Từ sau lần chạm mặt đó, A Mạt như người bị bỏ bùa.
Gương mặt nghiêm nghị ấy, ánh mắt lạnh lẽo ấy — không một tia rung động, không một chút xao lòng — lại trở thành cơn ám ảnh day dứt trong tâm trí nàng mỗi đêm.
Nàng biết, muốn được ngài nhìn đến, phải trả giá.
Mà nàng — nghèo, thấp kém, không hậu thuẫn — chỉ còn một con đường duy nhất: chủ động bước vào ánh mắt ấy.
Mỗi ngày, A Mạt đều chờ cơ hội được điều đi quanh khu vực điện Càn Thanh — nơi ở chính của Hoàng thượng.
Lúc thì viện cớ thay thị nữ bưng trà, khi lại đổi ca trực dọn hương án. Nàng len lỏi như một cái bóng, không gây chú ý, cũng không làm lố, chỉ đủ để… xuất hiện.
Và nàng biết, mình cần khiến người khác nhìn không rời mắt, dù là nhìn để dè bỉu, để thèm thuồng, hay để tò mò.
Bắt đầu từ y phục.
Nàng dùng chút bạc vụn tiết kiệm được để mua vải lụa mỏng, may lại mấy bộ xiêm y đơn sơ. Không phải diêm dúa, nhưng vừa khéo mỏng hơn quy định, phần cổ áo buông lơi một chút, vạt váy xẻ nhẹ đến mắt cá, đủ để lộ ra đôi chân trắng ngần mỗi khi bước đi.
Tóc nàng búi lơi lả, cố tình để vài lọn đen nhánh rơi trước trán. Gò má luôn hơi ửng — một chút phấn hoa rừng tự trộn lấy. Mỗi lần nàng đi ngang qua hành lang gió thổi, dường như một luồng hương mộc lan thoảng qua.
Lũ thái giám và thị vệ bắt đầu để ý. Có kẻ liếc trộm, có kẻ nuốt nước bọt, nhưng không ai dám làm gì, vì nàng khôn khéo, không bao giờ cười, cũng không bao giờ ở chỗ vắng quá lâu.
Nàng không bán rẻ mình cho ánh mắt tầm thường.
Nàng chỉ để cho một người duy nhất chú ý — người chưa từng liếc nàng một lần.
TruyenLau.com
Ngày hôm đó, khi A Mạt đi ngang qua cổng phụ điện Càn Thanh, nàng cố tình ngả người sửa lại quai giày, dáng người cong lên như cánh liễu trong gió.
Đúng lúc ấy, đoàn người của Hoàng thượng từ xa tiến đến.
A Mạt nghe tiếng bước chân, cố tình không ngẩng đầu. Tim nàng đập như sấm, nhưng bàn tay vẫn giữ nguyên độ run nhè nhẹ – một nét yếu đuối được sắp đặt hoàn hảo.
TruyenLau
Càng gần.
Ngài càng gần.
Rồi… vút qua.
Không một tiếng dừng. Không một ánh nhìn.
TruyenLau.com
A Mạt chậm rãi đứng dậy, nụ cười nhạt nhoẻn trên môi.
Vẫn không được.
Ngài đúng là không động lòng với sắc đẹp.
Nhưng… nàng không thất vọng. Bởi nàng đã lường trước.
Và trong ván cờ này, nàng còn nhiều quân cờ khác.
Tối hôm ấy, khi rửa sạch lớp phấn nhẹ, nàng nhìn vào tấm gương đồng cũ kỹ.
Gương mặt ấy vẫn vậy: ngọt ngào, mềm mại, đầy vẻ quyến rũ.
Nhưng giờ đây, trong đôi mắt ấy đã có thêm tia nhìn mưu tính.
A Mạt ngồi trước bàn gỗ nhỏ, lấy ra quyển sổ thô nàng vẫn ghi chép bí mật. Bên trong chi chít các dòng ghi chú:
• Giờ khắc Hoàng thượng xuất hiện.
• Ngài thích vị thuốc nào.
• Kẻ thân cận của ngài tên gì, thói quen ra sao.
• Hương gì khiến ngài dừng lại một khắc.
Mỗi dòng chữ như một bước chân, một nấc thang. Nàng không ngại trèo bằng đầu gối, nếu cuối cùng được chạm đến đỉnh.
Đêm khuya, tiếng chuông canh ba ngân dài.
A Mạt nhìn lên bầu trời. Ánh trăng mỏng như lưỡi dao, lạnh và sắc.
Nàng khẽ nói, như thề thốt với chính mình:
“Hoàng thượng à… rồi sẽ có một ngày, người phải quay đầu nhìn thiếp.”
“Và khi đó, thiếp sẽ khiến người không thể nào quên.”
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.