Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 31 : Thử thách lòng trung thành

Từ khi A Mạt trở thành Hoàng quý phi, quyền lực hậu cung gần như tập trung hết trong tay nàng. Nhưng bên ngoài cung cấm, những biến động về chính sự cũng đang len lỏi vào chốn thâm cung tưởng như chỉ toàn chuyện đàn bà.

Một buổi chầu sáng, giữa lúc triều đình còn đang bàn về biên cương, đại thần Lưu Thái phó – người vốn luôn ủng hộ việc Hoàng đế lập hoàng hậu để ổn định hậu cung – đột ngột quỳ tâu:

“Hoàng thượng, nay hậu cung đã không còn chính thất, lục cung trống ngôi mẫu nghi. Thần nghĩ, nên sớm lập Hoàng quý phi A Mạt nương nương làm Hoàng hậu, để củng cố lòng người, giữ vững quốc thể.”

Cả đại điện vang lên tiếng xì xào khe khẽ. Không ít quan văn võ đưa mắt nhìn nhau – lời này vừa là đề nghị, vừa là phép thử.

Hoàng đế im lặng, ánh mắt sâu như vực thẳm. Chàng quay sang A Mạt, người đang đứng bên trong hậu điện chuẩn bị tiến vào chầu lễ theo nghi thức của quý phi.

Chiều hôm đó, Hoàng đế triệu A Mạt tới thư phòng. Long Dận Thần đặt tấu chương xuống bàn, giọng ôn hòa nhưng ẩn ý:

“Hôm nay, Lưu Thái phó đề nghị lập nàng làm Hoàng hậu. Nàng nghĩ sao?”

A Mạt hơi sững người, rồi khẽ cúi đầu:

“Hoàng thượng, thiếp cảm tạ ân điển. Nhưng… thiếp không muốn.”

“Không muốn?” – Chàng cau mày – “Chức vị ấy bao nữ nhân mơ ước. Vì sao nàng từ chối?”

Nàng bình tĩnh đáp:

“Thiếp bước vào cung vốn chỉ mong được sống bình yên. Đến nay được hoàng thượng tin tưởng, đã là may mắn lớn. Nếu lại bước lên ngôi vị Hoàng hậu… sẽ chẳng khác nào đẩy mình vào vòng xoáy tranh đấu mới. Thiếp không muốn thêm kẻ thù, cũng không muốn hậu cung vì thiếp mà nổi sóng lần nữa.”

Hoàng đế im lặng hồi lâu, trong mắt ánh lên sự phức tạp.

Tin A Mạt từ chối ngôi Hoàng hậu nhanh chóng lan khắp hậu cung. Có người nói nàng giả vờ khiêm nhường, có người lại tin nàng thật sự không tham quyền. Nhưng bất kể lời đồn thế nào, uy tín của nàng càng được củng cố — không phải vì quyền vị, mà vì sự điềm tĩnh và tự chủ.

Đêm đó, khi chỉ có hai người trong Càn Long điện, Hoàng đế vòng tay ôm nàng, giọng trầm ấm:

“Nàng biết không, chính vì nàng không tranh, trẫm lại càng muốn cho nàng tất cả.”

A Mạt khẽ mỉm cười, tựa đầu vào ngực chàng:

“Nếu là tất cả… thiếp chỉ mong giữ được trái tim hoàng thượng.”

Từ sau ngày ấy, lòng trung thành của nàng không chỉ được Hoàng đế nhìn thấu, mà còn khiến nhiều người trong triều ngấm ngầm kiêng nể. Nhưng đồng thời, những kẻ vốn mong nàng ham quyền để có cớ hãm hại, nay lại càng căm ghét hơn — bởi nàng quá khó để công kích.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu