Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11 : Nữ nhân lém lỉnh

Từ sau buổi gặp gỡ đầu tiên, cái tên “A Mạt” được giữ lại bên điện Càn Thanh, danh nghĩa là hầu việc Lý tổng quản, thực chất là bị đặt dưới sự quan sát âm thầm của bệ hạ.

A Mạt biết điều đó.

Nhưng nàng không hoảng, trái lại còn như cá gặp nước.

Mỗi sáng, nàng chỉnh y phục gọn gàng, tóc búi cao để lộ chiếc gáy trắng ngần, dáng đi uyển chuyển mà không quá lả lơi, như thể ngẫu nhiên mà thành, tự nhiên mà duyên dáng.

Những cung nữ lâu năm nhìn nàng bằng nửa ánh mắt tò mò, nửa khinh miệt:

– “Chẳng qua là một nha đầu thấp kém được bệ hạ liếc nhìn một chút, mà đã ra vẻ!”

– “Chờ đó xem, bệ hạ là người thế nào? Lạnh như băng đá mười năm không tan. Đừng mơ trèo cao!”

A Mạt nghe thấy, chỉ cười nhạt. Nàng biết rõ, một tia nhìn đã là hy vọng, còn nắm lấy hay để tuột mất, là do chính nàng quyết định.



Buổi trưa hôm ấy, giữa lúc trời nóng bức, Lý tổng quản bất ngờ truyền lời:

– “Bệ hạ muốn uống trà Ô Long mát vị. Giao cho A Mạt pha.”

Những tiếng xì xào nổi lên.
Website TruyenLau.com
– “Là lần đầu tiên bệ hạ để một cung nữ không chuyên trà hầu trà…”

– “Sao không phải Tố Nhược tỷ, người đã học trà đạo năm năm?”

– “Ha… chắc để thử lòng thôi. Nếu nàng làm sai, ắt sẽ bị đuổi.”
TruyenLau.com
A Mạt nghe xong, chỉ khẽ rũ mắt. Trong lòng lại là cơn sóng ngầm sục sôi.

“Đây là cơ hội.

Và ta – chưa từng để cơ hội trôi qua tay kẻ khác.”

Trong phòng chờ trà, nàng cẩn thận chọn bộ ấm tử sa màu mận chín, lá trà Ô Long được hơ nhẹ qua khói trầm để tăng hương.

Tay rót nước sôi, nàng vừa cúi người, vừa để vài giọt nước nhỏ lên mu bàn tay mình, rồi giả như bất cẩn mà lau nhẹ bằng khăn lụa, động tác mềm mại như mèo con liếm lông.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dưới ánh nắng chiếu xiên qua khung cửa, làn da nàng ướt nước, trắng mịn như ngọc trai ngậm sương, ánh lên vẻ quyến rũ thanh thuần khó diễn tả.



Khi bước vào điện Càn Thanh, nàng không nhìn thẳng lên long tọa, chỉ lặng lẽ quỳ gối, dâng chén trà bằng hai tay.

– “Nô tỳ dâng trà, bệ hạ thứ lỗi nếu hương vị chưa được như ý.”

Hoàng thượng Long Dận Thần lúc ấy đang lật một tấu chương, không nhìn nàng, chỉ lạnh nhạt nói:

– “Pha đi.”

A Mạt không vội rót trà. Nàng chậm rãi tráng ấm, hơ lá, làm nóng chén, lặp lại đúng quy trình như những bậc thầy trà đạo, nhưng mỗi động tác đều toát lên vẻ dịu dàng nữ nhân.

Cuối cùng, nàng hai tay dâng lên tách trà, một giọt nước còn đọng lại cố tình rơi xuống mu bàn tay.

Chát!

Tiếng chén trà đặt xuống khay sứ vang lên rõ ràng giữa không gian yên tĩnh.

Hoàng thượng ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén vô tình bắt gặp làn da trắng ngần ươn ướt, cùng ánh mắt nàng khẽ cụp như ngại ngùng mà không lẩn tránh.

Ánh mắt ngài hơi nhíu lại.

Một trò nhỏ.

Một tính toán.

Một nữ nhân biết dùng từng hơi thở để kể chuyện.

Ngài không nói gì thêm, chỉ cầm tách trà nhấp một ngụm. Lần này, không phải uống vì lễ nghi, mà là thật sự nếm.

Vị trà thanh, hậu vị ngọt, mang theo dư hương khói trầm.

Ngài đặt tách trà xuống, liếc nhìn nàng lần nữa:

– “Học trà đạo từ đâu?”

A Mạt hơi cúi đầu:

– “Dạ, từ nhỏ ở Thái y viện, nhìn các ngự y pha thuốc, nô tỳ học theo một chút cách nắm hỏa hậu và mùi hương.”

Long Dận Thần khẽ “ừ” một tiếng.

Không nói là hài lòng, cũng chẳng bảo không vừa ý. Nhưng cái “ừ” ấy, đủ để tên nàng một lần nữa được ghi vào trí nhớ của kẻ đang ngồi trên thiên hạ.



Khi nàng lui ra, Lý tổng quản khẽ liếc nhìn theo bóng nàng, nhếch môi cười.

– “Quả là… một nữ nhân lém lỉnh.”

Long Dận Thần không đáp, ánh mắt vẫn đặt nơi chén trà đã vơi phân nửa. Nhưng trong đáy mắt, sóng đã lay nhẹ.

Không mạnh. Nhưng rất rõ ràng.

“A Mạt…

Nàng ta không chỉ có sắc.

Mà còn có đầu.”

Đêm đó, A Mạt trở về phòng, ngồi bó gối nhìn ra bầu trời sao.

Nàng biết – trò chơi đã bắt đầu.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu