Hoàng hôn buông xuống, sắc trời nhuốm vàng cả mái ngói lưu ly của Lăng Vân cung. Những tán liễu rủ lay nhẹ trong gió, hương trầm từ điện chính thoang thoảng, khiến không khí như chậm lại.
A Mạt ngồi bên án thư, đôi tay khéo léo gấp từng góc tấm khăn lụa. Từ khi rời Ngự hoa viên, lòng nàng vẫn chưa yên. Nàng tự trách bản thân — là phi tần trong hậu cung, ghen tuông vốn chẳng phải điều khôn ngoan. Nhưng nghĩ đến nụ cười của Thu Nguyệt khi đứng trước Hoàng đế, nàng vẫn cảm thấy tim mình nhói một cái.
Tiếng bước chân trầm ổn vang lên từ cửa điện. Nàng ngẩng đầu, thấy Long Dận Thần bước vào. Ánh sáng hoàng hôn chiếu qua bóng dáng cao lớn ấy, khiến ngài như bao trùm cả không gian.
“Nàng vẫn chưa dùng bữa tối?” – giọng nói trầm ấm vang lên.
A Mạt đứng dậy hành lễ:
“Thần thiếp đợi Hoàng thượng.”
Ngài khẽ chau mày, bước lại gần, nâng tay nàng lên:
“Đợi trẫm? Hay đang giận trẫm?”
A Mạt hơi giật mình, nhưng rồi cụp mắt:
“Thần thiếp… không dám.”
“Nàng nói không dám, nhưng đôi mắt lại nói khác.” – Ngài nắm chặt tay nàng, buộc nàng phải ngẩng lên đối diện. – “Trẫm là quân vương, từ trước đến nay luôn công chính, không để tình riêng xen vào triều chính. Nhưng chuyện hôm nay… nàng có quyền không vui.”
A Mạt thoáng sững sờ. Ngài… đang thừa nhận?
Long Dận Thần buông một tiếng thở dài, giọng nói trầm thấp như gió đêm len vào tâm can:
“Từ khi đăng cơ, trẫm chưa từng nghĩ mình sẽ động tâm với ai. Hậu cung là nơi để giữ ổn định triều cục, không phải chốn tìm tình cảm. Nhưng nàng…”
Ngài dừng lại, ánh mắt sâu thẳm như chứa cả trời sao:
“Nàng là người đầu tiên khiến trẫm phá lệ.”
A Mạt thấy tim mình đập mạnh, cảm giác vừa ngọt ngào vừa hoảng hốt.
“Hoàng thượng… xin đừng nói vậy. Nếu để người khác nghe thấy, sẽ bất lợi cho người.”
“Trẫm không sợ.” – Ngài nói chắc nịch. – “Điều trẫm sợ… là một ngày nàng rời xa trẫm.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Những lời ấy như một mũi tên xuyên thẳng vào lòng nàng. A Mạt mím môi, không biết nên đáp thế nào. Nàng vốn vào cung vì mưu cầu sinh tồn, từng toan tính từng bước. Nhưng lúc này, trước ánh mắt ấy, mọi toan tính dường như tan biến.
Ngài buông tay nàng, ra hiệu cho cung nhân lui ra. Điện lớn chỉ còn lại hai người. Ngài chậm rãi ngồi xuống, kéo nàng ngồi bên cạnh.
“A Mạt, nàng biết không? Cái cách nàng nhìn trẫm, không giống bất kỳ ai. Không có sợ hãi, không có tâng bốc, chỉ có… thật lòng. Trẫm quen nhìn ánh mắt giả dối của hậu cung, nên khi gặp ánh mắt nàng, trẫm mới biết mình đã mỏi mệt đến nhường nào.”
A Mạt khẽ đáp, giọng run nhẹ: TruyenLau.com
“Thần thiếp chỉ… muốn Hoàng thượng bình an, không bị ai lợi dụng hay hãm hại.”
Long Dận Thần nhìn nàng thật lâu, rồi mỉm cười:
“Chỉ vì vậy thôi sao?”
Nàng cụp mắt, không trả lời.
Ngài đưa tay nâng cằm nàng, buộc nàng nhìn thẳng vào mình: TruyenLau
“Trẫm sẽ nói rõ một lần, để nàng không còn phải suy nghĩ nhiều. Nàng là người duy nhất khiến trẫm động tâm. Không phải mỹ nhân mới nhập cung, không phải những phi tần lâu năm… chỉ là nàng.”
Những lời ấy, không phải sủng ngôn nhất thời, mà mang theo một sức nặng khiến trái tim nàng như bị bao trùm bởi hơi ấm.
A Mạt khẽ thở ra, cảm giác ấm áp lan khắp lồng ngực. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, mình không chỉ là Dung tần của Đại Lạc, mà còn là người mà bậc đế vương chọn để giữ bên cạnh.
Ở ngoài điện, gió đêm nhẹ thổi, nhưng trong lòng nàng, sóng đã bắt đầu dậy. Bởi nàng hiểu, một khi trở thành tâm ý duy nhất của Hoàng đế, cũng đồng nghĩa sẽ trở thành cái đích cho mọi mũi tên đố kỵ trong hậu cung.
Nhưng A Mạt mỉm cười. Nàng chưa bao giờ sợ khó khăn. Chỉ cần… còn có Long Dận Thần ở bên, nàng sẽ không lùi bước.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.