A Mạt chưa từng nghĩ, trong chốn hậu cung mênh mông này, kẻ từng khiến nàng suýt mất tất cả… lại xuất hiện, sống hiên ngang như chưa từng vấy bẩn tội lỗi nào.
Một ngày chớm thu, sắc trời âm u, gió mang theo mùi ẩm ướt và những cơn gai người không rõ lý do.
A Mạt được cử theo đoàn phụ dược viện đem sâm quý đến Ngọc Minh điện – nơi các phi tần thân cận nhất của Hoàng thượng nghỉ ngơi và tĩnh dưỡng.
Đây là một vinh hạnh, bởi chỉ những ai có thể diện và đáng tin mới được đặt chân đến khu vực này.
Nàng bước chậm, đầu cúi, vai áo thơm mùi thuốc Bắc, tay ôm hòm gỗ khắc rồng chứa dược liệu hạng nhất.
Chưa kịp bước qua hành lang lớn, một giọng cười khẽ vang lên từ phía trước.
“Ồ… Gió nào đưa tiểu A Mạt tới chốn long khí này vậy?”
Nàng đứng sững.
Giọng nói ấy như lưỡi dao xé toạc bức màn ký ức mà nàng đã chôn vùi suốt bao tháng qua.
Nàng ngẩng đầu — gã thái giám năm xưa, kẻ từng định cưỡng nàng trong kho củi tối mịt.
Hắn không còn là tên tiểu thái giám thấp hèn, nay đã khoác áo gấm tím thêu rồng uốn lượn, ngang nhiên đứng giữa Ngọc Minh điện với ánh mắt khinh người và nụ cười trơ trẽn.
Hắn là Tôn Công Công – tổng quản nội điện.
A Mạt không nói, nhưng thân thể nàng siết lại.
Đôi mắt hắn rà khắp người nàng như lột từng lớp vải.
Ánh nhìn dơ bẩn y như năm ấy — ánh nhìn đã khiến nàng không thể ngủ trọn vẹn suốt bao đêm dài. TruyenLau.com
“Ta cứ ngỡ ngươi đã rữa xác đâu đó trong bếp lửa hậu viện rồi cơ đấy,” hắn cười nhạt, tay ve vuốt chiếc vòng ngọc trên cổ tay. “Không ngờ… càng lớn lại càng khiến người ta nuốt nước bọt.”
Một cơn buồn nôn dâng lên nơi cổ họng A Mạt, nhưng nàng không cho phép bản thân cúi đầu nữa.
Nàng nhẹ nhàng đặt hòm dược xuống, nâng mắt, chậm rãi cúi người hành lễ: TruyenLau
“Tham kiến Tôn công công. Tiểu cung nữ A Mạt hiện làm việc tại phụ dược phòng, được cử đến đưa nhân sâm quý theo chỉ thị.”
Giọng nàng không run.
TruyenLau
Tôn công công nhướn mày, dường như hơi bất ngờ trước dáng vẻ đĩnh đạc ấy.
Nhưng rồi, hắn cười — một nụ cười trơn tuột như dầu mỡ:
“Khá khen cho tiểu nha đầu biết bò lên đúng chỗ. Lát nữa mang dược vào rồi thì… đến phòng ta uống chén trà. Ta nhớ cái mùi tóc ngươi năm xưa lắm.”
Lời nói trần trụi như cú tát vào mặt.
Tim A Mạt thắt lại, nhưng nàng không rút lui.
Không phải lần này. Không bao giờ nữa.
Nàng cúi đầu, mắt cụp xuống, nhưng giọng bình thản:
“Tôn công công nói đùa. A Mạt là người hầu dược, chẳng dám trèo cao.”
Nói rồi, nàng cúi người thật sâu, nâng hòm sâm lên, quay người đi như không có gì xảy ra.
Trở về phụ dược viện, nàng như chiếc bóng lướt qua hành lang, tránh mọi ánh mắt dò xét.
Về đến phòng nhỏ, nàng ôm chặt lấy mình, toàn thân run rẩy.
Cơn ám ảnh tưởng đã chôn vùi nay trỗi dậy mãnh liệt.
Ký ức đêm hôm đó, cái kho cũ, tiếng cửa khóa, bàn tay thô bạo kéo tóc nàng, mùi mồ hôi tanh nồng…
Tất cả như thiêu đốt.
Nếu không có lão nội giám già cứu kịp…
Nàng đã không còn nguyên vẹn.
A Mạt ngồi lặng dưới ánh đèn leo lét, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ:
Kẻ ác sống nhởn nhơ.
Ta, nếu không mạnh, sẽ bị nuốt sống lần nữa.
Nàng không thể lùi.
Không thể chỉ trốn tránh, nép mình, chịu đựng.
Không thể tiếp tục là con cờ bị dày vò.
Sáng hôm sau, nàng đến xin Tri sự Nội vụ phủ cho chuyển sang khu cấp phát hương liệu cao cấp – nơi thường tiếp xúc với thị nữ thân cận của Hoàng hậu.
Tri sự hơi ngạc nhiên:
“Chỗ đó nhiều thị phi, ngươi có chịu được?”
A Mạt đáp nhẹ:
“Nếu không chịu được, làm sao hầu được người lớn?”
Ánh mắt ông ta dừng lại một lúc rồi gật đầu.
Khi nàng quay đi, một bóng người lướt qua hành lang sau lưng nàng – thân hình cao lớn, khí độ trầm ổn – chính là Hoàng thượng, đang bước vào điện Long Nghiêu.
A Mạt khẽ dừng chân, lặng lẽ cúi mình.
Nàng chưa chạm được ánh mắt người. Nhưng thời khắc đó sẽ đến.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.