu, xem như có thể ẩn mình giữa đám người cười nói rộn rã.
Khi tiệc tan, Châu Duy Khinh lại khoác lấy vai anh, hạ giọng nói: "Liêu Chiêu nói đài truyền hình và người bên Hiệp hội Văn nghệ đều tới, đang dò hỏi chuyện đã xảy ra."
Tối nay hắn uống với Lý Kiến Quốc hai lượt, hơi thở còn phảng phất mùi rượu.
"Ừm." Dụ Hành đáp.
Anh đưa tay lên ngực Châu Duy Khinh, muốn đẩy hắn ra một chút nhưng bị nắm chặt lấy bàn tay.
"Em không vui sao? Lúc ở bàn nhìn em cứ lơ đãng." Châu Duy Khinh hỏi.
"Không có gì." Dụ Hành đáp, cũng không chống cự để mặc Châu Duy Khinh nắm lấy tay, "Anh nhìn đường đi, đừng để bị ngã."
Đứng đợi một lúc ở cửa, Châu Duy Khinh lại bị người quen chào hỏi, nên cùng họ trò chuyện vài câu. Dụ Hành chỉ nhìn lên bầu trời, chớp mắt vài lần.
Tiểu Phương lái xe đến đón, vừa lên xe Dụ Hành nhận được cuộc gọi từ Trần Nhiên.
Đối phương có vẻ vẫn ở bệnh viện, Dụ Hành nghe tiếng cáng cứu thương trượt đi, trong tiếng ồn ào đó Trần Nhiên nói lời cảm ơn.
"Miêu Miêu đã gọi cho mẹ con bé." Trần Nhiên nói ngắt quãng.
"Vậy tốt rồi," Dụ Hành nói, "mọi người nên nói chuyện đàng hoàng với Miêu Miêu, chuyện tối nay có lẽ đã kích động đến cô ấy."
"Ừm," tiếng ồn bên Trần Nhiên nhỏ lại, "con bé có kể qua một số chuyện."
Hai người trong phút chốc đều im lặng nhưng không ai cúp máy.
Xe chạy qua một ngã tư, Trần Nhiên hỏi: "Em và Châu Duy Khinh có phải vì chuyện tương tự mà chia tay không? Loại chuyện... khó nói ra ấy."
Dụ Hành liếc sang người bên cạnh, Châu Duy Khinh có lẽ mệt mỏi sau khi uống rượu, người dựa vào lưng ghế, tóc tai rối bời nhưng tay trái vẫn nắm chặt vạt áo anh.
"Cũng không phải vì chuyện đó," Dụ Hành đáp.
Khách sạn Porta nằm ở ngoại ô thành phố, ban đêm không tắc đường tuy nhiên muốn về trung tâm phải mất khá nhiều thời gian. Tiểu Phương yên lặng lái xe, Dụ Hành nhìn cảnh đường phố bên ngoài vụt qua, điện thoại rung lên hai lần nhưng anh không ấn mở.
Nhà Dụ Hành gần đường cao tốc nên Tiểu Phương đưa anh về trước, xuống xe anh mới nhận ra không có chìa khóa trên người.
"Để quên ở khách sạn à?" Châu Duy Khinh vừa mới tỉnh dậy, nhẹ giọng hỏi.
"Có lẽ vậy." Dụ Hành suy nghĩ rồi đáp.
Châu Duy Khinh nhắc Tiểu Phương sáng mai gọi đến khách sạn hỏi thăm, xong xuôi bèn quay sang hỏi anh với vẻ bồn chồn: "Vậy tối nay em về nhà tôi ngủ nhé?"
Dụ Hành cúi đầu nhìn không ra cảm xúc, một lúc lâu sau ngẩng lên bình tĩnh nói: "Được rồi."
Trong nhà có hai phòng tắm, cả hai khắp người đều dính phải mùi rượu và thuốc lá, về đến nhà đều ngầm hiểu tự đi đến phòng mình vệ sinh. Khoảng thời gian trước đây, nếu bị trùng nhau lúc tắm rửa, Châu Duy Khinh sẽ dùng phòng chính, còn Dụ Hành yên lặng đi vào phòng nhỏ bên cạnh.
Châu Duy Khinh tắt vòi hoa sen, thoa thêm sữa tắm. Hắn vốn chưa từng mê tín, vậy mà lúc này lại có hơi lo lắng không yên, dường như từ khi chia tay Dụ Hành đến nay, mỗi lần hai người gặp nhau đều chẳng vui vẻ gì.
Thực ra cũng không hẳn mỗi lần gặp mặt đều không vui.
Nhưng hắn dường như là người khiến Dụ Hành buồn bã, và bây giờ hắn vẫn chưa biết nên làm sao cho phải. Lúc ở trên xe, hắn nửa mê nửa tỉnh nhìn trộm sang Dụ Hành, chỉ thấy anh lặng yên nhìn ra cửa sổ không nói gì, cảnh đêm lướt nhanh qua mắt anh mà dường như chẳng ghi lại dấu vết nào.
Châu Duy Khinh tắm xong thay đồ ngủ, vừa bước ra ngoài thì sững sờ.
Dụ Hành nằm trên sofa, tóc nửa ướt nửa khô, vẫn mặc quần tây khi nãy nhưng phần thân trên thì để trần.
Châu Duy Khinh nhìn thấy bả vai quen thuộc, sống lưng và cơ bắp mỏng manh, tuy vậy đã có đôi phần xa lạ so với lần gặp trước, Dụ Hành bây giờ gầy hơn nhiều, khớp xương như chiếc đinh lộ rõ qua làn da, chiếc eo nhỏ bé của anh chỉ bằng một tay cũng có thể ôm trọn.
"Sao em lại không mặc áo?" Châu Duy Khinh dời ánh mắt đi, không để bản thân nhìn chăm chú Dụ Hành quá lâu.
"Tôi không có đồ để thay," Dụ Hành nói, "Cái áo vừa rồi nồng mùi thuốc lá quá."
"Vậy mặc áo của tôi đi," Châu Duy Khinh nói, "em biết quần áo để đâu mà."
Dụ Hành mỉm cười nói: "Không cần."
Châu Duy Khinh liếc nhiệt kế trong phòng hiển thị chưa tới ba mươi độ, vào phòng ngủ lấy ra một chiếc áo hoodie. Là một nhãn hàng nội địa hắn chưa từng mặc, nhưng nhớ loáng thoáng Dụ Hành đã từng mặc vài lần.
Hắn nhẹ tay đặt chiếc áo bên cạnh Dụ Hành, nhưng anh không hề để ý đến.
Châu Duy Khinh bất chợt nhớ về lần đầu họ làm tình, Dụ Hành vẫn luôn run rẩy, không biết là vì hồi hộp hay không có kinh nghiệm. Khi ấy anh cũng như bây giờ, thân trên không mặc áo còn phía dưới quấn chiếc chăn mỏng.
Nhìn Dụ Hành thật sự đáng thương, Châu Duy Khinh cảm thấy bản thân như tên tội phạm, hắn một lát hỏi anh có lạnh hay không, một lát lại bảo hay thôi không làm nữa. Hắn đoán rằng bản thân giữa lúc ân ái có thể sẽ không nhẹ nhàng được.
Nhưng Dụ Hành chỉ một lòng một dạ dựa sát vào hắn, như biết bao lần trở về sau, bất kể giây kế tiếp có xảy ra chuyện gì, anh đều sẽ nói "không sao đâu, cứ tiếp tục."
Trong khoảnh khắc Châu Duy Khinh bất chợt đặt bàn tay lên xương cổ Dụ Hành, hắn biết anh thích được vuốt ve nơi đó. Hắn đã quá hiểu cơ thể trước mắt như trong lòng bàn tay. Trước đây mỗi khi tín hiệu được phát đi, luôn bắt đầu từ đốt xương này, nhưng giờ hắn không dám nữa, chỉ có thể nhẹ tay hết lòng vỗ về.
"Hôm nay em buồn chuyện gì vậy?" Châu Duy Khinh vừa vuốt nhẹ vừa hỏi: "Nói cho tôi biết có được không?"
Dụ Hành không ngăn cản động tác của hắn: "Không có gì to tát."
"Nhưng tôi muốn nghe em nói." Châu Duy Khinh nhẹ giọng.
Dụ Hành im lặng không đáp. Châu Duy Khinh được nước lấn tới càng tiến lại gần, tay dần di chuyển xuống phía dưới, nhưng vẫn giữ ranh giới ở mức mát-xa. Những ngón tay thông thạo diễn tấu thon dài mà có lực, dịu dàng bấm huyệt cho Dụ Hành.
"Bây giờ đáng lẽ tôi nên đẩy anh ra, sau đó bảo anh xéo đi," Dụ Hành nói, "Nhưng hôm nay tôi mệt mỏi quá."
Châu Duy Khinh "Ừm" nhẹ một tiếng, "vậy em cứ ngủ trước, sáng mai tỉnh dậy rồi mắng tôi sau cũng được."
"Anh muốn làm tình với tôi sao?" Dụ Hành đột nhiên hỏi.
"Không thể nói là không muốn," Châu Duy Khinh cẩn thận trả lời, "Nhưng hiện giờ tôi chỉ muốn em được vui vẻ hơn."
Dụ Hành chợt dùng lực đẩy tay Châu Duy Khinh ra. Mắt trước sau vẫn nhắm chặt: "Châu Duy Khinh, đừng có nói như vậy nữa."
"Được rồi." Châu Duy Khinh đồng ý.
Có lẽ hơi lạnh nên sau cùng Dụ Hành phải vớ lấy cái áo hoodie, mặc vào che phủ hết cả người. Giọng anh xuyên qua lớp vải: "Hôm nay Trần Đức Bồi nói, tình yêu có rất nhiều loại, tôi bỗng suy nghĩ tình yêu mà anh nói cũng như vậy sao?"
Châu Duy Khinh cẩn thận hỏi: "Là loại như thế nào?"
"Chỉ cần tận hưởng giây phút hiện tại, không cần phải bồi dưỡng và duy trì, không cần mang theo gánh nặng trên lưng, chỉ đơn giản là một tình yêu thuần khiết," Dụ Hành nói, "Là tại tôi đem tình yêu biến thành trần tục thực tế quá hay sao?"
Không gian thật yên ắng, Dụ Hành thu mình trong chiếc áo không hề cử động, hơi thở của hai người vô cùng khẽ khàng.
Châu Duy Khinh sau một lúc lâu mới trả lời: "Không phải vậy đâu."
Nhưng hắn cũng không chắc Dụ Hành có nghe thấy không.
~~~
Lời tác giả: Nghỉ lễ 1/5 xong phải tăng ca nhiều quá, sorry mọi người :( Tuần sau ra chương sẽ không cách lâu vậy nữa.
28. Ba chữ

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu