Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8 : Tình cờ

Gió thu se lạnh lùa qua hành lang đá xanh lát dài tít tắp, mang theo mùi hương gỗ trầm và thoảng vị thuốc bắc.

A Mạt ôm khay dược đứng bên ngoài Đan Tâm điện, đợi các thái giám bên trong ra nhận. Gương mặt nàng bình tĩnh, nhưng từng ngón tay khẽ siết lấy mép khăn.

Nàng biết, nơi này – chính là điện dưỡng thân của đấng cửu ngũ chí tôn.

Mỗi lần được giao nhiệm vụ đưa dược quý đến khu vực nội điện, nàng đều tỏ ra nghiêm túc, nhẫn nại, không cầu gặp ai, cũng chẳng thể hiện tham vọng. Nhưng trong lòng, từng bước đều tính toán tỉ mỉ — bởi vì đây là nơi gần với đỉnh quyền lực nhất hậu cung.

Cửa điện bất ngờ mở ra. Một thái giám trung niên cúi đầu bước nhanh, suýt va phải nàng.

A Mạt lùi lại nửa bước, vừa định lên tiếng thì một luồng khí lạnh ùa đến phía sau.

Nàng còn chưa kịp xoay người, các thị vệ hai bên đã đồng loạt quỳ xuống, đầu cúi sát đất.

Một giọng nói trầm thấp vang lên, không lớn, nhưng đủ khiến tim người run lên khe khẽ:

“Đứng dậy cả đi.”

A Mạt cảm giác được lồng ngực mình thắt lại. Nàng lập tức quỳ xuống theo phản xạ, hai tay nâng khay dược lên cao, đầu gục thấp đến mức không thấy rõ người vừa tới.

Nhưng hơi thở ấy… khí thế ấy…

Là Hoàng thượng.

Ngài đang đi ngang nàng.

Bóng áo long bào quét nhẹ qua vạt váy nàng — không nặng, nhưng lại khiến nàng lạnh buốt sống lưng.

Từng bước chân của ngài vững chãi, âm vang rõ ràng trên nền đá như tiếng trống gõ thẳng vào tim.

Website TruyenLau.com

A Mạt không ngẩng đầu. Nhưng khi khoảng cách chỉ còn một sải tay, mùi hương trên người Hoàng thượng khiến nàng sững sờ — mát lạnh như tuyết đầu đông, sạch sẽ, cao quý, khác hoàn toàn với mùi hương phấn son nàng từng thấy ở những phi tần được sủng ái.

Đó là mùi của người không vướng bụi trần.

Cũng là mùi khiến nàng bỗng thấy mình quá nhỏ bé.
TruyenLau


Khi bước chân ngài gần như lướt qua nàng, bất chợt có tiếng loảng xoảng phía sau. Một thị nữ sẩy tay làm rơi khay chén dược.

A Mạt bị đẩy nhẹ từ phía sau, theo phản xạ ngẩng đầu lên.

Và khoảnh khắc ấy, nàng nhìn thấy ngài.

Đó không phải là một gương mặt đẹp như tranh vẽ, mà là một dung nhan lạnh lùng, cương nghị, với ánh mắt đen sâu thẳm như giếng cổ. TruyenLau.com

Ngài chỉ thoáng liếc về phía tiếng động, rồi không liếc nàng lấy một lần.

Ánh mắt ấy lướt qua như thể nàng là không khí.

Lạnh. Và xa.



A Mạt nhanh chóng cúi đầu, trái tim trong lồng ngực đập như trống trận.

Nàng không thất vọng — vì nàng không mong đợi ánh nhìn sủng ái từ người đàn ông quyền lực nhất thiên hạ.

Nàng chỉ đang ghi nhớ:

Ngài không hề để tâm đến sắc đẹp. Không vì nữ sắc mà động lòng.

Và đó… chính là lý do nàng cần phải dùng đầu óc, chứ không chỉ là nhan sắc.



Khi đoàn thị vệ và Hoàng thượng đi khuất, A Mạt mới dám chậm rãi đứng dậy, điều chỉnh hơi thở, đưa khay dược vào trong như không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng trong lòng nàng, một tia gì đó vừa trỗi dậy.

Không phải sợ hãi.

Không phải rung động.

Mà là một nỗi ám ảnh đẹp đẽ: sự ngạo nghễ trong dáng người ấy, sự lạnh giá trong ánh nhìn ấy, và sự cao cao tại thượng đến vô cảm.



Tối hôm đó, A Mạt lặng lẽ rửa tay, hong tóc dưới ánh đèn dầu.

Nàng lấy ra chiếc khăn thêu đã cũ, bắt đầu tỉ mỉ thêu lên hình long văn — không phải rồng uốn lượn vờn mây như trong tranh dân gian, mà là hình dáng gương mặt trầm tĩnh hôm nay nàng chạm phải.

Chỉ một thoáng chạm mặt. Nhưng nàng biết:

Đó là mục tiêu của đời nàng.

Không phải để được sủng ái.

Mà là để người ấy nhớ đến tên nàng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu