Khoảng nửa phút trôi qua, Dụ Hành vẫn giữ nguyên tư thế như vậy.
Bề ngoài trông anh có vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng đã hỗn loạn rối ren, nhiều mảnh ký ức đan xen ùa về rồi phút chốc biến tan.
Anh biết rõ đây là thực tại, nét chữ trên mảnh giấy ấy thân thuộc lắm, anh từng giúp Châu Duy Khinh sắp xếp rất nhiều bản thảo viết tay, dẫu vậy anh lại không muốn thừa nhận rằng hết thảy là hiện thực.
Dụ Hành từng hy vọng Châu Duy Khinh sẽ thay đổi, đặc biệt là khoảng hai năm về trước. Anh luôn biết người yêu của mình không giống với người bình thường, vừa tốt đẹp hơn người khác nhưng cũng vừa tồi tệ hơn họ. Tính tình hắn luôn lạnh lùng, có cái tôi cao và chẳng bao giờ hiểu được sự đồng cảm.
Mà yêu bất chấp hậu quả là lời nói liều lĩnh do chính anh thốt ra, nên anh chẳng thể trách ai.
Vì vậy đôi khi, chỉ là đôi khi, Dụ Hành lén nhìn bóng lưng Châu Duy Khinh rồi ảo tưởng viển vông: nếu một ngày nào đó hắn có thể thay đổi một chút thì sao?
Không cần quá nhiều, chỉ một chút mà thôi. Dù bây giờ chưa thể nhưng sau này có thể thì thật tốt. Dụ Hành không có năng khiếu âm nhạc, chơi một bản nhạc cũng mất nhiều thời gian. Châu Duy Khinh không có năng khiếu cảm xúc, muốn giải quyết vấn đề này có thể còn lâu hơn, nhưng không sao cả.
Dụ Hành tự nguyện chờ đợi, chờ mãi chờ mãi rốt cuộc đã qua một khoảng thời gian thật dài.
Anh dùng móng tay vuốt ve mấy dòng chữ, Châu Duy Khinh bảo hắn không phải người có tính cách hoàn thiện, bảo anh hãy lựa chọn làm những điều khiến bản thân anh vui.
"Anh dựa vào đâu mà...," Dụ Hành thì thầm, "vừa nói bản thân anh tệ, vừa lại không cho tôi rời đi."
Sáng hôm sau nhiệt độ xuống nhanh, thành phố như chỉ trong một giây đã bước sang mùa đông. Dụ Hành lục trong tủ lấy ra một chiếc áo len nhung trắng có lót lông, anh không nhớ mua từ lúc nào, vội khoác nó vào rồi đi đến địa chỉ hẹn với Chu Uyển Nghi.
Địa chỉ là một tòa nhà cũ gần Học viện Mỹ thuật, Chu Uyển Nghi thuê gian tầng trệt làm kho hàng. Khi Dụ Hành đến, cô đang nhăn mặt ăn một bát mì chua cay. Trong kho để rải rác một ít hộp giấy, có hộp rỗng và có hộp đã bóc. Trên bàn máy tính mở sẵn giao diện trang quản trị website.
Dụ Hành nhìn: "Ổn đấy, vừa mới khai trương online mà đã nhiều đơn vậy."
"Đều là nhờ bạn bè giới thiệu," Chu Uyển Nghi bưng bát đi tới, chỉ cho anh xem: "Từ vị trí thứ hai đến thứ bảy là bạn cùng trường, trước đây đi ăn tôi có quảng cáo sản phẩm với họ, hai trong số họ là nhà cung cấp... còn đơn đầu tiên là chồng tôi đặt."
Dụ Hành "ồ" một tiếng.
Anh nhìn quanh kho một vòng, thấy nhiều sản phẩm thủ công vẫn chưa đóng gói. Nhẹ nhàng nhấc một đôi vòng tròn tinh xảo lên: "Đây là bông tai à?"
"Khuyên nhũ hoa," Chu Uyển Nghi nói, "cậu muốn đeo thì cứ tìm tôi, tôi xỏ chỗ nào cũng ổn."
"Tôi nhớ hồi trước tai cô đeo nhiều thứ lắm mà, sao giờ không đeo nữa?" Dụ Hành hỏi, "Chồng cô không thích à?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Tôi quan tâm anh ta thích hay không làm gì, anh ta cũng chẳng có quyền nói," Chu Uyển Nghi mắt trợn to, "Tại đeo nhiều dễ nhiễm trùng."
Dụ Hành bất chợt nhớ một chuyện rất lâu trước kia, hỏi: "Hồi đó nghe nói cô còn xỏ tai cho Châu Duy Khinh nữa phải không?"
Chu Uyển Nghi cố nhớ đến sự kiện đó: "Có vẻ vậy, tôi nói muốn luyện tay và anh ấy không từ chối. Nhưng lần đó xem như thất bại, tay tôi chưa khéo phải xỏ vài lần mới qua, tên đó cũng chịu đau tốt đấy."
Kho hàng nhỏ bật điều hòa ấm áp, Dụ Hành không nhịn được ngủ một chút. Lúc tỉnh dậy trời đã trưa, bên ngoài mưa bắt đầu rơi, Chu Uyển Nghi bưng cho anh bát mì. Dụ Hành vừa ăn vừa kiểm tra website, không phát hiện ra lỗi lại chuyển sang xem thử khâu quản lý.
"Chồng cô sao mua sắm dữ dội thế," Dụ Hành lướt con chuột, kiểm tra số liệu quản lý: "Anh ta mua ủng hộ cô hay là nhà sưu tầm sản phẩm thủ công vậy?"
TruyenLau
"Tôi chẳng quan tâm, hôm qua mới cãi nhau một trận," Chu Uyển Nghi đóng gói một sợi dây chuyền, "Bây giờ mặt dày giả vờ làm lành đấy."
Dụ Hành rảnh rỗi nên tò mò hóng chuyện: "Tôi vẫn chưa hỏi hai người làm sao quen nhau?"
"Chẳng có gì đặc biệt cả, chuyện chỗ để xe thôi. Xe điện của tôi chắn lối đi xe anh ta, anh ta vốn đang bực mình, tâm trạng tôi lúc đó thì tệ, cãi tay đôi vài câu rồi không hiểu sao thêm được WeChat," Chu Uyển Nghi nói, "Câu chuyện vô cùng nhạt nhẽo, cậu chỉ muốn hỏi sao tôi chọn anh ta thôi, đúng không?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dụ Hành gật đầu, làm động tác tay ô vuông ngay trái tim trên ngực: "Thuật đọc tâm thành công."
"Nếu là mười năm trước, loại người này tôi sẽ không thèm nhìn một cái, không thú vị còn quá cứng nhắc." Chu Uyển Nghi nói thẳng: "Tôi trước đây cảm thấy gu yêu thích thì phải cố định, thích là thích, ghét là ghét. Hôm đó nhìn anh ta cẩn thận mang bánh quy cho tôi, mở ra đã bị vỡ nát một nửa, thấy anh ta thật ngốc, sao mà lại có người đến tặng quà cũng chẳng xong."
Lúc nói những lời này cô nhìn ra ngoài cửa sổ: "Tôi vốn ghét đàn ông ngốc, nhưng hôm đó lại bỗng dưng muốn ăn mấy miếng bánh vỡ nát đó."
Dụ Hành kết luận: "Anh ta đối xử với cô rất tốt."
"Chỉ là thứ yếu thôi," Chu Uyển Nghi nói, "Tôi muốn nói rằng quan điểm sống ở cái tuổi mười mấy, hai mươi nhiều sai lầm lắm, đời người luôn xảy ra điều bất ngờ."
Dụ Hành không nói gì chỉ im lặng nhìn cô. Chu Uyển Nghi nói tiếp: "Vậy nên Dụ Hành à, năm đó tôi nói Châu Duy Khinh cả đời sẽ không yêu cậu, cũng có thể là sai."
Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ càng ngày càng lớn, dường như từ mưa nhỏ đã chuyển sang mưa to.
Một lúc lâu sau Dụ Hành đáp: "Nhưng tôi không dám tin rằng anh ấy sẽ yêu tôi."
Chu Uyển Nghi gấp nốt nếp giấy cuối cùng trên hộp, đem mấy thứ trên tay buông xuống, rồi ngồi đối diện nhìn thẳng vào anh: "Vậy cậu còn yêu anh ấy không?"
Dụ Hành trả lời: "Tôi không biết."
Chu Uyển Nghi suy nghĩ vài giây, bảo anh: "Trong lòng cậu hãy nghĩ về ba khuyết điểm của anh ấy đi."
Dụ Hành làm theo lời cô, ở trong lòng tự hồi tưởng. Anh nhớ đến nhiều đoạn ký ức, những khoảnh khắc cô đơn, mong đợi và cả khi anh bị Châu Duy Khinh phớt lờ lạnh nhạt.
Anh nghe cô tiếp tục bảo: "Bây giờ cậu hãy nghĩ về ba ưu điểm của anh ấy."
Ưu điểm... Dụ Hành đột nhiên không nghĩ ra nổi.
Giờ hắn đã có tiền có thế, nhưng rõ ràng đó không phải là đáp án.
Dụ Hành nhớ lại theo dòng ký ức. Anh nhớ đến bóng lưng dưới ánh đèn, nhớ đến miếng gảy đàn guitar, những chi tiết thật giả mơ hồ đó đều không đủ chứng minh. Dẫu vậy hơi thở đã từng rối loạn, nhịp tim đập nhanh thì rất rõ ràng, âm thanh đó đến bây giờ anh vẫn cảm nhận được. Anh từng yêu Châu Duy Khinh sâu đậm đến thế, vì anh chẳng còn lựa chọn nào khác.
"Rồi sao nữa?" Dụ Hành giả vờ thản nhiên hỏi, "làm phép trừ đi bớt?"
"Đều không phải." Chu Uyển Nghi nói, ghé sát lại gần và đặt tay lên cổ tay anh: "Chỉ muốn xem tim cậu có còn đập nhanh khi nghĩ tới anh ấy không."
Có thể đập nhanh mà cũng có thể không, Dụ Hành chẳng biết, cứ để mặc cô xác nhận. Nhưng đối phương đo mạch đập xong không cho kết luận gì, chỉ nói: "Trừ bớt không có tác dụng, tim cậu còn đập nhanh thì dù anh ấy có một vạn khuyết điểm, sau cùng cũng xóa đi không nổi một cái nào."
Dụ Hành ở kho hàng tới chín giờ tối mới đứng dậy về nhà.
Đang chuẩn bị gọi xe, bỗng nhận được tin nhắn, là bảng sao kê thẻ tín dụng tháng trước. Anh hơi ngạc nhiên với mấy con số này, hoàn toàn không nhớ ra mình mua đồ vào lúc nào.
Khi Chu Uyển Nghi tiễn Dụ Hành đi ra cửa, anh vui vẻ trêu: "Bán có doanh thu rồi nhớ trả phí phát triển và duy trì website nhé, không thì tôi chẳng có tiền trả tiền thuê nhà đâu."
Chu Uyển Nghi nhìn anh bằng ánh mắt thương xót: "Hay chúng ta làm theo lời nhạc người ta viết đi, tuổi trung niên bán thân cũng chẳng sao, ít nhất phải có tiền hoặc tình chứ."
Dụ Hành cười mắng cô một câu, sau đó chào tạm biệt.
Taxi rẽ vào đường cao tốc, anh nhìn ngoài cửa sổ, radio bật vài bài hát ít người nghe, rồi chuyển sang chương trình tư vấn tình cảm.
Nghe xong một câu chuyện ly hôn phân chia tài sản, cuộc gọi kế tiếp là một cô gái trẻ, cô khóc kể bạn trai tính tình tự phụ lại còn gia trưởng, xin tư vấn có nên chia tay anh ta không.
Nghe mấy lời người khác oán hận than phiền, Dụ Hành bỗng nhớ đến mảnh giấy Châu Duy Khinh viết.
Châu Duy Khinh thật ra rất hiếm khi đòi hỏi gì với anh. Hắn có hết tất cả nhưng lại nói mình không thể mang đến hạnh phúc.
Châu Duy Khinh đúng là một kẻ ngốc mâu thuẫn, Dụ Hành nghĩ.
Cuối tuần Bob liên lạc lần nữa, hỏi anh suy nghĩ sao rồi, có muốn sang Los Angeles xem xét không, anh ta có thể giúp đặt lịch tham quan trước.
"Tôi còn chưa suy nghĩ kỹ," Dụ Hành nói thật.
"Được, cậu cứ từ từ mà quyết định," Bob nói, "Tôi hơi tò mò mối bận tâm chính của cậu đang là gì? Ở trong nước có điều gì khiến cậu lưu luyến sao? Nếu bố mẹ cậu đồng ý, vài năm nữa tôi cũng có thể giúp cậu làm thủ tục di cư."
Dụ Hành nghĩ một lát: "Chẳng có gì đâu, chỉ là tôi cần chút thời gian."
Cuối cùng anh đồng ý sang đó tham quan một chuyến.
Trong ngày làm việc hành chính, anh tranh thủ thời gian đến đại sứ quán làm visa. Hộ chiếu cũ lúc đi Hà Lan với Châu Duy Khinh vẫn còn hạn, trên đó có đóng con dấu visa Schengen*.
*Visa Schengen: một loại thị thực cho phép nhập cảnh và di chuyển tự do trong khu vực, gồm 29 quốc gia châu Âu mà không cần xin visa riêng cho từng nước.
Đang đợi trong phòng thẫn thờ nhìn các con dấu xuất nhập cảnh, anh bỗng nhận được điện thoại của Châu Duy Khinh.
Lần này anh không do dự lâu mà bắt máy ngay. Âm thanh phía bên Châu Duy Khinh dường như phát ra từ sân khấu, xung quanh rất ồn ào.
"Dụ Hành?" Giọng hắn từ nơi rối loạn đó truyền sang: "Em đang ở đâu?"
"Ở sảnh đăng ký visa."
Châu Duy Khinh không nói gì, trong điện thoại chỉ nghe tiếng di chuyển của giá kệ. Vài giây sau, hắn mới hỏi: "Em đi Mỹ à?"
"Đúng vậy."
"Ừm," Châu Duy Khinh lần này trả lời rất nhanh, "Chú ý an toàn nhé."
Giọng hắn trầm khàn hơn thường ngày, Dụ Hành theo bản năng hỏi một câu: "Anh bị cảm hả?"
"Không, tại mấy hôm nay bận rộn quá nên tôi hơi mệt," Châu Duy Khinh nhanh chóng nói, "Mọi thứ đều ổn."
Do đang là mùa du lịch thấp điểm nên vé đi Mỹ không quá đắt, Dụ Hành chọn chuyến bay thẳng.
Chỉ đi chưa đầy một tuần, không cần mang nhiều đồ đạc, anh chỉ xếp vài bộ quần áo, đồ dùng cá nhân, ít đồ dưỡng da và mấy cuốn sách Web3, định bụng trên máy bay cố nhồi nhét phút cuối* mà đọc tham khảo.
*Bản gốc là "ôm chân Phật" ( 抱佛脚 ): chỉ việc ôm tâm lý cầu may cố gắng làm gì đó vào phút cuối, dù ngày thường có thời gian nhưng không chịu chuẩn bị trước. Tương đương gần nghĩa trong tiếng Việt là "nước đến chân mới nhảy".
Lúc sắp xếp các thứ khác, chợt Dụ Hành thấy một lọ thuốc Lorazepam* đã hết hạn.
*Lorazepam: thuốc làm dịu hệ thần kinh trung ương, giúp kiểm soát các trạng thái kích thích, lo âu, co giật và chứng mất ngủ.
Đó là thuốc của Châu Duy Khinh. Khác với anh có thể ngủ ngay khi lên máy bay, Châu Duy Khinh cực ghét chuyến bay đường dài, hắn nhạy cảm với trọng lực, chỉ cần hơi rung lắc là tỉnh giấc, cho dù uống Lorazepam trong mười mấy giờ bay cũng khó ngủ sâu mười phút.
Trong đầu Dụ Hành đột ngột xuất hiện hai giọng nói nhỏ. Một giọng nhẹ nhàng nói rằng trong mười hai năm qua, Châu Duy Khinh chỉ cần có thể làm được thì gần như chưa từng từ chối nhu cầu của anh, dù không thích bay đường dài vẫn đồng ý khi anh muốn đi châu Âu. Còn giọng kia thì coi thường mà chế nhạo, đó là do tính tình hắn như thế, hắn cũng đâu có từ chối cho Chu Uyển Nghi xỏ khuyên, bản thân anh đừng tự tìm lý do giúp hắn.
Dụ Hành lắc đầu rồi vứt lọ thuốc đi, không nghĩ về mấy chuyện đó nữa.
Ngày khởi hành thời tiết rất đẹp, điện thoại báo chuyến bay trước đã tới sân bay nên sẽ không bị hoãn chuyến.
Đến sân bay sớm ba tiếng, anh thoải mái mua một ly cà phê. Lúc chuẩn bị kiểm tra an ninh, điện thoại bỗng rung, là Liêu Chiêu gọi đến. Anh hơi bất ngờ, đã vài tháng nay cả hai cũng không liên lạc.
"Dụ Hành, cậu ở đâu vậy?" Liêu Chiêu vẫn vào thẳng vấn đề như cũ: "Châu Duy Khinh có ở chỗ cậu không?"
"Tôi ở sân bay," Dụ Hành chẳng hiểu gì, "đi một mình."
"Cậu ấy có liên lạc với cậu không?"
"Vài hôm trước có gọi cho tôi một lần."
"Nếu cậu ấy có liên lạc thì báo cho tôi biết."
Dụ Hành còn chưa kịp giải thích điện thoại của anh sắp phải tắt máy mười mấy tiếng, Liêu Chiêu đã vội cúp máy.
Anh bối rối trong vài giây, nghĩ chắc là vài việc lặt vặt trong công việc của bọn họ thôi, trước đây lúc Châu Duy Khinh đi công tác, cũng hay xảy ra việc cả buổi không tìm thấy người.
Cổng lên máy bay nằm sâu bên trong, Dụ Hành cầm cà phê đi ra dãy băng chuyền, còn gần nửa giờ nữa mới được lên máy bay, anh định đi tìm chỗ ngồi nghỉ.
Điện thoại rung lên, Dụ Hành nhìn thoáng qua, là tin nhắn đến. Hiện giờ một tay anh cầm hành lý, một tay cầm ly cà phê, không thể mở khóa điện thoại, chỉ có thể xem tin nhắn ở bảng thông báo trước:
- [SOS! Xin trợ giúp!] Tôi gặp tình huống khẩn cấp, cần sự giúp đỡ từ bạn. Bạn là người liên hệ khẩn cấp nên nhận được tin nhắn này...
Dụ Hành chợt nhớ hôm ở khách sạn suối nước nóng, anh đã xóa hết tất cả liên lạc của Châu Duy Khinh, kể cả bạn bè trên Alipay.
Nhưng bọn họ vẫn là liên hệ khẩn cấp của nhau.
31. Lý trí và cảm xúc
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.