Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 17 : Sống trong quyền lực

Từ khi được phong làm Quý nhân, A Mạt được dọn đến Lăng Vân cung – một tiểu cung nằm phía đông Tử Thần điện, yên tĩnh nhưng đủ trang trọng để xứng vị. Cung nữ, thái giám mới được điều đến liên tục cúi đầu cung kính, nhưng nàng vẫn cảm nhận được đâu đó là ánh mắt dò xét và sự kiêng dè pha lẫn bất mãn.

Buổi sáng đầu tiên ở Lăng Vân cung, mama tổng quản dẫn nhóm cung nữ tới bái kiến. A Mạt ngồi ngay ngắn trên ghế chủ, áo gấm tơ vàng nhẹ rủ xuống sàn, giọng nàng bình thản nhưng không hề nhu nhược:

“Từ hôm nay, các ngươi làm việc phải theo quy củ, thưởng phạt phân minh. Người chăm chỉ, ta không bạc đãi; kẻ dối trá, lập tức đuổi khỏi cửa này.”

Một cung nữ trẻ tên Tiểu Lăng cắn môi, cúi đầu đáp “dạ” nhưng ánh mắt lấp lánh sự phục tùng. A Mạt nhớ rõ gương mặt ấy – chính là người từng lén giúp nàng chuyển lời nhắn khi còn ở Thanh Y viện. Nàng quyết định sẽ âm thầm bồi dưỡng Tiểu Lăng thành tâm phúc của mình.

Buổi chiều, nàng được truyền vào Ngự thư phòng để hầu trà cho hoàng đế. Long Dận Thần đang phê tấu chương, y phục sắc lam đậm tôn lên khí chất lạnh lùng, uy nghiêm. Ngón tay thon dài của người kẹp bút lông, mực chảy đều nét, không một giọt rơi lệch.

A Mạt khom lưng rót trà, động tác nhẹ nhàng, hương trà thanh khiết bay lên quấn lấy hơi thở. Nàng đặt chén xuống, khẽ nói:

“Hoàng thượng, trà Ô Long năm nay lá dày, hương đậm, uống khi tấu sự dễ tỉnh tâm hơn.”

Long Dận Thần ngẩng đầu, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt sâu như hồ thu dừng lại nơi nàng:

“Xem ra, không chỉ cung quy, ngay cả việc chọn trà, A Mạt cũng rành rẽ hơn nhiều người.”

Nàng mỉm cười, không cúi đầu quá thấp như trước kia nữa. Vị trí Quý nhân cho nàng quyền được nhìn thẳng vào mắt người đối diện, nhưng ánh nhìn vẫn giữ sự tôn kính vừa đủ.

Trong lúc chờ hoàng đế phê xong tấu, A Mạt lặng lẽ quan sát. Nàng nhận ra, để đứng vững nơi hậu cung không chỉ cần sự sủng ái, mà còn cần cả quyền quản người. Những cung nữ, thái giám xung quanh đều ngầm so đo thế lực chủ tử, nếu nàng không khéo léo quản lý, chỉ một lời đồn thất thiệt cũng đủ khiến nàng mất tất cả.

Khi trở về Lăng Vân cung, nàng bắt đầu sắp xếp lại toàn bộ nhân sự. Tiểu Lăng được giao phụ trách trà nước, Tiểu Vân lo y phục, còn những người mới tới sẽ phải qua thời gian thử việc. Nàng còn cho người chuẩn bị một sổ thưởng phạt – ghi rõ công việc hàng ngày, ai làm tốt sẽ được thưởng vài đồng bạc hoặc món đồ nhỏ, ai sai phạm sẽ trừ bổng hoặc điều xuống nhà giặt.

Tối hôm đó, khi ánh trăng bạc tràn qua khung cửa, A Mạt ngồi một mình bên bàn, viết danh sách những người trong hậu cung có thể là mối nguy. Thục phi đứng đầu, tiếp theo là Lệ tần – người luôn tỏ ra dịu dàng nhưng ngầm truyền lời bóng gió.

Bất giác, giọng trầm ấm của Long Dận Thần vang lên sau lưng:

“A Mạt, nàng đang bận việc gì mà không nghỉ ngơi?”

Nàng giật mình, vội đứng dậy hành lễ:

“Thần thiếp chỉ ghi nhớ vài việc để ngày mai dặn cung nhân.”

Hoàng đế bước tới, nhìn thoáng qua sổ, đôi mày hơi nhướng: TruyenLau.com

“Nàng mới được phong vị đã bắt đầu quản sự như một chủ cung lão luyện… Có vẻ trẫm đã không nhìn lầm.”

Trong ánh sáng đèn dầu, A Mạt chợt nhận ra nụ cười của Long Dận Thần hôm nay không còn chỉ là sự tán thưởng khách sáo. Trong đôi mắt sâu ấy, đã có một chút ấm áp, một chút… tin tưởng.

Nàng khẽ cúi đầu, giấu đi tia sáng trong mắt mình. Quyền lực, nàng đã nắm được bước đầu. Nhưng hơn cả quyền lực, nàng cảm nhận rõ rệt: con tim hoàng đế cũng đang dần nghiêng về phía nàng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu