Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 32: Giấc ngủ

Đầu ngón tay của Châu Duy Khinh có một lớp chai mỏng, là do chơi nhạc cụ nhiều năm tạo thành.
Trong nụ hôn không dài cũng chẳng ngắn ấy, bàn tay hắn sờ dọc theo cánh tay Dụ Hành. Cảm giác tiếp xúc đó khiến Dụ Hành theo phản xạ run rẩy, nhưng anh không đẩy ra.
Dẫu vậy, tay Châu Duy Khinh vẫn dừng lại khi chạm tới vai anh. Môi hắn chậm rãi rời khỏi khóe mắt Dụ Hành, vô tình chạm vào hàng mi. Hắn đưa tay lau đi vệt nước mắt của anh, không để nó lộ diện dưới ánh trăng.
Tối hôm đó khi Dụ Hành đi ra ban công nghe điện thoại, Châu Duy Khinh thực sự đã giúp anh lau đôi giày chưa đến năm trăm tệ kia, dù chỉ là dùng khăn ướt để lau tạm, cố gạt đi hết mấy vệt bùn đất.
Lau giày xong hắn đi tìm khắp nơi trong phòng, nhưng chẳng thấy tấm ga giường thứ hai nào. Dụ Hành nhìn hắn đi ra đi vào chịu hết nổi nói: "Đừng lộn xộn nữa, anh ngủ ở đây luôn đi."
Nhà là Châu Duy Khinh thuê, ga giường cũng do hắn mua, thật chẳng có lý lẽ nào bắt người ta phải ngủ trên ván gỗ.
Châu Duy Khinh xưa nay vẫn luôn thích ngủ trần, hôm nay hắn cũng cởi áo rồi lên giường nằm. Cơ thể hắn thỉnh thoảng lại chạm vào tay chân Dụ Hành, nhiệt độ nóng ấm khiến anh giấu đầu hở đuôi* né tránh.
*Giấu đầu hở đuôi ( 欲盖弥彰 ): muốn giấu điều gì nhưng lại vô tình để lộ một phần khiến người ta biết được.
Đây là lần đầu tiên sau khi chia tay bọn họ ngủ chung giường. Vì giường nhỏ nên khoảng cách giữa hai người còn gần hơn cả mấy năm gần đây.
Những lúc ngủ chung trước kia, mỗi người đều nằm về một phía. Giấc ngủ của Dụ Hành luôn rất tốt, vừa đặt đầu xuống gối là ngủ ngay. Còn Châu Duy Khinh lại mắc bệnh nghề nghiệp của nhạc sĩ, đó là thường xuyên mất ngủ, từng đi khám ở khoa thần kinh mấy lần.
Nhưng hôm nay bỗng khác thường ngày, Dụ Hành cứ trằn trọc mãi không sao chợp mắt được.
Anh trộm liếc nhìn, Châu Duy Khinh chắc có lẽ đã mệt cả ngày nên ngủ say rồi, thế là anh dứt khoát quay người, im lặng không cử động ngắm nhìn Châu Duy Khinh.
Dù cho đang ngủ say và ý thức không tỉnh táo, trông Châu Duy Khinh vẫn chẳng giống kiểu người vui vẻ. Có lẽ cả đời này hắn chưa từng tin vào giấc mộng đẹp, cũng chẳng mong đợi có được thứ đẹp đẽ đó.
Một nỗi buồn bực giận hờn bị kìm nén trong ngực Dụ Hành, rất lâu sau anh mới khẽ thở ra, lén duỗi tay vuốt phẳng hàng lông mày đang nhíu của Châu Duy Khinh. TruyenLau.com
"Một đứa trẻ chưa từng cảm nhận được tình yêu." Giọng anh chìm vào đêm tối, "Rồi trưởng thành nên một người lớn không biết yêu."
Ngày hôm sau là ngày chôn cất Châu Văn, Dụ Hành rốt cuộc vẫn đi theo cùng. Có lẽ cuộc đời này Châu Văn đã sống rất mơ hồ, nên sau cuối đến dự lễ chỉ có vài người, nhét không đầy nổi một chiếc xe khách nhỏ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Châu Duy Khinh theo ông nội lên núi, còn Dụ Hành đợi ở khu tiếp khách của nhà tang lễ. Anh nhìn quanh bốn phía, khu này tuy lạc hậu nhưng phong cảnh khá đẹp, có cây cối khắp nơi và không khí trong lành, người được an táng nơi này nói không chừng còn tốt hơn ở thành phố.
Nhà Châu Văn có một cậu nhóc tóc vàng gầy gò, nhóc đó đang ngồi đối diện Dụ Hành cúi đầu nghịch điện thoại, lông mày nhíu chặt trông dáng vẻ rất bực bội.
"Em không đi lên theo à?" Dụ Hành không nhịn được hỏi. Nếu đoán không lầm thì cậu nhóc này, chắc là con của người phụ nữ đã gọi điện cho Châu Duy Khinh hôm nọ. TruyenLau.com
"Không đi." Cậu nhóc nói. "Em họ Trương, Châu Văn đâu phải bố em."
Dụ Hành "ồ" một tiếng, anh rất muốn lịch sự hỏi tiếp xem đây là gia đình tái hôn, hay mẹ cậu nhóc chỉ đơn giản sinh con với chú Trương hàng xóm, nhưng cuối cùng vẫn lý trí mà chọn cách im miệng.
Hai người không nói gì suốt nửa tiếng, Dụ Hành nghe thấy Tiểu Trương nhỏ giọng chửi một câu. Có vẻ cậu nhóc đang cố gắng kết nối wifi ở đây, mà làm mãi không được.
Quan sát một lúc, Dụ Hành góp ý: "Nếu nó không tự hiện lên thì em có thể nhập mã PIN."
Tiểu Trương vẻ mặt hoang mang ngẩng đầu: "Mã gì?"
"Đưa đây cho anh." Dụ Hành với tay ra. "Anh giúp em làm."
Tiểu Trương đưa điện thoại sang, là một chiếc máy Android rẻ tiền. Dụ Hành đứng dậy kiểm tra router bên cạnh, thao tác vài cái là kết nối được wifi.
Khi trả lại điện thoại cho cậu nhóc, Dụ Hành thấy rõ ánh mắt đối phương đã thay đổi, anh từ một người lạ lắm chuyện trở thành anh hàng xóm thân thiện dễ gần.
Có lẽ quá chán và bỗng được làm anh trai tạm thời, Dụ Hành tiếp tục tám chuyện: "Màn hình khóa của em là bạn gái em hả?"
"Đúng vậy." Nụ cười của Tiểu Trương tắt ngang cái rụp, vài giây sau không nhịn được, cậu nhóc bắt đầu than thở với anh hàng xóm: "Nhưng tụi em vừa mới chia tay rồi, còn chưa kịp đổi màn hình khóa."
"À..." Dụ Hành tỏ vẻ tiếc nuối. "Vì sao vậy?"
Thiếu niên ở tuổi này chỉ cần có người chịu lắng nghe khó khăn của mình, thì vô cùng gấp gáp muốn bộc bạch hết nỗi lòng.
Tiểu Trương trả lời ngay: "Vì một cái máy sưởi tay."
Cậu nhóc dùng tốc độ rất nhanh mà kể lại sự việc, khẩn thiết mong Dụ Hành hiểu được nỗi ấm ức của mình. Tiếc là giọng địa phương khá nặng, Dụ Hành nghe mơ hồ cái hiểu cái không, đến lúc Tiểu Trương sốt ruột quá, mở luôn khung chat trong điện thoại đưa cho anh xem.
Dù cách dùng từ nói chuyện của hai đứa vị thành niên anh chẳng hiểu hết, nhưng dù sao vẫn là chữ viết, nên Dụ Hành cũng nắm được ý chính nguyên nhân sự việc.
Đại khái là bạn gái Tiểu Trương đòi cậu nhóc mua cho cái máy sưởi tay màu hồng, bạn cùng lớp ai cũng có. Nhưng cậu nhóc mải chơi game đến muộn nên sưởi tay đã bán hết, bạn gái giận dỗi vì cậu nhóc không chịu để tâm làm theo lời cô bé nói, người khác đều có sưởi tay chỉ riêng cô bé không có.
Tiểu Trương từ chịu nghe mắng xong cũng tức giận đáp trả, lôi cả mấy chuyện cũ ra, nào là mua skin đôi* không kịp, lúc ốm không đến chăm các kiểu lằng nhằng... cuối cùng vòng qua vòng lại quay về chuyện cái máy sưởi tay.
*Skin đôi ( 情侣皮肤 ): đồ đôi trong game.
Máy sưởi tay, máy sưởi tay, máy sưởi tay... Dụ Hành nhìn mấy chữ này đến mức muốn bị tẩy não mù chữ luôn.
"Cô ấy còn lấy em ra so với thằng béo kia, nói nó đối xử với bạn gái nó tốt lắm, hai mươi bốn giờ quan tâm săn sóc." Tiểu Trương lòng đầy căm phẫn. "Thằng béo đó rảnh rỗi cả ngày chẳng biết làm gì, là đồ gà chơi game dở tệ, cô ấy giỏi thì đi yêu đương với nó đi!"
"Chuẩn đó." Dụ Hành đánh giá công bằng. "Mặc kệ là lĩnh vực nào, người tạo ra áp lực cạnh tranh đều đáng bị lên án!"
Dụ Hành nghe Tiểu Trương lẩm bẩm oán trách thêm gần hai mươi phút, rốt cuộc chờ được Châu Duy Khinh và mọi người xuống núi.
Trước khi đứng dậy Dụ Hành lấy trong túi ra hai trăm tệ, là tiền Châu Duy Khinh đưa lúc sáng, hắn bảo ở đây nên mang theo tiền mặt dùng cho tiện. Dụ Hành rút một trăm đưa cho cậu nhóc không chút liên quan đến mình, xem như thay anh trai Châu Duy Khinh góp chút quan tâm: "Em mua cái xịn hơn nhóm bạn của cô bé, rồi dỗ dành làm hòa đi."
"Anh!" Mắt Tiểu Trương sáng rực tràn đầy sùng bái, dù nó không biết Dụ Hành là ai. "Cảm ơn anh! Thật lòng luôn đấy!"
Tiểu Trương cầm tiền xong nhanh chóng biến mất. Châu Duy Khinh nói vài câu với người lớn rồi đi về phía Dụ Hành. Bên ngoài mưa lất phất nên áo thun trên người hắn hơi ướt, ống quần cũng dính chút bùn.
Châu Duy Khinh vẻ mặt hơi ngạc nhiên: "Hai người vừa nói gì thế?"
"Nói xấu anh." Dụ Hành đáp không chút do dự.
"Đâu đến mức đó." Châu Duy Khinh bật cười. "Lúc tôi mới đến được hai hôm, cậu nhóc cãi nhau với mẹ vì năm mươi tệ tiền điện thoại, tôi còn cho nó luôn hai trăm."
Tốt lắm, Dụ Hành thầm nghĩ. Vậy là tổng số tiền quyên góp từ người thân tạm thời cho tên nhóc đó đã lên đến ba trăm.
Lúc đi ra ngoài, Dụ Hành chợt hỏi: "Mẹ của Tiểu Trương không nhờ vả anh điều gì sao?"
Anh từng nghe nói người phụ nữ ấy làm công nhân ở nhà máy gần đây, hiện giờ Châu Văn không còn, cuộc sống sẽ càng khó khăn. Tuy việc nhận họ hàng là khó xảy ra, nhưng Châu Duy Khinh đã có mặt ở đây, đưa Tiểu Trương chuyển tới trường trong thành phố lớn cũng tốt.
"Bà ấy có nhắc, nhưng cậu nhóc không muốn rời khỏi đây." Châu Duy Khinh thừa nhận. "Trước khi đi tôi sẽ chuyển cho họ ít tiền, xem như thay Châu Văn làm tròn chữ hiếu lần cuối."
Nửa câu sau hắn không nói, nhưng Dụ Hành có thể đoán được. Dù sao Châu Văn là một trong hai người từng thật lòng tổ chức sinh nhật cho hắn.
Tuy hậu sự Châu Văn đã làm rất sơ sài, dẫu vậy các nghi thức cần có vẫn làm đầy đủ. Tối đến tổ chức một bữa tiệc đơn giản, chỉ lác đác mấy bàn nhỏ, khách khứa đến khách sáo vài câu, nhìn thoáng qua chẳng có ai tỏ vẻ buồn đau. Ăn được một lát thì không khí trở thành một buổi tiệc bình thường, mọi người trên bàn bắt đầu nói về chuyện nhà mình.
Châu Duy Khinh kéo Dụ Hành ngồi vào góc. Đồ ăn địa phương ở đây rất nặng vị, vừa mặn vừa tê lưỡi, Dụ Hành ăn rất không quen, gắp vài hạt đậu phộng rồi dừng đũa.
Châu Duy Khinh trông cũng chẳng khá hơn, môi hắn hơi tái chỉ luôn uống nước lọc.
"Anh làm sao thế?" Dụ Hành nhìn hắn, "Khó chịu à?"
"Có hơi đau dạ dày." Châu Duy Khinh nói nhỏ, "Không sao đâu."
Đau dạ dày là bệnh cũ của hắn, có lẽ đây là bệnh nghề nghiệp số hai của nhạc sĩ. Ngày trước ăn uống thất thường, cứ đói một bữa rồi no một bữa, lâu dần axit trong dạ dày bị dư thừa.
"Anh muốn mua thuốc không?" Dụ Hành hỏi, anh từng nghe Châu Duy Khinh miêu tả qua, cảm giác lúc đau như bị bỏng rát, rất khó chịu.
"Hiệu thuốc chính thống gần nhất cách đây mấy cây số." Châu Duy Khinh miễn cưỡng cười một cái. "Không cần rắc rối, một lát nữa sẽ đỡ."
Rượu không cần trả tiền luôn uống ngon hơn, người bàn bên cạnh uống liên tục không dứt, nên Châu Duy Khinh và Dụ Hành ra về trước.
Vẫn là con đường cũ, ban ngày mưa lất phất suốt, mây lơ lửng xuống thấp nên nhìn chẳng thấy trăng, đường đi càng thêm tối tăm.
Dụ Hành giẫm lên một hòn đá lồi bị chao đảo một bước.
"Cẩn thận." Châu Duy Khinh nhanh tay lẹ mắt đỡ anh.
"Cảm ơn." Dụ Hành nói.
Nhưng Châu Duy Khinh chơi xấu không buông ra mà trượt dọc theo cánh tay, nắm lấy tay Dụ Hành.
Cho dù trong hoàn cảnh nào đi nữa, hai người đàn ông ngoài ba mươi nắm tay nhau đi trên đường đều hơi lạ thường. Nhưng chắc có lẽ do trời mưa, không khí lạnh lẽo và lòng bàn tay nóng ấm của Châu Duy Khinh, nên Dụ Hành không rút tay lại.
Về đến phòng trọ, Châu Duy Khinh vào tắm trước vì đã dính mưa cả ngày hôm nay.
Trong tiếng nước chảy, Dụ Hành nhắn tin cho Bob, giải thích rằng do có việc đột xuất làm lỡ chuyến bay, tạm thời anh chưa thể tới Los Angeles.
Bên Bob vừa hay là sáng sớm nên trả lời rất nhanh, anh ta tỏ ý thông cảm và mong Dụ Hành giải quyết mọi chuyện suôn sẻ.
Rồi Bob hỏi thêm một câu: "Vậy cậu còn đến nữa không?"
Dụ Hành chưa trả lời câu hỏi này ngay.
Anh đột nhiên nghĩ tới một chuyện, hành lý của anh vốn chuẩn bị để sang Los Angeles, đồ mang theo cũng nhiều. Anh mở hành lý ra, tìm thấy chiếc túi đựng đồ màu xanh, trên cùng là thuốc giảm đau thường dùng, anh lục tìm bên trong, quả nhiên tìm thấy một vỉ thuốc trắng.
Nhôm magie cacbonat là thuốc giảm axit dạ dày.
Khi thu dọn đồ đạc, anh đã vứt lọ Lorazepam hết hạn, nhưng trong số thuốc anh thường mang theo, thuốc để dành cho Châu Duy Khinh đâu chỉ có duy nhất loại đó.
Đó là thói quen được nuôi dưỡng qua một thời gian rất dài. Bất luận khi chia tay anh muốn cắt đứt triệt để thế nào, bóc một lớp rồi thêm lớp nữa, vĩnh viễn vẫn còn một lớp khác.
Châu Duy Khinh tắm xong quấn khăn đi ra, thấy Dụ Hành nằm trên giường lướt điện thoại.
Nhìn hắn tới gần, Dụ Hành nhấc chân chỉ vào tủ đầu giường, nơi đặt hộp thuốc quen thuộc và một chai nước.
"Uống nhanh lên." Dụ Hành nói.
Châu Duy Khinh cầm chai nước mở nắp nhưng chưa uống ngay, quay đầu nhìn anh ngập ngừng như muốn nói.
"Im miệng." Dụ Hành cảnh cáo trước. "Uống thuốc đi, không được nói linh tinh gì hết."
Anh hiểu rõ tâm lý yếu ớt của bản thân, cho dù cẩn thận chuẩn bị phòng bị đến đâu, anh sẽ luôn vì Châu Duy Khinh mà mềm lòng, vì Châu Duy Khinh mà hơi thở rối loạn. Thế nên anh quyết định thay đổi chiến lược, bóp nghẹt mọi nguy cơ từ trong nôi.
Châu Duy Khinh nghe lời không nói gì thêm, bóc hai viên thuốc rồi nuốt xuống.
Dụ Hành ngồi dậy định đi rửa mặt đánh răng. Đột nhiên có nguồn nhiệt lớn áp sát sau lưng, một hơi thở lướt qua tai, hai cánh tay có lực mạnh mẽ siết chặt lấy anh.
Châu Duy Khinh từ phía sau ôm siết trọn lấy anh trong ngực.
"Châu Duy Khinh." Dụ Hành nghiến răng nghiến lợi dẫu giọng đã không giấu nổi sự run rẩy. "...Anh bị điên rồi hả?"
Anh giãy không ra, muốn quay đầu lại, nhưng anh biết rõ chỉ cần xoay đầu là sẽ chạm vào môi Châu Duy Khinh.
"Em chỉ nói không được nói chuyện thôi mà." Giọng Châu Duy Khinh phát ra sau vành tai anh, hơi khàn vì dính mưa, nghe như nốt trầm trong bài hát. "Không nói là không được chạm vào em."
Vài giây sau, không biết vì sao Dụ Hành cũng xìu xuống, như một con thú bông hình người im lặng để mặc Châu Duy Khinh siết càng lúc càng chặt.
"Châu Duy Khinh." Anh lại gọi tên hắn. "Anh thật sự rất phiền."
Người phía sau khẽ "ừm" một tiếng, rồi nói "xin lỗi em".
Đây không biết đã là lời xin lỗi thứ bao nhiêu Châu Duy Khinh nói kể từ khi gặp lại.
Tối hôm đó hai người vẫn ngủ chung giường, may mà lần này Dụ Hành không mất ngủ, nhanh chóng thiếp đi dù chỉ là giấc ngủ rất nông.
Trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, lúc nào anh cũng cảm giác có vài đầu ngón tay chạm nhẹ vào mình, chạm rồi lại lịch sự rút về ngay, giống như chỉ để xác nhận rằng anh vẫn đang ở đó.
33. Máy sưởi tay

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu