Những ngày sau buổi gặp Hoàng hậu, A Mạt vẫn giữ nếp sống bình thản, không để lộ một chút gì thay đổi. Nhưng nàng biết rõ, lời cảnh cáo kia không phải chỉ để dọa, mà là lời mở đầu cho một ván cờ lớn hơn.
Một buổi chiều, khi Tiểu Lăng mang bản ghi chép việc chuẩn bị lễ ban ân đến, nàng vô tình nói:
“Nương nương, nô tỳ nghe trong cung Thái hậu có nhiều khách lạ ra vào. Hình như là người từ Triệu phủ – nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu.”
A Mạt thoáng ngừng tay, mắt ánh lên tia sắc bén. Gia tộc họ Triệu là một trong những thế lực ngoại thích mạnh nhất triều, từng có ảnh hưởng sâu với Thái hậu và một số đại thần. Nếu họ thường xuyên vào cung, chắc chắn không phải chỉ để vấn an.
Tối hôm ấy, nàng lấy cớ đi ngang qua Thái Hòa điện, nơi đang có buổi tụ hội kín giữa Thái hậu, Hoàng hậu và vài người đàn ông mặc thường phục nhưng khí chất uy nghi. Nàng ẩn mình sau rặng cây bách, khẽ nghiêng tai lắng nghe.
Tiếng Hoàng hậu vang lên, vẫn nhẹ nhàng như lụa, nhưng lần này lại ẩn chứa ý lệnh:
“Quốc khố năm nay chi ra quá nhiều cho công trình phía nam. Phụ hoàng và huynh trưởng muốn bệ hạ phê chuẩn dự án mới, coi như vừa giúp dân, vừa để họ Triệu giữ vững địa vị.”
Một giọng đàn ông trầm thấp đáp lại:
“Chỉ cần Hoàng thượng ký, quyền thuế mỏ phía đông sẽ về tay Triệu phủ. Khi ấy, tiền bạc và nhân lực đều nằm trong tay chúng ta.”
A Mạt cảm thấy tim mình đập mạnh. Đây rõ ràng là mưu đồ lợi dụng Long Dận Thần để củng cố quyền lực gia tộc – nếu thành công, chẳng khác nào biến triều đình thành sân sau của họ Triệu.
Bỗng, tiếng bước chân tiến lại gần, nàng vội lùi sâu vào bóng tối. Một cung nữ cầm khay trà đi qua, may thay không để ý đến nàng. Khi quay về Lăng Vân cung, A Mạt ngồi trầm ngâm hồi lâu.
Nếu chuyện này bị phơi bày, hậu quả sẽ rất lớn – vừa là cơ hội để nàng lập công, nhưng cũng có thể trở thành mồi lửa đốt chính mình. Hoàng hậu sẽ không tha cho kẻ chen vào chuyện của gia tộc nàng ta.
Đêm hôm đó, Long Dận Thần ghé Lăng Vân cung. Thấy nàng đang đọc sách dưới ánh đèn, người khẽ hỏi:
“Trẫm nghe nói hôm nay nàng ra ngoài khá lâu. Bận gì vậy?”
A Mạt ngẩng đầu, ánh mắt trong veo:
“Thần thiếp chỉ đi dạo một chút, nhưng… nghe được vài chuyện có lẽ bệ hạ nên biết.”
Nàng không kể tất cả, chỉ nói mơ hồ về việc Triệu phủ muốn hoàng đế phê chuẩn một dự án mỏ. Long Dận Thần im lặng rất lâu, ánh mắt tối lại.
TruyenLau.com
“Nàng nghe ở đâu?” – Người hỏi.
“Thần thiếp không dám nói sai, nhưng chắc chắn không phải lời đồn.”
Hoàng đế gật khẽ, rồi đổi chủ đề, như thể chuyện đó chỉ là một mảnh ghép trong đầu người. Nhưng A Mạt nhìn thấy rất rõ – từ khoảnh khắc ấy, trong mắt Long Dận Thần đã xuất hiện sự đề phòng.
Khi người rời đi, nàng ngồi một mình bên án thư, ngón tay khẽ gõ mặt bàn. Nàng biết, nước cờ này đã đi, không thể quay lại. Nếu Long Dận Thần thực sự điều tra, nàng sẽ cần chuẩn bị kỹ lưỡng hơn – vừa để bảo toàn bản thân, vừa để tận dụng thời cơ khiến Hoàng hậu mất thế.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ngoài trời, gió thu thổi qua, cuốn những chiếc lá vàng bay lượn. Trong bóng tối, A Mạt khẽ nhắm mắt, thầm thì một câu:
“Trò chơi quyền lực… đã bắt đầu rồi.”
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.