Đêm Lăng Vân cung tĩnh lặng, ánh trăng rọi qua lớp rèm mỏng như phủ lên căn phòng một tầng sương bạc. Trà sen trong ấm vẫn tỏa hương, nhưng A Mạt nhận ra ánh mắt Long Dận Thần nhìn nàng hôm nay khác lạ — không chỉ là sự trân trọng, mà còn là một niềm tin thầm kín.
Người đặt chén trà xuống, chậm rãi nói:
“Nàng có biết… đã bao lâu rồi trẫm chưa để một ai ngồi cùng mình trong những đêm thế này?”
A Mạt khẽ lắc đầu. Nàng vốn biết hoàng đế ít khi để nữ nhân kề cận lâu, huống hồ là trò chuyện.
“Mười năm.”
Người thở nhẹ. “Mười năm qua, trẫm ở trên ngai vàng nhưng lại như kẻ cô độc. Chuyện triều chính, không thể nói với phi tần; chuyện lòng, không thể kể với đại thần.”
A Mạt im lặng lắng nghe. Từng lời của ngài, không phải là những câu xã giao, mà là những mảnh tâm sự mà chưa ai từng chạm tới.
“Mấy tháng nay, trẫm dần nhận ra… nàng không chỉ khéo léo, mà còn có trí tuệ. Đêm ấy, nếu nàng không liều mình… e rằng trẫm đã không còn ngồi đây.”
A Mạt nhẹ giọng đáp:
“Nàng làm vậy không vì mong ban thưởng… chỉ vì không muốn nhìn thấy người gặp nguy.”
Long Dận Thần nhìn nàng, ánh mắt như soi thấu đáy lòng:
“Chính vì vậy, trẫm mới tin nàng.”
Người bất ngờ rút từ tay áo ra một cuộn tấu chương. “Đây là việc cơ mật của triều đình. Từ hôm nay, trẫm muốn nàng cùng bàn.”
A Mạt hơi sững lại — đây là một ranh giới mà trước nay chưa từng có phi tần nào được vượt qua. Nàng mở cuộn tấu, thấy ghi chi chít những báo cáo về biên giới phía Bắc, tình hình quân lương, và cả những âm mưu của ngoại thích.
“Nàng nghĩ sao?” — Giọng ngài trầm nhưng nghiêm túc.
A Mạt ngẫm một lúc rồi nói:
Website TruyenLau.com
“Nếu thần thiếp đoán không lầm, đây là thời cơ vừa nguy vừa thuận. Nếu quân lương vận chuyển chậm, cần sớm đổi tuyến đường, tránh để giặc biết mà cắt đứt.”
Người khẽ nhếch môi:
“Trẫm quả không nhìn nhầm nàng.”
Đêm hôm đó, cuộc trò chuyện kéo dài tới tận khi trăng tàn. Không còn là vua và thần thiếp, mà như hai tri kỷ cùng gánh vác một bí mật chung.
Website TruyenLau.com
Khi tiễn Long Dận Thần ra cửa, A Mạt biết rõ — từ giờ, mối liên hệ giữa nàng và ngài không chỉ là ân sủng, mà là niềm tin sâu sắc, một sợi dây mà hậu cung không ai có thể chen vào.
A Mạt khép lại cánh cửa, nhưng tim nàng vẫn đập dồn dập. Lời của Long Dận Thần như vẫn vang bên tai, nặng trĩu mà ấm áp. Từ khi vào cung, nàng chưa từng nghĩ một ngày bản thân có thể đứng ở vị trí này — không phải bằng dung mạo, mà bằng sự tin cậy của bậc đế vương.
Bước ra hiên, nàng ngẩng nhìn bầu trời đêm. Trăng sáng vằng vặc, nhưng giữa ánh trăng ấy, nàng biết mình vừa bước sang một con đường không còn lối quay lại. Bởi từ nay, mỗi lời nàng nói, mỗi ý nàng bày ra, đều có thể ảnh hưởng tới vận mệnh cả thiên hạ.
Xa xa, một bóng dáng lặng lẽ rời khỏi Lăng Vân cung, ẩn trong bóng tối. Kẻ ấy dừng lại, khẽ liếc nhìn về nơi vừa diễn ra cuộc trò chuyện. Một nụ cười lạnh lẽo thoáng hiện nơi khóe môi — tin tức về việc hoàng đế chia sẻ cơ mật với Dung tần hẳn sẽ khiến không ít người trong cung mất ngủ đêm nay.
TruyenLau
A Mạt không hề hay biết, những sợi dây thù hận và đố kỵ đã bắt đầu siết chặt xung quanh nàng, lặng lẽ như sương đêm, nhưng sắc bén như lưỡi dao giấu dưới vỏ bọc mềm mại.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.