Tin đồn Dung tần mang thai giả chưa kịp lắng xuống, Hoàng đế bỗng phải rời cung hai ngày để ngự giá thân chinh duyệt binh ở tiền doanh. Khoảng trống quyền lực ấy, với hậu cung, chẳng khác nào một bàn cờ vừa được bỏ mặc cho những kẻ mưu sâu tính kế.
Tại Tuyên Tâm điện — nơi Hoàng hậu ở, các phi tần được triệu đến. Hoàng hậu ngồi trên ghế phượng, dáng vẻ đoan nghiêm nhưng ánh mắt sắc bén.
“Dung tần được Hoàng thượng sủng ái, Bổn cung không phản đối. Nhưng hậu cung cần phép tắc. Nay khắp nơi đồn đãi nàng ta mang thai giả, Bổn cung đành phải thay Hoàng thượng giữ nghiêm kỷ cương.”
Thục phi lập tức hùa theo:
“Hoàng hậu nương nương anh minh. Nếu để lời đồn tiếp tục, không chỉ tổn hại danh dự hoàng gia mà còn gây hỗn loạn lòng người.”
Chỉ một câu, “thay Hoàng thượng giữ nghiêm kỷ cương”, đã trở thành cái cớ danh chính ngôn thuận. Hoàng hậu hạ lệnh: Dung tần tạm thời không được tự do ra vào, phải ở lại Lăng Vân cung chờ điều tra.
Khi chỉ dụ được đưa đến, A Mạt đang ngồi bên bàn khắc mẫu thêu hoa sen cho một chiếc túi thơm. Hồng Vân kinh hãi:
“Nương nương… đây chẳng khác nào giam lỏng!”
A Mạt cầm chỉ đỏ, vẫn thong thả luồn qua từng mũi kim:
“Hậu cung, giam lỏng hay không… khác nhau sao? Đã ở đây, mọi bước đi đều nằm trong mắt người khác.”
Nhưng nàng hiểu rõ: bị “tạm giữ” đồng nghĩa với mất cơ hội tiếp xúc Hoàng đế, và tạo điều kiện cho kẻ khác chen vào.
TruyenLau
Ngày thứ ba bị hạn chế ra ngoài, A Mạt nhận ra cung mình bắt đầu thiếu lương thực tươi, những món vốn được gửi từ ngự thiện phòng nay bị trì hoãn hoặc thay bằng nguyên liệu kém. Một vài cung nữ mới được điều đến, ánh mắt lạnh nhạt, rõ ràng là người của Hoàng hậu.
Buổi tối, Hồng Vân thì thầm:
“Họ muốn bức nương nương mất kiên nhẫn, rồi phạm quy, để có cớ trừng phạt.” TruyenLau.com
A Mạt khẽ cười, nhưng nụ cười ấy lại sâu như mặt hồ đêm:
“Nếu họ muốn ta nôn nóng… ta sẽ cho họ thấy ta còn bình thản hơn bất cứ ai.”
Bên ngoài, tin đồn tiếp tục leo thang. Có người thêu dệt rằng Hoàng thượng đã nghi ngờ và giao cho Hoàng hậu xử lý. Càng ngày, hình ảnh A Mạt trong mắt hậu cung càng bị nhuộm màu xấu xí.
Một đêm, mưa rơi tầm tã, một bóng người lén lút xuất hiện trước song cửa sổ của A Mạt — là Tiểu Khánh, tiểu thái giám thân cận bên Hoàng đế. Hắn truyền lời khẩn:
Website TruyenLau.com
“Dung tần nương nương, Hoàng thượng đã nghe tin Hoàng hậu tạm giữ người. Ngài sẽ sớm hồi cung. Nương nương hãy cẩn trọng, đừng để xảy ra chuyện trước khi ngài về.”
A Mạt gật nhẹ, ánh mắt lóe lên một tia kiên định:
“Ngươi nói với Hoàng thượng… ta chờ người.”
Nhưng A Mạt cũng biết, nếu chỉ ngồi chờ, rất có thể Hoàng đế trở về sẽ thấy một nàng Dung tần nhuốm đầy tai tiếng, mất đi sự thanh khiết trong mắt người.
Đêm ấy, nàng thức trắng, đặt bàn cờ gỗ mun trước mặt. Từng quân cờ nàng sắp xuống bàn đều tượng trưng cho một người trong hậu cung. Và con “hậu” quyền lực nhất trên bàn cờ ấy, nàng đã có nước đi cho riêng mình.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.