Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 4: Ba tháng

Ngày ba tháng năm là ngày làm việc đầu tiên sau kỳ nghỉ lễ, mười hai giờ chuông cửa nhà Châu Duy Khinh vang lên. Hắn tiện tay nhấn nút mở cửa rồi tự rót cho mình một ly cà phê. Hai mươi giây sau, Tiểu Phương xuất hiện trước cửa với một ly Americano đá trên tay.
"Thì ra anh tự pha ở nhà rồi, tôi còn cố tình mua cho anh một ly dưới lầu." Trợ lý cũ đã nghỉ việc về quê từ hai tuần trước, Tiểu Phương mới vào làm chưa được năm ngày nên nói năng vẫn hơi rụt rè.
"Chúng ta nên bắt đầu xuất phát, anh thu dọn xong hết chưa?"
"Ừ." Châu Duy Khinh khẽ đáp.
Hắn tiện tay lấy chiếc mũ bucket trên giá đội lên, sắp bước đến cửa thì lại nhớ ra: "Cậu biết đóng tiền điện kiểu gì không?"
"Hả? Tiền điện sao ạ?" Tiểu Phương bị hỏi đến ngơ người. "Chẳng phải chung cư cao cấp thế này đều có thể trả phí bằng Alipay sao?"
Châu Duy Khinh rút điện thoại ra: "Làm như thế nào?"
Thế là Tiểu Phương mơ màng giúp anh bấm vào, tận mắt nhìn đối phương thanh toán mấy trăm tệ.
Tiểu Phương trước đây đi theo đoàn làm chương trình, nói chuyện với ai cũng hoạt bát, lúc này không nhịn được mà hỏi: "Vậy trước giờ anh đóng tiền điện kiểu gì?"
Châu Duy Khinh không quay đầu lại, cứ thế bước thẳng ra ngoài. Tiểu Phương lập tức hối hận vì bản thân lắm mồm.
Trong kỳ nghỉ một tháng năm, chương trình du lịch âm nhạc mà Châu Duy Khinh tham gia đã lên sóng. Nội dung chương trình không quá mới mẻ, đại khái là vài nhóm nhạc sĩ đến từng thị trấn khác nhau để sáng tác và hoàn thành màn trình diễn cuối cùng.
Hắn cùng Phương Thụ An đến miền Nam, mấy bài đầu tiên đã gần hoàn thiện. Bài cuối ngoài Phương Thụ An còn cần thêm một giọng nam nữa.
Vốn vị trí này đã được định cho một ca sĩ nổi tiếng xuất thân chính quy, nhưng khi Châu Duy Khinh đẩy cửa phòng thu bước vào, trước mặt anh lại đứng một cậu trai trẻ tóc xoăn màu vàng nâu, đến phòng thu mà còn trang điểm kỹ càng.
Không chờ Châu Duy Khinh tỏ thái độ gì, Liêu Chiêu đã kéo tay áo hắn: "Bên trên bảo đổi người, tôi cũng vừa được báo sáng nay thôi. Tôi đã thử trao đổi rồi nhưng thái độ họ rất cứng, chắc không điều chỉnh được đâu."
Châu Duy Khinh gật đầu, chuyện thế này đã từng xảy ra. Phân đoạn để cho vị trí này hát không nhiều, ảnh hưởng không quá lớn.
Chỉ là hắn không ngờ đến, cậu Tóc Xoăn màu vàng nâu ấy thế mà là người quen. Tháng trước hắn được mời đến một buổi tiệc, vốn dĩ những người tham dự chỉ là vài nhà sản xuất chương trình và tổng giám đốc âm nhạc.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Nhưng giữa số đó lại kỳ lạ có chen vào một gương mặt non trẻ, chính là cậu Tóc Xoăn này. Cậu ta theo sát đạo diễn Trần không rời nửa bước, thỉnh thoảng còn vụng về rót nước cho ông ta.
Giữa buổi đạo diễn Trần hứng thú nổi lên, nhấp một ngụm rượu rồi bảo Tóc Xoăn: "Nào, đến biểu diễn cho các tiền bối xem một tiết mục đi!"
Tay Châu Duy Khinh đang gắp thức ăn lập tức khựng lại. Vốn dĩ hắn chẳng mấy bận tâm đến những chuyện kiểu này, lỡ nhìn thấy thì cũng có thể xem như không, nhưng không ngờ hôm nay lại còn bị ép phải xem biểu diễn, đúng là giày vò người ta.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Mà giọng của Tóc Xoăn hôm nay vẫn run như lúc ở buổi tiệc. Âm sắc của cậu ta không hay cũng không dở, nhưng vì quá căng thẳng nên liên tục vỡ giọng, càng vỡ càng hoảng rồi rơi hẳn vào vòng lặp tệ hại, sau cùng ngay cả bàn tay lật bảng lời cũng run đến không còn sức.
Châu Duy Khinh thở dài, tháo tai nghe: "Cậu nghỉ một lát đi."
Tóc Xoăn nước mắt chực trào, bất lực nhìn ra ngoài phòng thu.
"Đừng căng thẳng." Phương Thụ An an ủi: "Thầy Châu chỉ đi hút điếu thuốc thôi. Người thì hơi lạnh lùng nhưng tính tình không khó đâu."
Châu Duy Khinh đi đến khu hút thuốc, đón điếu thuốc Liêu Chiêu đưa cho hắn, Tiểu Phương cố gắng lập công đền bù, vội vàng lấy bật lửa châm thuốc.
TruyenLau.com Liêu Chiêu phủi tàn thuốc, mặt mày lại thể hiện thái độ xem thường: "Lão già Trần Đức Bồi này, hơn năm mươi tuổi rồi mà chiêu trò đủ kiểu, đúng là còn tinh lực dồi dào để chơi bời."
"Chị cũng đâu phải mới quen biết ông ta." Châu Duy Khinh nói: "Loại chuyện này chị thấy còn ít sao?"
"Tôi vẫn muốn thấy lần nào mắng chửi lần đó." Liêu Chiêu tức tối: "Năng lực cùn rồi thì nhường vị trí đi, hoặc cố trau dồi học hỏi thêm. Hiện tại làm chương trình thì chắp vá lung tung, mấy trò vớ vẩn thì cái nào cũng mới mẻ."
Tiểu Phương đưa hai ly Americano đá mới mua, lợi dụng thời cơ nói chen vào: "Đúng đúng, trước tôi đi theo đoàn làm chương trình cũng nghe nói. Không chỉ tự mình chơi mà còn kéo người khác vào cùng."
Châu Duy Khinh như nhớ ra gì đó: "Hình như ông ta đã từng lôi kéo tôi."
Nghe vậy Tiểu Phương trợn tròn mắt: "Khi nào vậy?"
"Hồi chương trình dạ hội giao thừa năm ngoái thì phải. Khi đó một giờ rưỡi sáng nhận được điện thoại của cậu bảo phải đi ngay, tôi còn thắc mắc mãi."
Liêu Chiêu dập tắt thuốc, cầm lấy Americano Tiểu Phương đưa: "Sau đó định lên phòng tìm cậu, lại thấy có người từ trong chạy ra. Lúc ấy tôi mới hiểu hóa ra họ bí mật tổ chức ăn chơi trác táng ngay trong khách sạn."
Tiểu Phương ngạc nhiên: "Còn chơi kiểu đó được luôn à! Rồi sau đó thì sao?"
Châu Duy Khinh liếc Liêu Chiêu một cái, cả hai đều không nói tiếp.
Phòng cũ không ở được nữa, khách sạn do đài truyền hình bao nhưng không còn phòng trống. Châu Duy Khinh không muốn dính tới mớ chuyện ấy, cũng chẳng muốn cố gắng truy cứu.
Cuối cùng chỉ có Dụ Hành lái xe của Trần Nhiên trong đêm khuya đến đón hắn đi.
"Đi lấy cho tôi ít đá." Liêu Chiêu đưa ly Americano lại cho Tiểu Phương, đợi cậu ta chạy xa rồi mới hỏi: "Ba tháng qua cậu ấy có liên lạc với cậu không?"
Ánh mắt Châu Duy Khinh rơi lên hàng cây phía xa: "Em ấy tự chuyển ra ngoài rồi, còn liên lạc với tôi làm gì nữa."
"Cuối cùng cậu nghĩ thế nào?" Liêu Chiêu hỏi: "Hai người rốt cuộc giao tiếp kiểu gì vậy?"
"Có liên quan gì đến công việc của chị không?" Châu Duy Khinh né tránh không đáp.
Liêu Chiêu lắc đầu: "Tôi chỉ là không quen nổi thôi, làm việc với cậu đã sáu năm rồi, đến tôi còn không quen được."
Châu Duy Khinh không nói thêm gì nữa.
-
Tiếng báo đóng cửa tàu điện ngầm vang lên, Dụ Hành trợn mắt há mồm nhìn chiếc AirPods bên trái của mình rời xa trong bất lực.
Ba tháng trước anh chọn thuê nhà gần tuyến tàu điện ngầm số năm, vì từ công ty anh nếu đi bộ thì rất gần tuyến này, anh không muốn phải đổi tuyến. Nhưng rõ ràng đây là một sai lầm cực lớn, điều này anh đã nhận ra ngay từ lần đầu bị hai ông chú to con dùng bụng đẩy vào toa tàu.
Hôm nay anh phát hiện thêm bản thân không chỉ chịu tổn thất tinh thần mà còn cả tiền bạc. Vừa rồi cố gắng chen lối để xuống tàu nên tai nghe bên trái bị cọ rơi trong khoang, cánh cửa đang khép dường như thay anh tổ chức một nghi lễ chia tay chóng vánh.
Không biết có phải đang bị trừng phạt không, mà ba tháng từ khi chuyển ra ngoài Dụ Hành cực kì xui xẻo.
Tháng đầu tiên vì thói quen sinh hoạt trước đây, đơn hàng và đồ ăn đều ghi nhầm về địa chỉ cũ. Dù bưu kiện được chuyển lại sau một hai tuần, nhưng nhiều món anh mua là đồ thiết yếu hằng ngày, gồm cả vài thiết bị điện gia đình loại nhỏ. Thế là anh phải sinh tồn trong hai tuần vô cùng gian khổ khi không có ấm đun nước, không máy sấy, không máy tạo ẩm.
Tháng thứ hai anh chậm chạp nhận ra nhiều tài liệu cũ vẫn nằm trong iPad của Châu Duy Khinh. Anh đấu tranh tư tưởng dữ dội, cuối cùng rất có khí phách mà viết lại toàn bộ. Việc này gián tiếp khiến anh liên tục một tuần ngủ không đủ giấc, đến mức lễ tân còn trêu anh già đi mười tuổi, rốt cuộc cũng hòa nhập hình tượng với mọi người trong công ty.
Và hôm nay anh lại đón thêm một khoản thiệt hại kinh tế. Dụ Hành ủ rũ bước vào thang máy công ty, vừa đi vừa tìm cách mua lẻ tai nghe trái trên mạng.
Kế hoạch Valentine cơ bản đã xong, công việc bớt căng thẳng nên cuối tuần của anh cũng đỡ mệt hơn, vì thế anh đang thử một kiểu đời sống cá nhân mới. Gần nhà mới có một rạp phim được hội văn hóa tài trợ, toàn chiếu phim cũ thế kỷ trước hoặc phim nghệ thuật độc lập, ngoài ra còn có một KTV* được đánh giá rất cao.
*KTV: là từ viết tắt của Karaoke Television.
Dụ Hành mua ba vé xem phim và một vé KTV theo gói, sau khi dùng hết cả bốn anh sâu sắc nhận ra, anh vẫn chỉ thích thể loại phim khoa học viễn tưởng. Mấy bài hát có thể hát cũng mãi thuộc top 10 bảng xếp hạng, có lẽ cả đời anh chỉ là một kẻ phàm tục không có gu.
Lúc bước vào công ty, Dụ Hành lập tức cảm nhận được bầu không khí hôm nay khác lạ. Mấy người thường thích tán dóc đùa giỡn nay đều im lặng ngồi tại chỗ, yên lặng đến mức nghe rõ cả tiếng máy tạo ẩm.
Khoảng nửa tiếng sau Dụ Hành biết được lý do. HR* đột ngột gọi anh vào phòng làm việc, rồi bình thản thông báo rằng nhóm dự án hiện tại sẽ bị giải tán, trò chơi sẽ được bán toàn bộ cho một công ty Mỹ.
*HR: bộ phận nhân sự.
"Nhóm trưởng dự án và bộ phận điều hành của công ty bất đồng ý kiến. Họ bàn bạc suốt đêm cuối tuần." HR giải thích: "Đáng lẽ trưởng dự án sẽ thông báo cho các cậu trong tuần này, nhưng tôi muốn nói trước với cậu, để cậu sớm có sự chuẩn bị."
"Cả nhóm đều nghỉ hết sao?" Dụ Hành hỏi.
"Các nhóm khác còn ít vị trí trống, có thể Tiểu Lực và vài người sẽ bị chuyển đi, còn lại chỉ có thể nhận bồi thường hợp đồng." HR vẫn kiên nhẫn trả lời.
Tiểu Lực là lập trình viên phát triển giao diện ngồi bên cạnh Dụ Hành, năm ngoái mới tốt nghiệp rồi vào công ty. Dụ Hành hiểu rõ bản thân cũng nằm trong nhóm bị cắt giảm.
Giây phút này anh mới thực sự nhận ra anh đã ba mươi hai tuổi rồi. Mà với xã hội này, ba mươi hai tuổi tuyệt đối không phải một độ tuổi đầy khả năng hứa hẹn gì nữa, dù chỉ vài tuần trước anh vẫn cố gắng bắt đầu một cuộc sống mới.
Nhưng anh không quá nản lòng, anh cũng không phải người theo chủ nghĩa lý tưởng, chẳng có giấc mơ nào nhất định phải thực hiện.
Tuổi trẻ quý giá nhất của anh chỉ dồn hết vốn liếng đầu tư cho một chuyện duy nhất, mà chuyện đó cũng đã dở dang giữa chừng.
Hai tuần sau chính thức nghỉ việc, anh nhận được một khoản bồi thường không nhỏ. Khi bước ra khỏi tòa nhà, Dụ Hành không nhịn được có chút ngậm ngùi, hiện tại anh vừa mất đi tình yêu cũng vừa mất công việc. Trong phim DC*, đây hẳn là điểm khởi đầu của một nhân vật phản diện.
*Phim DC là một dòng phim thể loại siêu anh hùng.
Anh không vội tìm việc mới, anh đến một thành phố ven biển ở lại năm ngày. Đó là một trong những nơi mà mười năm trước anh và Châu Duy Khinh từng lên kế hoạch sẽ đến. Vì có một bài hát cũ mà Châu Duy Khinh rất thích được đặt theo tên thành phố ấy.
Khi đó Châu Duy Khinh vẫn chỉ là một chàng trai chơi trong vài ban nhạc ở mấy phòng nhạc nhỏ. Phương án mà Dụ Hành đề ra lúc đó là, đợi ban nhạc nổi tiếng hơn một chút có thể đi tour, khi biểu diễn xong lúc nửa đêm, hai người có thể như mấy kẻ lang thang mà dạo dọc bờ biển.
Nhưng chưa được bao lâu ban nhạc đã giải tán. Dụ Hành lại đưa ra phương án dự phòng, đi làm như người lao động bình thường, mỗi ngày tiết kiệm hai mươi tệ đến cuối năm, khi năm mới đến dùng hết tiền tiết kiệm và nghỉ phép.
Phương án thứ hai thực hiện thế nào Dụ Hành cũng không nhớ rõ nữa. Nói chung thì đây chính xác là lần đầu tiên anh đến nơi đây. Thành phố này không được xây dựng thành điểm du lịch thương mại nên không có quảng bá gì, nó vẫn là một thành phố nhỏ lạc hậu và yên tĩnh.
Bánh dày bên đường ngọt đến phát ngấy, bánh củ cải thì vừa to vừa cứng, chẳng có thứ gì dính dáng đến chủ nghĩa lãng mạn. Ấy vậy mà mấy chục năm trước lại có hai người bình thường tình cờ gặp nhau ở đây, một cuộc chạm mặt bèo nước thoáng qua vô tình sinh ra một bài hát. Để bây giờ Dụ Hành ăn không ngồi rồi đứng trên bậc thềm nhìn thuỷ triều rút xuống.
Ngày mai thủy triều sẽ trở về, thế giới vẫn sẽ vận hành như cũ chẳng lưu dấu lại điều gì.
Anh chợt thấy bản thân hơi nhớ nhà,
tiếc rằng lúc này anh giống như viên sỏi bị thủy triều cuốn dạt sát bờ, không còn đường quay về cũng chẳng ai thèm nhặt lên.
Dụ Hành ở thành phố ấy bốn đêm, tiền phòng chỉ hết năm trăm. Ghế tàu cao tốc lúc về của anh là ở toa F, gã đầu trọc bên cạnh mở loa ngoài xem một nữ streamer suốt cả chặng. Vì chiếc tai nghe thay thế chưa đến nên anh đành miễn cưỡng bị ép trở thành một khán giả nghe chùa.
Cũng may streamer thời nay cạnh tranh khốc liệt, không có tài thì chẳng sống nổi. Cô gái ấy hát khá hay, giọng kéo dài mềm mại, vừa nhẹ vừa êm ái, chưa đầy mười phút đã ru Dụ Hành ngủ mất.
Anh không rõ mình ngủ bao lâu, chỉ biết bị cùi chỏ bên cạnh huých dậy: "Anh bạn, điện thoại cậu reo ba lần rồi."
Dụ Hành không nhìn tên người gọi bấm nhận ngay, giọng còn hơi ngái ngủ: "Alo..."
"Dụ Hành, cậu đang ở đâu?" là giọng của Liêu Chiêu: "Cậu xem Weibo chưa?"
"Chưa..." Dụ Hành không nhịn được mà ngáp một cái: "Tôi đang trên tàu cao tốc."
"Thế thì tốt, cậu mau lên xem đi," Liêu Chiêu nói, giọng vẫn coi như bình tĩnh:
"Có tên điên uống say mở livestream, lôi hết chuyện cũ của các cậu ra phơi bày sạch sẽ rồi."
~~~
Lời Editor: Tác giả thường dùng vài đặc điểm riêng để gọi nhân vật mà không đặt tên luôn. Nên có vài nhân vật mình sẽ để viết hoa đặc điểm, như gọi tên riêng luôn nhé.
05. Livestream

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu