Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 28 : Được bảo vệ

Sáng sớm hôm sau, tiếng vó ngựa dồn dập vang vọng từ xa, xuyên qua màn sương mỏng bao phủ hoàng cung. Lính gác còn chưa kịp báo tin, thân ảnh mặc long bào đen thẫm đã xuất hiện trước cổng chính. Long Dận Thần vừa từ tiền doanh trở về, chưa kịp thay y phục, gương mặt lạnh lẽo tựa sắt thép.

Bên cạnh, Tiểu Khánh vội vã đi sát, kể lại tường tận chuyện Hoàng hậu tạm giam A Mạt và những tin đồn đang lan khắp hậu cung. Mỗi một câu hắn nói, sắc mặt Hoàng đế càng tối lại, tia sát khí trong mắt như muốn thiêu rụi toàn bộ Tuyên Tâm điện.

“Trẫm rời cung chưa đầy hai ngày, mà bọn họ đã dám động đến nàng…” – giọng chàng trầm khàn, nén lửa giận.

Không theo nghi thức thường lệ, Long Dận Thần dẫn đoàn thị vệ thẳng tới Lăng Vân cung. Tiếng giày giẫm lên nền đá, dồn dập như tiếng trống trận. Các cung nữ gác cửa chưa kịp quỳ hành lễ đã bị ánh mắt băng giá của Hoàng đế ép đến run rẩy.

Cửa điện bật mở.

A Mạt đang ngồi bên bàn, tay vẫn cầm kim thêu, mái tóc dài buông nhẹ, ánh đèn chiếu lên gương mặt dịu dàng. Thấy Hoàng đế xuất hiện, nàng khẽ giật mình, rồi đứng dậy hành lễ:

“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.”

Long Dận Thần bước tới, đôi mắt đen sâu như vực, nhìn nàng không chớp. Bàn tay chàng vươn ra, kéo nàng đứng thẳng, giọng khàn đi vì tức giận:

“Không cần đa lễ. Ai cho phép họ nhốt nàng ở đây?”

A Mạt khẽ cúi đầu:

“Là Hoàng hậu… nói muốn giữ nghiêm phép tắc hậu cung.”
TruyenLau
Nghe vậy, đôi môi mỏng của Hoàng đế khẽ nhếch, nhưng nụ cười ấy lại lạnh như băng:

“Phép tắc? Trẫm chính là phép tắc.”

Ngay tại Lăng Vân cung, Hoàng đế truyền lệnh:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Người đâu! Giải phong toàn bộ lệnh hạn chế, lập tức đưa Dung tần về Càn Long điện.”

Binh lính tuân lệnh, từng sợi dây vô hình đang trói buộc nàng bị xé toạc. Các cung nữ của Hoàng hậu bị điều đến trông coi A Mạt đều cúi rạp người, không dám ngẩng đầu.

Hoàng đế không dừng lại ở đó. Chàng xoay người, giọng như tiếng gươm chém xuống:
Website TruyenLau.com
“Truy xét ngay kẻ tung tin đồn Dung tần mang thai giả. Từ kẻ khởi đầu đến kẻ truyền miệng, không sót một ai.”

Tiểu Khánh nhận lệnh, lập tức lui ra tổ chức điều tra.

Trên đường rời khỏi Lăng Vân cung, Hoàng đế nắm chặt tay A Mạt, bước đi thẳng lưng, như muốn cho cả hậu cung thấy — nàng là người của chàng, không ai được động đến.

A Mạt khẽ nói:

“Hoàng thượng, chuyện này… khiến người phải nổi giận thế, e sẽ chọc giận Hoàng hậu.”

Long Dận Thần nghiêng đầu, ánh mắt kiên định:

“Nàng là của trẫm. Dù là ai, kể cả Hoàng hậu, cũng không được phép làm nàng tổn thương.”

Khi về tới Càn Long điện, Hoàng đế đích thân rót trà cho nàng. Đôi bàn tay thon dài của chàng vẫn còn vương hơi lạnh của gió sớm, nhưng trong ánh mắt lại chỉ có sự dịu dàng dành cho nàng.

“Những ngày qua, nàng chịu ấm ức nhiều rồi.”

A Mạt mỉm cười nhẹ, cố che giấu sự lo lắng:

“Thần thiếp ổn. Chỉ e những lời đồn kia sẽ khiến Hoàng thượng phân tâm.”

Long Dận Thần lắc đầu, giọng trầm ấm:

“Những lời đồn vô căn cứ chỉ khiến trẫm càng muốn bảo vệ nàng hơn. Lần này, trẫm sẽ để toàn bộ hậu cung hiểu… ai động đến Dung tần, kẻ đó phải trả giá.”

Chiều hôm ấy, lệnh điều tra chính thức được ban xuống. Toàn bộ thái giám, cung nữ của các cung bị gọi đến thẩm vấn. Chỉ nửa ngày sau, kết quả hé lộ: nguồn tin khởi phát từ một cung nữ của Thục phi, được Hoàng hậu ngầm chống lưng.

Tin này nhanh chóng được Hoàng đế nắm trong tay. Chàng siết chặt cuộn tấu, đôi mắt tối lại, nhưng không lập tức trừng phạt — thay vào đó, khóe môi nhếch lên đầy mưu tính.

“Nếu đã muốn chơi trò bẩn… trẫm sẽ để bọn họ nếm mùi thất bại ngay chính trong ván cờ của mình.”

A Mạt đứng sau tấm rèm, nhìn bóng dáng cao lớn của chàng giữa ánh chiều vàng, trong lòng vừa ấm áp vừa thầm biết — cơn giận của Long Dận Thần lần này, sẽ khiến hậu cung rung chuyển.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu