Đầu tháng mười một, Dụ Hành nhận được một cuộc gọi bất ngờ.
Thấy số điện thoại hiển thị từ nước ngoài, anh lập tức dứt khoát tắt máy, nhưng bên kia vẫn không từ bỏ gọi thêm hai ba lần. Anh nhấn nghe, định bụng xem mắng thế nào mới có khí thế, thì đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc: "Tôi coi thử phải gọi mấy lần cậu mới chịu nghe máy."
Dụ Hành ngại ngùng nói: "Tôi cứ tưởng là lừa đảo."
Người gọi tên Bob, người Hồng Kông, là sếp cũ của Dụ Hành ở công ty đầu tiên. Mặc dù Dụ Hành không có ấn tượng tốt với nơi đó, công ty kia có khâu quản lý hỗn loạn và môi trường làm việc ngột ngạt khá áp lực. Nhưng Bob đối xử với anh lại rất tốt, tận tâm chỉ dạy từng bước.
Sau đó dự án bọn họ làm bị thu mua, Dụ Hành chuyển sang công ty khác còn Bob thì ra nước ngoài, chỉ thỉnh thoảng trao đổi vài câu.
Mục đích cuộc gọi lần này của Bob cũng đơn giản, anh ta nghe nói Dụ Hành nghỉ việc, biết anh ở đây vẫn chưa lập gia đình nên muốn mời anh sang Los Angeles làm việc.
Dụ Hành nghe Bob giới thiệu về nơi làm việc của anh ta, là một công ty chuyên về Web3*, anh hơi do dự: "Tôi trước giờ chưa từng làm mảng này."
*Web3: hay còn gọi là website 3.0 là hệ thống internet thế hệ thứ 3, nơi mà các ứng dụng và dịch vụ được xây dựng trên công nghệ blockchain (công nghệ chuỗi khối).
"Để tôi dạy cậu," Bob chẳng bận tâm, "Cậu còn không biết tôi hướng dẫn người khác giỏi cỡ nào sao?"
Cuối cùng Dụ Hành nói sẽ suy nghĩ vài ngày, Bob hào phóng đáp: "Cậu cũng có thể sang đây trước, xem xét môi trường làm việc thế nào."
Cúp điện thoại, Dụ Hành nhớ lại hình ảnh trước kia của Bob: gọng kính mắt màu nâu, tóc lúc nào cũng rối, áo cotton thì trông rất thoải mái. Nghe nói sau khi tốt nghiệp anh ta rời quê hương và chưa từng trở về, dường như luôn thẳng tiến một đường về phía trước.
Dụ Hành tra cứu thông tin công ty của Bob trên mạng, quả là đi đầu trong ngành. Thực ra anh nghĩ sang đó làm việc cũng tốt, bản thân anh ở trong nước chỉ sống có một mình, cuộc sống nghỉ hưu của bố mẹ thì vui vẻ đầy màu sắc, không cần anh phải nhọc lòng lo lắng.
Anh có thể bỏ lại tất cả rối rắm sau lưng, bắt đầu một chặng đường mới ở môi trường mới.
Nhưng không hiểu sao rõ ràng tưởng tượng ra viễn cảnh tươi sáng như vậy, mà trong lòng anh vẫn thấy một nỗi trống trải thẫn thờ.
Anh lục xem điện thoại, nhận ra Châu Duy Khinh mấy ngày gần đây không liên lạc, tin nhắn cuối cùng vẫn dừng ở ngày đi dạ tiệc từ thiện. Dụ Hành không biết hắn có nhìn thấy cảnh anh tạm biệt Phó Hoành ở cửa live house không. Website TruyenLau.com
"Tôi sẽ không suy đoán anh đang nghĩ gì nữa." Dụ Hành lẩm bẩm tự nói.
Nhận được điện thoại của Châu Duy Khinh là lúc cuối tuần, hắn gọi nói cho anh biết đã tìm thấy chiếc chìa khóa bỏ quên ở khách sạn rồi, nó rơi ở bụi cây trong sân vườn nên sau một tuần mới được nhân viên dọn vệ sinh phát hiện. Suốt thời gian đó, Dụ Hành dùng chìa khóa dự phòng mượn từ chủ nhà.
"Cảm ơn anh," Dụ Hành nói, "Tôi ghé qua lấy nhé." Website TruyenLau.com
"Mấy hôm nay tôi đều ở bên ngoài," Châu Duy Khinh nói trong điện thoại: "Em ghé phòng thu âm vào ngày sáu có tiện không?"
"Ngày sáu?" Dụ Hành chần chừ, "Anh không có... kế hoạch gì à?"
TruyenLau
"Không." Châu Duy Khinh nói, "Em đến đi."
Ngày sáu tháng mười một là sinh nhật Châu Duy Khinh, nhưng hắn có vẻ không quan tâm đến tổ chức sinh nhật lắm. Dụ Hành nhớ thời điểm những năm trước đây, anh còn tỉ mỉ tốn công chuẩn bị quà, từ mấy đĩa nhạc hiếm đến mô hình guitar thủ công. Dần dần Châu Duy Khinh ngày càng bận rộn, mỗi dịp sinh nhật đều phải đi làm, sau cùng chỉ còn sót lại lời chúc "Sinh nhật vui vẻ" trước khi ra ngoài.
Chiều ngày sáu, Dụ Hành đến phòng thu âm Châu Duy Khinh nói như đã hẹn. Vốn là hẹn ba giờ nhưng kẹt xe mất một tiếng, lúc anh đến nơi thì hắn đã bắt đầu làm việc.
"Anh Khinh không dặn tôi để chìa khóa ở đâu," Tiểu Phương nói, "anh cần tôi vào gọi anh ấy không?"
"Không cần," Dụ Hành đáp, "Tôi ngồi đợi một lát cũng được."
Anh nhìn Châu Duy Khinh qua lớp cửa kính, bỗng anh nhận ra, từ khi Châu Duy Khinh có phòng làm việc riêng ở nhà, đây là lần đầu anh trông thấy hắn làm việc. Người đàn ông hôm nay vừa tròn ba mươi ba tuổi, giờ phút này chẳng khác mấy so với mười năm trước, vẫn thích xoay bút, gõ tay nhịp lên bàn, gặp phải khó khăn thì xoa xoa chân mày của mình.
Hai giờ sau, Châu Duy Khinh mới tháo tai nghe bước ra ngoài, nhìn thấy anh thì sững sờ ngạc nhiên: "Sao Tiểu Phương không vào gọi tôi?"
"Tôi bảo cậu ấy đừng gọi," Dụ Hành nói, "Nhớ có người nói với tôi rằng không được làm phiền khi anh đang làm việc."
"Làm gì có chuyện đó," Châu Duy Khinh nhíu mày, "Trước đây lúc ở nhà thuê, tôi làm việc suốt trước mặt em mà."
"Đó là trước đây." Dụ Hành mỉm cười.
Châu Duy Khinh bảo anh đợi một lát, xong đi vào phòng lấy ra một túi giấy.
Dụ Hành bối rối: "Có cái chìa khóa mà cũng để trong túi à?"
"Còn có quần áo em thay hôm trước nữa," Châu Duy Khinh nói, "Tôi xong việc rồi, chúng ta đi ăn bữa cơm nhé?"
Dụ Hành nhìn hắn, không nỡ nhẫn tâm từ chối người có sinh nhật hôm nay: "Được thôi, đi ăn gì đây?"
Ban đầu tưởng Châu Duy Khinh sẽ bảo Tiểu Phương lái xe chở họ đi nhà hàng, nhưng hắn chỉ lấy cái áo khoác rồi đi cùng Dụ Hành ra ngoài.
Phòng thu âm nằm ở khu khá hẻo lánh, bọn họ đi khoảng một cây số dọc theo con đường duy nhất, xung quanh chỉ toàn là những bụi cây san sát.
"Ở đây thật sự có quán ăn à?" Dụ Hành thắc mắc.
"Có đấy," Châu Duy Khinh nói, "Trên đường tới đây tôi thấy một quán mì."
Dụ Hành không nói nữa, im lặng đi theo sau hắn.
Bọn họ tiếp tục đi qua một bụi cây không rõ chủng loại, Dụ Hành đột nhiên nghe Châu Duy Khinh nói: "Con đường này rất giống đường về nhà trước kia của chúng ta."
Dụ Hành ngẩn ngơ, rồi mới nhận ra "nhà" Châu Duy Khinh nói đến là căn phòng cho thuê chật chội trước đây.
Thực ra không hề giống chút nào, con đường năm ấy cũ nát và bẩn hơn rất nhiều, chỉ là hai người họ đã lâu không cùng sóng vai nhau đi tản bộ, nên mới sinh ra ảo giác thế thôi.
Ngày xưa đi được nửa đường, Dụ Hành luôn muốn theo sát kề cận bên người Châu Duy Khinh, còn bây giờ anh chỉ bước từng bước đi theo phía sau hắn.
"Rất muốn thời gian dừng lại...", Dụ Hành nhớ đến nhiều tác phẩm văn học cũng thích nêu ra mệnh đề không có thật này, nhưng tất cả đều là vô nghĩa, anh suy nghĩ rồi nói: "Khu đó chắc đã bị phá bỏ."
Đi khoảng năm trăm mét nữa, bọn họ mới nhìn thấy một quán bán mì hoành thánh, trông bên ngoài rất bình dân, ánh sáng mờ tối khiến Dụ Hành nghi ngờ không biết quán còn mở cửa không. Khi đến gần, bà chủ mới đặt điện thoại xuống rồi hỏi họ muốn ăn gì.
Họ gọi hai bát mì đơn giản, hương vị bình thường nhưng lượng thức ăn khá đầy đủ.
Dụ Hành ăn vài miếng xong đặt đũa xuống. Châu Duy Khinh nhìn thoáng qua hỏi: "Em thấy không ngon à?"
"Không ngon lắm." Dụ Hành nói thật.
"Ừm, đúng là không ngon," Châu Duy Khinh nói, "Nhưng xung quanh đây chắc chỉ có mình quán này thôi."
Hắn vừa dứt lời, điện thoại đặt trên bàn của Dụ Hành rung lên nhảy ra thông báo: "Chuyến bay quốc tế bạn quan tâm đang giảm giá."
Châu Duy Khinh theo phản xạ nhìn sang, hỏi: "Em muốn đi Mỹ à?"
"Cũng chưa chắc nữa." Dụ Hành nói.
Châu Duy Khinh gật đầu: "Đi với người tôi thấy lần trước?"
Giọng hắn khi nói mấy lời này vô cùng bình thản không chút cảm xúc.
Dụ Hành nhận ra, ngày hôm đó Châu Duy Khinh có lẽ đã thấy Phó Hoành và bó hoa trong tay anh, dẫu vậy bây giờ trông hắn vẫn thản nhiên như thường.
"Em hẹn hò với cậu ta sao?" Châu Duy Khinh hỏi tiếp.
Theo lý Dụ Hành nên phủ nhận, nhưng nghe giọng Châu Duy Khinh bình thản như vậy, trong lòng anh dâng lên chút cảm xúc khác lạ, anh nghĩ rồi đáp: "Vẫn chưa."
Châu Duy Khinh cũng đặt đũa xuống, rút một tấm khăn giấy.
Hắn bỗng ngẩng đầu nhìn Dụ Hành: "Chuyện giữa tôi và em, có làm em cảm thấy bối rối không?"
"Có một chút." Dụ Hành trả lời.
Lần này Châu Duy Khinh im lặng thật lâu, sau đó chậm rãi nói: "Xin lỗi em."
Hai người ăn xong, hắn trả tiền. Dụ Hành vẫn gọi xe như cũ, Châu Duy Khinh thì đứng bên đường đợi Tiểu Phương. Trong lúc đó hắn nhận một cuộc gọi, khách sáo trả lời "Cảm ơn", rồi nói liên tiếp "Được" vài lần.
Cúp máy, Châu Duy Khinh phát hiện Dụ Hành nhìn mình bèn giải thích: "Là một tổng giám đốc, trước chúc mừng sinh nhật sau đó nhờ tôi làm chút việc."
Dụ Hành thật lâu mới hỏi: "Sinh nhật anh không ai tổ chức à?"
"Không," Châu Duy Khinh nói, "Tôi cũng không thích mở tiệc sinh nhật."
"Mấy năm gần đây, không phải anh tối muộn mới về sao?"
Châu Duy Khinh nhìn phía trước: "Vì hồi đó phải làm việc, lúc bố tôi còn ở nhà thì có tổ chức vài lần dù tôi không nhớ rõ nữa. Sau này em cũng tổ chức cho tôi mấy năm, chỉ có bấy nhiêu thôi."
Dụ Hành trong lòng nặng trĩu những cảm xúc phức tạp, anh nhận ra đó là nỗi niềm thương xót và tiếc nuối, nhưng cố đè nén chúng thật sâu.
Châu Duy Khinh bất ngờ nói: "Tôi có thể ước một điều nhân ngày sinh nhật không?"
"Anh nói đi."
Hắn bỗng cười, là nụ cười rạng rỡ nhất Dụ Hành thấy dạo gần đây của hắn: "Tôi muốn ôm em một cái."
Dụ Hành không đáp, Châu Duy Khinh coi như anh ngầm đồng ý. Đường vắng tối tăm khiến anh không thấy rõ động tác, nhưng cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể hắn. Khi kịp phản ứng, Châu Duy Khinh đã vòng tay ôm anh vào lòng, hắn dùng sức hơi mạnh làm cằm Dụ Hành va chạm với xương quai xanh của hắn.
Dụ Hành chợt ngửi thấy mùi hương quen thuộc mười hai năm trước mà anh đã từng đắm say, một hỗn hợp hương thơm từ bột giặt và thuốc lá.
Cảm giác mất đi rồi tìm lại được này khiến anh phút chốc bàng hoàng. Không hiểu sao mấy năm qua đều không cảm nhận được, vậy mà trong khoảnh khắc bỗng đột nhiên xuất hiện, đồng thời trào lên một chút chua xót. Những ký ức anh từng lưu giữ khắc ghi, để rồi từng bước lại bị chính anh cố tình chôn sâu quên lãng.
Anh nghe Châu Duy Khinh gọi tên mình, sau đó hắn im lặng không nói gì.
Về đến nhà trời đã khuya, Dụ Hành không bật đèn, cứ thế ngồi yên trên sofa thật lâu.
Khoảng nửa giờ sau mới chợt bừng tỉnh, anh nhắn cho chủ nhà là sẽ sớm trả lại chìa khóa dự phòng.
Chu Uyển Nghi nhắn tin báo trang web của cô chính thức ra mắt, bảo anh lên xem thử, nếu có tình huống lỗi thì có thể chỉnh sửa ngay, anh trả lời: "Được."
Làm xong hết mấy việc đó, Dụ Hành lấy lại tinh thần mở túi giấy Châu Duy Khinh đưa, bên trong là quần áo đã giặt và gấp gọn.
Dụ Hành lấy ra định cất vào tủ, bỗng có hộp nhung nhỏ từ bên trong quần áo rơi xuống đất. Hộp nhỏ bị mở tung, một món đồ màu vàng hồng lăn hai vòng quanh chân bàn rồi dừng lại.
Là một chiếc nhẫn vàng hồng.
Dụ Hành sững người tại chỗ mất mười giây, anh cúi người nhặt lên, nhận ra nó rất giống chiếc nhẫn anh từng thích ở Hà Lan năm ấy.
Cùng rơi ra còn có mảnh giấy gấp gọn, được đặt trong hộp trước khi bị rớt ra ngoài.
Dụ Hành nhặt mảnh giấy, trên đó là chữ Châu Duy Khinh viết, vì mảnh giấy rất nhỏ nên vài nét bị ép dính sát vào nhau nhìn không rõ.
"Lúc đi công tác vô tình nhìn thấy, cảm thấy rất giống chiếc nhẫn hai đứa mình chọn trước đây, tôi bèn mua nó về."
"Nếu lúc đó chúng ta kết hôn, liệu rằng mình có chia tay không?"
"Nhưng tôi dường như không phải là người có thể mang đến hạnh phúc, nên có lẽ chưa kết hôn là điều may mắn."
"Hôm đó trông em vui vẻ lắm."
"Bó hoa rất hợp với em, thế mà tôi lại chưa từng mua cho em lần nào."
"Xin lỗi, tôi không phải là người có tính cách hoàn thiện như người khác, chẳng thể làm được những điều khiến em vui vẻ hạnh phúc, nhẫn em cứ vứt đi cũng được."
Do viết vội vàng nên hơi lộn xộn. Hàng cuối còn có vài chữ bị gạch bỏ đi, tô đen nhìn không rõ.
Dụ Hành bật đèn phòng khách lên, dưới ánh sáng bóng đèn, anh đưa mảnh giấy lên cao nhìn kỹ.
Anh thấy đầu ngón tay bản thân run rẩy, gần như anh chẳng còn cảm nhận được hơi thở của mình.
Nhìn chằm chằm không chớp mắt vài phút, anh mới mơ hồ đọc ra câu chữ bị tô đen kín mít.
"Nhưng tôi vẫn muốn xin em ở lại bên cạnh tôi."
30. Người liên hệ khẩn cấp
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.