Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 15 : Cổ ngọc

Hôm ấy, mưa chưa dứt hẳn. Bầu trời xám tro lơ lửng phủ bóng xuống cả điện Càn Thanh.

A Mạt vừa bước chân đến ngưỡng cửa thì đã nghe tiếng:

– “Vào đi.”

Giọng nói trầm thấp, không ấm nhưng lại mang theo thứ lực đạo khiến tim người ta không tự chủ mà dâng cao nhịp đập.

Nàng tiến vào. Bên trong điện, Long Dận Thần đang đứng quay lưng về phía nàng, tay cầm tấu chương, ánh nến đổ bóng ngài dài ra trên nền gạch lạnh.

– “Trẫm để ngươi đến hầu trà, không phải để đứng như tượng đá.”

Giọng nói lạnh nhạt vang lên, không rõ vui hay giận.

A Mạt chầm chậm tiến đến, quỳ xuống, rót trà bằng tay. Hơi nước nóng bốc lên mờ ảo, lướt qua làn da trắng như ngọc của nàng, khiến khuôn mặt vốn đã thanh tú lại càng như phủ một lớp sương mờ mê hoặc.

Long Dận Thần quay lại nhìn, ánh mắt vô thức dừng nơi cổ nàng – làn da trắng mịn, mạch máu xanh nhạt mờ ẩn dưới lớp da mỏng.

Ngài không nói gì, cũng không đón lấy trà. Mà bước tới.

A Mạt khựng tay.

Bóng áo long bào màu đen phủ sát bên vai nàng. Mùi hương thuốc nhè nhẹ từ người hoàng đế phả ra, hòa vào không khí lạnh ẩm.

– “Nàng muốn cái gì?” – Ngài hỏi thẳng, đứng sát sau lưng nàng, giọng nói mang theo sự kìm nén và một chút nguy hiểm.

A Mạt không trả lời ngay. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên vẻ điềm tĩnh, trả lời nhẹ:

– “Chỉ muốn được sống.”

Ngài khẽ cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt. Tay vươn ra, nâng cằm nàng lên.

– “Ngươi sống… rất khôn.”

Ngón tay ngài lạnh, nhưng bàn tay lại vững vàng, đầy quyền lực. Cằm nàng bị ép ngửa ra sau, cổ trắng ngần lộ rõ dưới ánh nến.
TruyenLau.com
Đúng lúc ấy – môi ngài hạ xuống.

Lần đầu tiên, A Mạt bị chạm môi.

Không phải là một nụ hôn dịu dàng. Không phải là đụng chạm do cảm xúc bốc đồng. Mà là sự kiểm soát, cường quyền – như một dấu ấn đánh dấu con mồi.

Lưỡi nóng lướt nhẹ qua cổ nàng, rồi dừng lại ngay dưới tai – nơi da thịt nàng mỏng nhất, nhạy cảm nhất.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
A Mạt toàn thân cứng đờ. Trái tim đập thình thịch, nhưng môi vẫn mím chặt, ánh mắt vẫn sáng.

Long Dận Thần thì thầm bên tai nàng, hơi thở nóng phả lên da:

– “Nữ nhân như ngươi…”

Một khoảng im lặng khiến hô hấp nàng nghẹn lại.

Rồi giọng ngài lạnh băng tiếp lời: TruyenLau

– “…không nên tồn tại.”

Tay ngài siết cằm nàng chặt hơn. Như thể tức giận vì nàng dám tồn tại – dám dùng chính thân thể và trí tuệ mình để phá vỡ sự thanh lãnh cố hữu trong hắn.

A Mạt không đáp, nhưng đôi mắt nàng… lại như đang cười.

Ngài thấy điều đó.

Bỗng nhiên – Long Dận Thần buông nàng ra.

Nàng chao đảo một chút, nhưng lập tức đứng thẳng dậy, quỳ xuống hành lễ:

– “Tạ hoàng thượng khai ân.”

Ngài không nói gì thêm. Nhưng ánh mắt nhìn nàng rõ ràng đã không còn lạnh lùng như trước.

Ra đến bên ngoài, A Mạt chạm tay lên cổ. Nơi đó vẫn còn hơi ấm từ môi người đàn ông đó để lại – một dấu vết khó xóa.

Trong bóng tối, một bóng người ẩn nấp phía xa nheo mắt lại. Là Lệ tần – phi tử từng được sủng ái nhất hậu cung.

Nàng ta đã nhìn thấy tất cả.

Đôi mắt chứa lửa ghen – ngọn lửa mà chính A Mạt đã châm lên.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu