Dụ Hành đã đi phỏng vấn ở hai công ty, trong đó có một công ty làm về Internet vạn vật*. Quy mô và đãi ngộ của bên này đều rất ổn, vừa mới hoàn thành xong vòng gọi vốn C, trong ngành đã tích lũy được chút danh tiếng, bản thân họ cũng rất hài lòng với anh.
*Internet vạn vật ( 物联网 ), (Internet of Things/IoT): là mạng lưới các thiết bị được kết nối internet để truyền tải dữ liệu với nhau và với đám mây mà không cần đến sự tương tác trực tiếp giữa người với người, hay giữa người với máy tính.
Công ty còn lại thì do Dụ Hành vô tình liên hệ được, thuộc ngành sản xuất máy chơi game truyền thống, bên đây chỉ là công ty mới bắt đầu khởi nghiệp.
Người đến phỏng vấn anh là giám đốc kỹ thuật, trông anh ta giống một ông anh lớn tuổi chỉ thích ru rú ở nhà chơi game*. Theo lý, người trong công ty khởi nghiệp thường hay dính phải chút chủ nghĩa lý tưởng, nhưng anh trai nhìn giống chỉ thích ở nhà này lại toát ra khí chất "cá mặn*" bất ngờ. Nói về dự án trò chơi của mình thì chỉ buông một câu: "Tới đâu hay tới đó đi."
*Bản gốc ( 宅男 /trạch nam): những người con trai chỉ thích ở nhà, không giao tiếp nhiều ngoài xã hội. Thường đi kèm là các sở thích xem phim, đọc truyện, chơi game, lướt web...
*Cá mặn ( 咸鱼 ): từ lóng nói về những người chỉ thích lười biếng, muốn buông xuôi hết thảy, không có động lực mục tiêu nào nhất định.
Câu ấy bất chợt khiến Dụ Hành nhớ đến Châu Duy Khinh trước đây.
Trong khi các thành viên khác của ban nhạc toàn nói mấy lời ảo mộng lớn lao, thì Châu Duy Khinh chỉ nói "đi được bước nào hay bước đó."
Nửa tháng sau, Dụ Hành vào làm ở công ty trò chơi kia. Anh mơ hồ có chút tâm lý phản nghịch, muốn xem thử cái game đó rốt cuộc sẽ đi được tới đâu.
Công ty mới cách chỗ ở hiện tại hơi xa, anh buộc phải xem xét chuyện chuyển nhà một lần nữa.
Ngày đầu đi làm không bận rộn gì nhiều, trò chơi vừa cập nhật xong một phiên bản lớn, đồng nghiệp có vẻ hiền lành vô hại, giao tiếp trong công việc cũng rất suôn sẻ.
Chỉ là đến lúc tan làm thì có chút bất ngờ xảy ra, chuyện Châu Duy Khinh chia tay người yêu đột ngột bị đưa lên tin tức. TruyenLau.com
Không rõ nguồn tin từ đâu ra, chỉ là trên mạng xã hội bỗng lan truyền lời đồn ấy. Tin đồn thật giả lẫn lộn nên độ thảo luận cũng không thấp, dù sao thời gian làm việc luôn là thời điểm tuyệt vời nhất để đi hóng hớt.
Dụ Hành tùy tiện lướt qua mấy cái, trong lòng chẳng thấy gợn sóng gì, chỉ là có hơi buồn cười. Nghĩ kĩ thì đã hơn nửa năm kể từ khi họ chia tay, dẫu sao giấy khó giấu được lửa, tin tức lan đi chậm như vậy đã là ngoài dự đoán của anh.
Nếu ngay từ đầu tin được tung ra sớm hơn, có lẽ anh sẽ không quen Lý Kiến Quốc, sẽ không mất mặt trước Châu Duy Khinh, và cũng sẽ không có những chuyện về sau.
Dụ Hành không quá bận tâm đến chuyện này, vì dù gì đó chẳng phải thứ anh có thể nhúng tay vào. Buổi chiều không có việc, anh mượn một phòng họp trống để chơi thử game của công ty. Chơi xong mới thấy nó hấp dẫn hơn anh nghĩ, thử thách của các màn chơi khá khó nhằn, anh thất bại ở phần giải câu đố rất lâu.
TruyenLau
Cơn nóng nảy của Dụ Hành lại bị chọc lên, ngày đầu đi làm đã cần cù tăng ca, dù là tăng ca để chơi game.
Chín giờ tối, anh hài lòng nhìn màn hình hiện dòng chữ Mission Complete rồi mới tắt thiết bị.
Trong khoảnh khắc bước ra khỏi tòa nhà, anh bỗng thấy có gì đó bất thường. Tin đồn đã bùng lên vài tiếng, mà bản thân anh là người trong cuộc lại không nhận được bất cứ liên hệ nào. Anh nghi hoặc lên mạng xem lần nữa thì phát hiện chủ đề nóng đã đổi sang chuyện khác.
Trần Đức Bồi ngoại tình. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Còn chuyện của Châu Duy Khinh chẳng ai để ý nữa, không chỉ vì bị scandal lớn hơn che mất, mà còn vì Lý Kiến Quốc đã đăng lên một đoạn chụp màn hình cuộc trò chuyện vài giờ trước.
Có lẽ là trong nhóm trò chuyện công việc của mấy người đàn ông, có một người không rõ là ai đang than vãn chuyện vợ mình giận dỗi, nói rằng đã mua mấy loại hoa cẩm tú cầu để tỏ ý xin lỗi và thể hiện một lòng chung thủy.
Người được Lý Kiến Quốc đặt tên là "Duy Khinh" hỏi lại: Có tác dụng thật sao?
Người kia trả lời: Dự án đang được triển khai, có kết quả là tôi báo ngay.
Kết hợp giữa ảnh chụp và lời chú thích của Lý Kiến Quốc, bài đăng đó đã biểu đạt ý nghĩa rất rõ ràng, vì thế dư luận quần chúng đều thống nhất cho rằng: chỉ đang giận dỗi thôi, không có gì ầm ĩ xảy ra cả.
Có điều Dụ Hành đối với chuyện này rất không vừa lòng.
Rõ ràng anh đâu phải giận dỗi, anh vốn cực kỳ nghiêm túc chia tay.
Đổ thêm dầu vào lửa là khi về đến nhà, anh thật sự thấy một gói giao hàng nhanh của hôm nay ngay trước cửa, một bó hoa cẩm tú cầu trắng tím.
Hôm đó trong cuộc gọi cố định vào mỗi tối, Dụ Hành nghiêm túc bày tỏ sự không hài lòng.
"Đã hiểu," giọng Châu Duy Khinh khá mơ hồ, Dụ Hành còn nghi ngờ mình nghe được tiếng cười cố nén nhưng không có chứng cứ, "Tôi sẽ nói rõ rồi để Lý Kiến Quốc đăng lại một bài khác, nói tôi mất bò mới lo làm chuồng*.
*Bản gốc ( 亡羊补牢 ): mất cừu mới lo vá chuồng. Mang ý nghĩa sửa chữa khi đã xảy ra tổn thất, mặc dù muộn nhưng vẫn còn kịp, cố gắng để đề phòng cho lần tiếp theo.
"Cái chuồng đó cứ để hỏng luôn đi." Dụ Hành nói.
"Đừng như thế," Châu Duy Khinh ngay lập tức đáp, "Tôi hoàn toàn ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc."
Dụ Hành cũng không lằng nhằng chuyện này nữa, giọng có chút chê bai: "Anh nghĩ cái gì thế, tặng hoa cẩm tú cầu cho đàn ông à?"
"Đã hết cách rồi, tuyệt vọng quá thì đành làm liều thôi," Châu Duy Khinh nói, "Em không thích sao?"
"Vứt hết đi rồi."
Lúc nói câu đó, Dụ Hành đang lục tìm trong nhà vật gì đó có thể cắm hoa.
Châu Duy Khinh "ồ" một tiếng xong ngập ngừng hỏi: "Vậy tấm vé trong hộp chuyển phát em cũng vứt rồi à?"
Dụ Hành liếc nhìn tấm vé trên bàn, là vé một buổi biểu diễn tổng hợp.
"Gửi cho tôi chi vậy, anh có lên sân khấu hả?" Dụ Hành tò mò, vì những năm gần đây số lần Châu Duy Khinh thật sự lên biểu diễn trước công chúng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
"Ừm, không thoái thác được," Châu Duy Khinh nói. "Em có đến xem không?"
Dụ Hành lục lọi một hồi rốt cuộc cũng tìm được một chai nước khoáng còn chưa kịp vứt: "Tôi cân nhắc sao đã, dạo này lịch trình khá bận."
"Được rồi." Châu Duy Khinh nói.
Cuộc gọi hằng ngày kéo dài chừng nửa tiếng, nhưng thực ra phần lớn đều do Châu Duy Khinh cúp máy trước, bởi vì thời gian gần đây hắn không rảnh rỗi chút nào.
Hôm đó trước khi ngắt điện thoại, Dụ Hành nghe giọng Châu Duy Khinh rất nghiêm túc: "Lý Kiến Quốc chỉ không muốn tin đồn lan rộng, nhưng tôi biết trước đây em đã rất buồn lòng. Xin lỗi em nhé!"
Dụ Hành nhìn bó hoa cẩm tú cầu mình vừa cắm xong ổn thỏa, ánh mắt dừng trên một cánh hoa nhỏ xíu, rất lâu sau anh mới đáp: "Biết rồi."
Anh cũng biết Châu Duy Khinh đã hiểu.
Buổi diễn bắt đầu lúc tám giờ tối thứ sáu, chiều tối hôm đó gần bảy giờ Dụ Hành mới ra khỏi phòng họp, bắt xe đến nơi thì đã trễ mất hai tiết mục đầu. Vé ngồi ở vị trí chính giữa hàng đầu, anh khẽ nói "Ngại quá" rồi lách người vào chỗ.
Buổi diễn được ghi hình nên sân khấu được thiết kế hoành tráng rực rỡ. Tiếc là mấy hôm nay Dụ Hành đi làm xa phải thức dậy quá sớm, nghe nhạc vào lại thấy mệt mỏi rã rời, giữa chừng anh cứ thế mơ màng ngủ gật.
Nhưng không biết vì sao, ngay giây đầu tiên giọng Châu Duy Khinh vang lên, anh đột nhiên lập tức tỉnh táo.
Cảm giác đó rất kỳ lạ, giống như trước kia khi thỉnh thoảng Châu Duy Khinh dậy sớm hơn anh, tiếng động thay đồ làm anh tỉnh giấc, và trong khoảnh khắc anh mở mắt, điều đầu tiên nhìn thấy chính là bóng lưng của đối phương.
Dĩ nhiên đó chỉ là ảo giác. Bây giờ Châu Duy Khinh trang điểm chỉnh tề, ôm cây guitar cực kỳ đắt giá, phía hai bên sân khấu là dàn nhạc hơn chục người, nhưng ánh sáng chỉ rọi lên người hắn.
Giọng hắn so với mười năm trước đã trầm ổn, biểu diễn cũng càng tự nhiên chín chắn hơn.
Dụ Hành nhớ về mấy năm đầu tiên, lúc đó anh thường xuyên đứng dưới sân khấu, giống hệt như hôm nay nhìn ngắm Châu Duy Khinh giữa vô số ánh mắt khác. Mỗi lần như thế, tâm trạng anh đều rối bời với biết bao cảm xúc: khát khao, nồng nhiệt, chờ mong, muốn đem hình ảnh ngay khoảnh khắc ấy dừng lại mãi mãi.
Nhưng chưa bao giờ dám nghĩ người ấy là của riêng mình.
Tiết mục của Châu Duy Khinh là tiết mục cuối cùng, vừa hát xong không lâu thì chương trình kết thúc.
Dòng người bắt đầu chuyển động, khi ấy Dụ Hành nhận được tin nhắn của Châu Duy Khinh: em ra hậu trường đi, Tiểu Phương đang đợi em ở cửa C.
Dụ Hành nổi lên chút tâm tư kì quái, nhắn lại: tôi nhớ trước đây mỗi lần tôi vào hậu trường, anh bảo tôi đừng trộm nhìn anh mà.
Châu Duy Khinh không trả lời ngay, Dụ Hành trôi theo dòng người đi tìm cửa C là hướng nào, mới nhìn thấy bảng chỉ dẫn thì điện thoại rung lên, màn hình hiển thị tin nhắn từ Châu Duy Khinh: để hôm nay tôi trộm nhìn em.
Tiểu Phương dẫn anh đi qua một hành lang, ngang qua bảy tám nghệ sĩ trang điểm sặc sỡ rồi mở cửa vào phòng chờ thay đồ.
Châu Duy Khinh đã thay quần áo, đổi sang áo sơ mi trắng và còn đeo cả cà vạt, trông như vừa quay xong một video nào đó. Hắn vẫn chưa tẩy trang, tựa người vào sofa xem điện thoại, trên bàn có hai lon bia đã bật nắp.
Thấy Dụ Hành, hắn khẽ mỉm cười. Dụ Hành bước tới gần và ngửi thấy mùi bia rượu trong hơi thở hắn.
Dụ Hành ngạc nhiên: "Giờ anh đã uống bia rồi à?"
"Lúc nãy có một tiền bối ghé qua tìm tôi," Châu Duy Khinh nhẹ tay nới lỏng cà vạt, "Tiện thể đưa luôn hai lon."
Hắn đưa tay kéo Dụ Hành đến gần người mình hơn, Dụ Hành lại ngửi được mùi hương trên người hắn, lần này không phải hương thơm mùi xà phòng hay thuốc lá, mà là mùi nước hoa sang trọng đắt tiền.
"Tôi còn sợ hôm nay em không đến." Châu Duy Khinh ngẩng đầu nhìn anh.
Dụ Hành trên cao nhìn xuống đáp: "Lát nữa nhớ hoàn trả chi phí đi xe cho tôi."
Nụ cười của Châu Duy Khinh càng rõ hơn: "Còn bao cả tiền ăn luôn, lát đi tiệc liên hoan với tôi nhé."
"Không đi."
"Ồ, vậy tôi uống say rồi có được gọi cho em không?"
"Không được."
Châu Duy Khinh gật đầu: "Đã rõ."
Trợ lý tới lấy phụ kiện tài trợ, Châu Duy Khinh tháo vòng cổ và nhẫn xuống bỏ vào túi đưa cho trợ lý.
Trong lúc đó Dụ Hành ngáp một cái, hỏi: "Ăn ở đâu vậy?"
Chờ trợ lý đi khỏi, Châu Duy Khinh xoay người từ phía sau ôm lấy Dụ Hành, đầu tựa nhẹ lên vai anh, đọc tên một khách sạn gần đó: "Sao trước đây tôi không nhận ra em cứng miệng vậy chứ?"
Dụ Hành hừ nhẹ một tiếng: "Anh buông ra cho tôi."
Châu Duy Khinh không nhúc nhích.
Dụ Hành cũng thôi không cố chấp, hơi thở của Châu Duy Khinh quấn quýt bên tai, hai tay thì ôm siết rất chặt.
Một lúc lâu sau, Dụ Hành mới mở miệng nói: "Châu Duy Khinh, mất bò mới lo làm chuồng là anh, sao trông anh bình thản quá vậy? Có phải anh tin chắc rằng tôi sẽ quay về bên anh?"
Trong phòng bật máy sưởi, hai hơi ấm cơ thể quấn quít lấy nhau, một lúc lâu sau mới nghe Châu Duy Khinh đáp lời.
"Không phải, chỉ là tôi thấy rất vui, có thể nhìn thấy em thế này khiến tôi vui lắm," đầu Châu Duy Khinh cọ nhẹ vào vai Dụ Hành, giọng nghèn nghẹn, "Trước đây tôi không biết, thì ra khi người ta có mong cầu lại là một chuyện hạnh phúc đến vậy."
Tiếng động lớn vang lên ngoài hành lang, có vẻ ai đó khuân vác đạo cụ sân khấu bị va chạm.
Dụ Hành cảm thấy có thứ gì đó bị âm thanh ấy đánh tan.
Những phán đoán lý trí, những so đo được mất, sự cân nhắc băn khoăn của người trưởng thành, hồi tưởng, dự đoán, sợ hãi, bất an, ấm ức và giằng co.
Mỗi bước đi của anh đều mang theo sợ hãi, sợ giẫm lên vết xe đổ, sợ mất nhiều hơn được, anh không còn vốn liếng để lãng phí nữa. Nhưng khi anh xoay người lại, ngước mắt nhìn Châu Duy Khinh, mọi logic suy xét trong trí óc con người bỗng dưng tan biến, chỉ còn một bản năng vô cùng thuần túy.
Mười mấy năm trước, anh chỉ cần nhìn Châu Duy Khinh một cái, bản năng đã thúc đẩy anh bước vô số bước về phía hắn một cách không thể nào lý giải.
Mười mấy năm sau, anh tiếp tục vì Châu Duy Khinh, bất luận có bao nhiêu xiềng xích ràng buộc, bản năng vẫn như cũ đẩy anh về phía trước.
Anh xem đi, Châu Duy Khinh, người dũng cảm vẫn luôn là tôi.
Dụ Hành nắm lấy cà vạt Châu Duy Khinh kéo xuống, Châu Duy Khinh bắt buộc phải cúi đầu, vì thế anh dễ như trở bàn tay mà ngậm lấy đôi môi hắn.
Mọi thứ sau đó tự nhiên như nước chảy, Châu Duy Khinh phản ứng rất nhanh và đáp trả dữ dội. Họ đã trao nhau không biết bao nhiêu nụ hôn, non nớt có, dịu dàng có, cuồng nhiệt cũng có, động tác của đối phương đều quen thuộc vô cùng. Nhưng dường như lại có điều gì khác trước kia, Dụ Hành để mặc đầu lưỡi Châu Duy Khinh tùy ý càn quét, anh cảm giác như từng tế bào trong người mình đều bốc cháy.
Khi tách ra, cả hai đều thở dốc. Dụ Hành nhìn vào ánh mắt trầm tối của Châu Duy Khinh, vừa thở dồn dập vừa nói: "Châu Duy Khinh, anh cũng chỉ có bản lĩnh đến thế thôi."
~~~
Lời Editor: chương sau hai ảnh bắt đầu tình cảm mập mờ lại rồi, mình đổi xưng hô của Dụ Hành với Châu Duy Khinh sang em-anh nhé. Còn xưng hô của Châu Duy Khinh thì vẫn giữ tôi-em, tại thấy xưng "tôi" hợp với tính cách của thầy Châu :))
36. Bất kể khi nào
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.