Mùa thu năm Thiên Nguyên thứ tám, cơn mưa rả rích không dứt ba ngày ba đêm, kéo theo cái lạnh cắt da cắt thịt len lỏi vào từng ngóc ngách của Tử Dương cung. Trong góc hậu viện tối om, giữa đống chậu đồng ngâm nước lạnh ngắt, một thân hình nhỏ nhắn gồng mình giặt đống xiêm y dơ bẩn của các cung nhân.
A Mạt – mười lăm tuổi, vừa được đưa vào cung cách đây hơn một tháng. Không cha làm quan, không mẹ bán ngọc, không một đồng bạc lót tay cho quản sự, nàng bị nhét thẳng vào Tàng Thư Các – nơi không sách, không người, chỉ toàn chăn màn, y phục hỏng và những thứ dơ bẩn bị đem đi giặt.
Bàn tay nàng mềm mại ngày nào, giờ sưng đỏ, nứt toác từng đầu ngón. Những vết xà phòng ăn da rát buốt, chạm vào nước lạnh như dao cắt. Tóc nàng xõa loà xoà, ướt nhẹp, dính bết lên cổ, môi tái nhợt vì lạnh.
“Mạt! Mau đem đống xiêm y này đi phơi!” – một giọng nữ the thé vang lên. Mama trực viện – béo phệ, mặt tròn như cái nia, đôi mắt lúc nào cũng hằn tia khinh khỉnh – ném xuống một chồng váy áo, nước dơ bắn tung tóe.
A Mạt vội cúi đầu, khom lưng nhấc lấy, lặng lẽ cắn răng chịu đựng.
Họ không thích nàng. Vì nàng đẹp.
Một vẻ đẹp trái ngược hoàn toàn với cái thân phận hèn mọn. Làn da trắng hơn tuyết, đôi mắt hạnh đen long lanh, sống mũi cao thanh tú, đôi môi hồng như thoa son. Thậm chí, chỉ là mặc bộ áo vải thô, nàng vẫn nổi bật giữa đám cung nữ nhếch nhác.
Sắc đẹp trong cung – nếu không có quyền lực chống lưng – chỉ là họa.
A Mạt đã hiểu điều đó từ ngày đầu tiên.
Nàng từng hỏi: “Tại sao ta không được phân vào phòng thêu hay khu nội thiện?”
Mama nhếch môi cười lạnh: “Chưa thấy gương mình à? Đẹp thì có ích gì? Không có tiền, thì chỉ có thể chùi nhà xí.”
Những lời như thế, nàng đã nghe quen. Cái nàng chưa quen… là cảm giác bị khinh rẻ, bị sai như con chó, bị tát chỉ vì chậm tay một bước. Cái nàng chưa quen… là đôi mắt dơ dáy của những kẻ háo sắc thi thoảng liếc nhìn nàng khi cúi xuống giặt đồ.
TruyenLau
A Mạt không khóc. Chưa bao giờ.
Nàng chỉ âm thầm lau khô tay, lau sạch mắt, rồi tiếp tục công việc như thể bản thân là không khí. Không khóc, không than, không lên tiếng.
Trời về chiều, gió thổi hun hút. Nàng vác giỏ y phục ra sân phơi. Khi vừa bước qua hành lang đá, một cung nữ phía sau cố tình trượt chân, hắt nguyên thau nước bẩn vào người nàng.
Toàn thân A Mạt ướt sũng. Mùi chua của đồ giặt lâu ngày xộc lên khiến nàng suýt nôn.
Website TruyenLau.com
“Ôi, xin lỗi nha, không phải cố ý đâu.” – tiếng cười khúc khích vang lên.
A Mạt nắm chặt bàn tay. Nhưng nàng vẫn cúi đầu, không đáp.
Đám cung nữ cười ha hả, đi khuất. TruyenLau
Một cơn gió lạnh lùa qua, chiếc áo mỏng dính sát vào thân thể nàng. A Mạt rùng mình, răng va lập cập. Nhưng nàng không vào trong. Nàng lặng lẽ đứng dưới trời sẩm tối, phơi hết mớ xiêm y, xếp gọn từng chiếc áo, từng sợi dây thắt lưng… cẩn thận đến mức khiến người ta tưởng nàng đang làm cho chính mình mặc.
Khi bóng đêm phủ kín hậu viện, nàng mới lặng lẽ quay về căn buồng nhỏ, nằm trên chiếu rơm, không nệm, không mền, bên cạnh là một con chuột chết trong góc phòng chưa kịp dọn.
Đôi mắt nàng nhìn trân trân lên trần nhà.
A Mạt nghĩ đến ngày hôm nay. Rồi nghĩ đến ngày hôm qua. Cả tháng qua. Chẳng có gì thay đổi. Chỉ có đôi tay nàng là chai sạn hơn, và ánh mắt của người khác là khinh miệt hơn.
Nhưng… nàng lại khẽ mỉm cười.
“Ta đẹp. Rất đẹp. Nhưng ta sẽ không để sắc đẹp của mình bị chôn vùi ở cái góc tối tăm này.”
“Nếu không ai ban cơ hội cho ta… ta sẽ tự tạo ra nó.”
Một ý niệm, nhỏ như đốm lửa vừa bén lên trong lòng, bắt đầu nhen nhóm thành ngọn lửa thật sự. Lửa giận. Lửa căm hờn. Lửa quyết tâm.
A Mạt siết chặt tay, giọng khẽ thì thầm, như một lời thề:
“Ta nhất định… phải sống. Sống thật cao, thật đẹp… và thật đáng sợ.”
Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi lần nữa. Nhưng lần này, nàng không rùng mình.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.