Trong lòng Dụ Hành rối như tơ vò.
Trong đầu anh như có một cuộn len, muốn tìm kiếm điểm đầu mà càng lần mò lại càng thêm rối.
Nhịp tim đang đập rất nhanh, phiền toái nhất là tay Châu Duy Khinh luôn áp sát vào cổ tay anh, Dụ Hành chỉ mong người này da dày thịt cứng, không nhận ra trái tim anh đang đập quá dồn dập.
Một lúc lâu sau, anh cố điều chỉnh hơi thở, trong đầu đột nhiên nhớ đến cảnh tượng mấy hôm trước khi đi làm visa.
"Tôi đã hiểu tình huống của anh," Dụ Hành nói với Châu Duy Khinh, "về nhà chờ thông báo nhé."
Lần này nụ cười của Châu Duy Khinh rất rõ nét: "Được."
Rồi lập tức nghiêm túc hỏi như một người đi làm thủ tục bình thường: "Khoảng mấy ngày làm việc thì có kết quả nhỉ?"
"Cái đó khó nói trước được," Dụ Hành đáp trôi chảy, "không muốn chờ đợi thì cứ bỏ qua."
"Tôi không có ý đó," Châu Duy Khinh cũng trả lời rất thật lòng, "lãnh đạo quyết định sao là tôi nghe theo vậy, không dám có ý kiến gì đâu."
Nhân viên từ gara xe đến rất nhanh. Sau khi xem xét sơ qua, người ta bảo không thể sửa xe ngay lúc này được. Đành phải chở hai người đi trước, đợi tạnh mưa sẽ xử lý xe sau.
Hai người ngồi lên chiếc SUV của nhân viên sửa xe, chiếc này chạy ổn định hơn chiếc Santana nhiều, xe thuận lợi một đường đưa cả hai đến sân bay. Lúc đến nơi thì vé đã được đặt xong xuôi, Dụ Hành hợp lý hợp tình được đãi ngộ luôn phòng chờ vip và hạng ghế thương gia.
Khi đáp xuống sân bay, Tiểu Phương đã đứng đợi sẵn ở cổng ra. Vừa thấy bọn họ đã nhiệt tình chào đón: "Anh Khinh, anh Hành, tôi nhớ hai người muốn chết!" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Châu Duy Khinh quăng cái túi ni lông đỏ mang theo suốt từ Hoàng Gia Phố lên người cậu ta: "Bớt nói nhảm, mau lái xe đi."
Dụ Hành bị xóc nảy suốt cả ngày từ đường ở quê đến trên máy bay, nên vừa lên xe của Tiểu Phương, còn chưa vào tới cao tốc anh đã thiêm thiếp ngủ mất. Lúc tỉnh lại phát hiện trên ghế sau chỉ còn anh và Châu Duy Khinh. Phía chỗ tài xế thì Tiểu Phương đã biến đi đâu mất, Châu Duy Khinh đang ngồi cạnh anh nghịch điện thoại, có lẽ là chiếc điện thoại mới mà Tiểu Phương vừa đưa cho.
Trong xe đang phát một bài nhạc có giai điệu du dương dễ ngủ.
Là một bài trong danh sách nhạc kỳ quặc của Châu Duy Khinh, may mà bài này lời tiếng Anh nên Dụ Hành miễn cưỡng còn hiểu được đôi chút.
"Đến chỗ nào rồi?" Dụ Hành mơ màng hỏi. TruyenLau.com
"Dưới lầu nhà em." Châu Duy Khinh đặt điện thoại xuống, quay đầu sang nhìn anh.
"Sao không gọi tôi dậy?" Dụ Hành ngáp dài, "Tiểu Phương đâu rồi?"
"Đâu có chuyện gì phải vội," Châu Duy Khinh đáp, "chắc cậu ta ra ngoài nghe điện thoại."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dụ Hành gật đầu, hệ thống âm thanh trên xe này tốt hơn hẳn chiếc Santana, giai điệu được phát rất rõ, anh lơ đãng nghe ra vài từ rời rạc: kiss, night, left eye... (nụ hôn, đêm tối, mắt trái)
"Tôi đi lên đây." Anh vươn vai.
Trước khi tay anh chạm vào tay nắm cửa, Châu Duy Khinh khẽ kéo anh lại.
"Có thể cho tôi một nụ hôn tạm biệt không?" Châu Duy Khinh rõ ràng cũng nghe được câu hát đó, "Chỉ hôn mắt trái của em thôi."
"Không." Dụ Hành trả lời dứt khoát.
"Được rồi." Châu Duy Khinh nói.
Rồi hắn dựa sát lại gần, hôn khẽ lên khóe mắt phải của Dụ Hành.
"Về cẩn thận nhé," Châu Duy Khinh nói, "trễ chút nữa tôi sẽ liên lạc với em."
Sau khi về đến nhà, Dụ Hành ngủ một giấc rất dài. Trong giấc mộng hỗn loạn ấy đã vụt qua vô số thứ, nhưng anh không níu giữ được một mảnh nào. Cuối cùng Dụ Hành bị cơn đói đánh thức, khó khăn bò ra khỏi giường mới nhận ra mấy ngày nay bản thân chẳng hề ăn uống tử tế.
Dụ Hành đặt một phần cơm trộn, khi ra cửa lấy đồ ăn thì thấy dưới đất còn có thùng bưu kiện. Là Chu Uyển Nghi gửi tới, cầm lên cảm thấy giống đồ trang trí nghệ thuật, mặt trên hộp có ghi: hàng tặng.
Dụ Hành cũng không ngờ trang web của Chu Uyển Nghi vận hành tốt đến thế, nghe nói doanh số ổn hơn nhiều so với anh nghĩ.
Anh mở hộp ra nhưng bên trong không phải đồ trang trí như anh tưởng, mà là một cuốn sổ rất cũ. Lật ra thì thấy là sổ ghi chép của Châu Duy Khinh, nét chữ non nớt hơn bây giờ rất nhiều, chữ viết cũng không gọn gàng, một vài trang viết chồng lên nhau lộn xộn.
Dụ Hành gọi điện qua: "Cô gửi cái gì cho tôi vậy?"
"Giờ mới nhận được à!" Chu Uyển Nghi nói, "Nhật ký cũ của Châu Duy Khinh đó."
"Ở đâu ra vậy?"
"Nhà cũ tôi bán rồi, tôi vừa dọn dẹp mấy món đồ được cất trong kho hôm trước, chắc là trước kia tôi bất cẩn lấy nhầm đồ của Châu Duy Khinh," Chu Uyển Nghi nói, "để ở chỗ tôi cũng vô dụng, cậu hoặc là tự xem còn không thì gửi trả cho anh ấy."
"Tôi không trả đâu," Dụ Hành từ chối, "cứ đốt đi cho rồi."
Chu Uyển Nghi cười hihi hai tiếng: "Được đấy, mà nhớ coi chừng cháy nhà nha."
Nói là nói vậy thôi nhưng sau khi ăn xong Dụ Hành vẫn mở ra đọc.
Cuốn sổ chắc phải gần ba mươi năm rồi, quả nhiên lật xem vài trang đầu, Dụ Hành thấy mốc thời gian Châu Duy Khinh viết là thời điểm hắn khoảng mười tuổi.
Gọi là nhật ký nhưng viết rất linh tinh vụn vặt, chỉ là mấy trích đoạn tâm sự của trẻ con.
- Thích tia chớp, tiếng sấm nghe rất hay ho
- Châu Văn đi rồi không ai họp phụ huynh cho hết, mà cũng không biết họp phụ huynh để làm gì nữa
- Rất muốn xuống con sông kia để bơi, nhưng nghe người ta nói dễ chết đuối lắm
Lật tiếp vài trang nữa, chắc lúc này Châu Duy Khinh tầm mười ba, mười bốn tuổi.
- Mỗi ngày đều phải nói rất nhiều câu vô nghĩa
- Muốn mua cái đĩa nhạc đó mà không có tiền
- Muốn rời khỏi đây
- Mỗi lần ông nội nói xin lỗi tôi đều không biết trả lời thế nào
Về sau không còn ghi chép mấy đoạn tiếng lòng trẻ con ấy nữa, chỉ còn lại vài câu ca từ non nớt thời niên thiếu của Châu Duy Khinh.
Dụ Hành chợt nhận ra, có lẽ Châu Duy Khinh hồi nhỏ cũng từng thấy cô độc, từng hoang mang bất lực, chỉ là theo thời gian lâu dần, cuộc sống nhạt nhẽo thờ ơ này trở nên quá đỗi bình thường, và cứ thế hắn bắt đầu quen thuộc với nó.
Sau cùng, anh đóng quyển nhật ký và đặt nó lên tầng cao nhất của kệ đồ.
Hai ngày sau, Dụ Hành thấy mình không thể trì hoãn thêm nữa, anh gửi cho Bob một tin nhắn thật dài, cảm ơn lời mời nhiệt tình của đối phương, nhưng có lẽ anh không thể rời khỏi Trung Quốc.
Bob chắc là đang họp nên không gọi lại, chỉ nhắn tin sang dò hỏi lý do. Dụ Hành ngẫm nghĩ một lúc, sau đó nói bừa là bố mẹ anh không đồng ý.
Lý do gia đình quả thực khó có thể phán xét gì, Bob tiếp tục tỏ ra thấu hiểu, có điều vẫn tiếc nuối vì tư tưởng truyền thống của bố mẹ anh.
Năm đó khi Dụ Hành công khai xu hướng tính dục, mẹ Dụ chỉ thở ra cảm thán: "Ông Dụ ơi, vậy sau này hai ta khỏi cần giúp chuyện giữ trẻ rồi". Vậy mà giờ lại bị trùm cho cái mũ to tướng "tư tưởng truyền thống", anh hướng về phía Tây Nam rồi cúi đầu một cái cho hai vị phụ huynh oan uổng.
Nhưng Bob đúng là một người sếp chu đáo, dẫu không thể tiếp tục làm cộng sự nữa, anh ta vẫn giới thiệu cho anh vài công ty nước ngoài không giới hạn tuổi tác, bảo rằng từng đề cập tên anh với phòng nhân sự của họ, anh có thể đi phỏng vấn bất cứ lúc nào.
Đúng lúc Dụ Hành đang xem tài liệu về mấy công ty thì Châu Duy Khinh gọi điện đến.
Hôm chào tạm biệt Châu Duy Khinh có nói "trễ chút sẽ liên lạc", và hắn đúng là nói được làm được. Mấy hôm nay hắn liên tiếp gọi cho Dụ Hành vài cuộc điện thoại, thật ra chẳng có nội dung gì quan trọng, chủ yếu là tám chuyện linh tinh trên dọc đường từ nơi tổ chức sự kiện về đến nhà.
Hôm nay cũng vậy, Châu Duy Khinh đang ở hậu trường, hai tiếng nữa có buổi họp báo nên vừa nối máy hắn lập tức than phiền vài câu. Nói là đã tranh thủ bàn bạc với Liêu Chiêu mấy lần để không phải xuất hiện, nhưng đều bị Liêu Chiêu dứt khoát bác bỏ.
"Lên sân khấu thì có gì xấu?" Dụ Hành không để ý hỏi, "Anh đến tuổi này rồi mà còn hồi hộp sao?"
"Không phải," Châu Duy Khinh thở dài, "chỉ là không muốn trang điểm."
"Trân trọng chút đi," Dụ Hành cười ra tiếng, "qua vài năm nữa già rồi có trang điểm cũng không cứu vớt nổi đâu."
Châu Duy Khinh như muốn phản bác đôi câu, nhưng đầu dây bên kia truyền đến vài tạp âm ồn ào, hắn nhỏ giọng than thở "đuổi tới sát nút rồi", xong vội vã cúp máy.
Dụ Hành cảm thấy bắt đầu từ một thời điểm nào đó, Châu Duy Khinh như thật sự từ một "trí tuệ nhân tạo Al" tiến hóa thành một sinh vật có cảm xúc. Nhưng sự tiến hóa này có hơi chệch hướng, hắn chẳng giống người đàn ông dịu dàng trưởng thành hay điềm tĩnh tỉ mỉ. Mà càng giống như đứa trẻ trong quyển nhật ký cũ với những suy nghĩ vụn vặt năm nào.
Dẫu vậy chỉ có duy nhất một mình anh cảm nhận được điều đó.
Vì Châu Duy Khinh không hề giống như anh. Hắn không có một gia đình trọn vẹn, tự do lại săn sóc, không có một quá trình trưởng thành bình thường ổn định. Hắn vẫn luôn chôn sâu những mong muốn không thành và cả những điều oán trách thời thơ ấu, đến tận năm ba mươi bốn tuổi mới từ tốn kéo mở nó ra.
Xét thấy khoảng trống nghề nghiệp của mình đã dài, Dụ Hành nhanh chóng liên hệ hai công ty rồi sắp xếp phỏng vấn ngay trong tuần.
Hôm trước buổi phỏng vấn, Dụ Hành đến một quán cà phê để gặp người mà anh không nghĩ sẽ gặp lại.
Miêu Miêu toàn thân mặc đều là màu đen: nón kết đen, áo sơ mi đen, quần và giày cũng đều màu đen, trông y như một đặc công.
Mục đích đến đây hôm nay của cô cũng đơn giản, trước tiên khách sáo nói lời cảm ơn anh, sau đó khéo léo hỏi anh có thể liên hệ với Liêu Chiêu giúp cô được không. Hồi trước khi Liêu Chiêu cho cô cơ hội, vì tâm lý yếu ớt lúc đó mà trốn tránh, giờ rảnh rỗi lại bắt đầu hối hận.
"Chắc là không có vấn đề, để tôi hỏi giúp thử xem," Dụ Hành thoải mái nhận lời, "mà lần này cô đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Miêu Miêu cong khóe môi, cười chua chát: "Vẫn chưa vượt qua được, nhưng không muốn tiếp tục để bản thân bỏ lỡ nữa."
Dụ Hành gật đầu: "Có việc bận rộn là tốt, thời gian đủ lâu thì những thứ cần qua sẽ trôi qua thôi."
Miêu Miêu thẫn thờ nói: "Có phải đến tuổi như anh rồi, mới có thể xử lý tốt chuyện tình cảm của bản thân không?"
"Không hẳn," Dụ Hành nghĩ rồi ăn ngay nói thật, "cho đến bây giờ tôi cũng chẳng hiểu nổi tình yêu đâu."
Về đến nhà, Dụ Hành đang nghĩ xem nên nhắn thế nào cho Liêu Chiêu thì ngẩng đầu nhìn đồng hồ, quyết định chờ thêm chút nữa.
Quả nhiên, nửa tiếng sau Châu Duy Khinh gọi đến, hôm nay xung quanh nghe rất ồn ào.
"Anh ở ngoài à?" Dụ Hành hỏi.
"Ừm," Châu Duy Khinh đáp, "đang trốn uống rượu."
Dụ Hành kể tóm tắt chuyện của Miêu Miêu cho Châu Duy Khinh nghe, hắn ngay lập tức đồng ý.
"Để mai tôi nhắn với chị ấy," Châu Duy Khinh nói, "tối nay tôi bận đối phó lũ người thiếu oxy não này rồi."
"Thiếu oxy não?" Dụ Hành tò mò.
Châu Duy Khinh thở hắt: "Tôi ra ngoài lúc họ đang bàn chuyện thêm kèn Suona* vào một bản giao hưởng, không phải não tích nước thiếu oxy thì là gì?"
*Kèn Suona ( 唢呐 ): một nhạc cụ truyền thống của Trung Quốc, có âm thanh đặc trưng to và cao, được sử dụng thường xuyên trong các dàn nhạc truyền thống.
"Uống rượu say là giở cái thói tính tình thế đấy," Dụ Hành hiếm khi thấy thú vị, "anh cũng không tốt đẹp hơn chút nào đâu."
"Tôi lúc uống say không có nổi điên như vậy," Châu Duy Khinh phản bác, "một đám trung bình bốn mươi tuổi hết rồi, mà lát nữa còn bàn bạc rủ nhau đi quán bar tìm vui."
Hắn nói tên một quán nổi tiếng, sau đó ngay lập tức bổ sung: "Tôi không đi."
"Ai hỏi anh chứ?" Dụ Hành nói. "Anh nói không đi bọn họ chịu sao?"
"Tôi bảo tôi có việc."
"Việc gì?"
Dụ Hành nghe thấy Châu Duy Khinh cười khẽ một tiếng: "Cũng khó nói lắm, tại còn đang chờ thông báo."
35. Bản năng
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.