Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 35 : Kết thúc viên mãn

Ngày thu ấy, trời trong như ngọc, gió heo may mang theo mùi hoa cúc vàng thoảng khắp hậu cung. Từ Cảnh Hoa cung, tiếng khóc của trẻ thơ vang lên, trong trẻo mà mạnh mẽ. Cả Đại Cung Thành như được nhuộm một màu vui mừng.

A Mạt, sau nhiều giờ vượt cạn, nằm tựa lưng trên gối mềm. Gương mặt nàng mệt mỏi nhưng ánh mắt lại rực sáng khi ôm trong tay một tiểu hoàng tử đỏ hỏn, nhỏ bé nhưng tràn đầy sinh khí. Hoàng đế Long Dận Thần đứng ngay bên, bàn tay to lớn khẽ vuốt lên mái tóc ướt mồ hôi của nàng, giọng chàng khàn đi vì xúc động:

“Nàng vất vả rồi, A Mạt… Trẫm và con… đều nhờ nàng mà có mặt trên đời này.”

Nàng ngước mắt nhìn chàng, khẽ mỉm cười. Bao gian truân, bao nỗi sợ hãi năm xưa dường như tan biến hết. Nàng từng chỉ là một tiểu cung nữ bé nhỏ, giờ lại đang được yêu thương và bảo vệ trong vòng tay của vị quân vương mạnh mẽ nhất thiên hạ.

Tin vui về hoàng tử lan khắp kinh thành. Quần thần vào chúc mừng, dân chúng treo đèn kết hoa. Nhưng Hoàng đế không để lễ nghi làm mất thời gian bên nàng. Suốt nhiều ngày liền, chàng ở lại Cảnh Hoa cung, tự tay bồng con, thay nàng thức đêm ru ngủ.

Đêm nọ, khi tiểu hoàng tử đã yên giấc, Hoàng đế ngồi bên giường, ánh mắt không rời khỏi A Mạt. Ngón tay chàng khẽ chạm vào gò má nàng, giọng trầm ấm:

“Trẫm từng chinh phạt thiên hạ, từng nghĩ không gì có thể ràng buộc trái tim này. Nhưng từ khi có nàng… tất cả đã đổi khác. Giờ có nàng, có con, trẫm không cần bất cứ thứ gì nữa.”

A Mạt cảm nhận từng lời thấm vào lòng. Chàng không phải đang nói lời hứa suông, mà là chân tình đã được thử lửa qua bao sóng gió.

Mùa thu dần sang đông. Trong một chiều hoàng hôn rực rỡ, Hoàng đế và A Mạt cùng bế hoàng tử ra Ngự uyển. Mặt trời đỏ như ngọc đang chìm dần xuống đường chân trời, ánh sáng nhuộm vàng cả khoảng trời và phản chiếu lên mái ngói cung điện.

A Mạt khoác áo choàng, mái tóc dài buông nhẹ, gió chiều lướt qua mang theo hương hoa mộc. Hoàng đế đứng sau, vòng tay ôm trọn nàng và con vào lòng. Hơi ấm từ chàng truyền sang, mạnh mẽ nhưng đầy dịu dàng.

Chàng cúi xuống, thì thầm bên tai nàng — giọng nói trầm, nhưng mỗi chữ như khắc sâu vào tim:

“Cả đời này, trẫm chỉ cần nàng.”

Nàng khẽ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt chàng. Trong ánh hoàng hôn, đôi mắt ấy không còn chỉ là ánh nhìn của một đế vương quyền uy, mà là của một người đàn ông dành trọn trái tim cho duy nhất một người. TruyenLau.com

Nàng mỉm cười, tựa đầu vào ngực chàng. Giữa sắc vàng của hoàng hôn và tiếng cười khúc khích của đứa trẻ trong tay, A Mạt biết rằng hạnh phúc của mình đã trọn vẹn.

Bão tố đã lùi xa. Trước mắt nàng, chỉ còn là một con đường bình yên, nơi nàng được yêu thương cho đến hết một đời.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu