Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 26 : Loạn hậu cung

Tin tức A Mạt được Hoàng đế Long Dận Thần công khai sủng ái truyền khắp hậu cung chỉ trong một đêm. Không chỉ ban thưởng gấm vóc, ngọc ngà, mà ngay cả những món ngự thiện vốn chỉ ban cho Hoàng hậu, ngài cũng sai đưa tới Lăng Vân cung.

Những ánh mắt ghen ghét, đố kỵ len lỏi khắp các hành lang lát ngọc.

Trong cung Cẩm Hoa, Thu Nguyệt ngồi nghiêng bên án, đôi môi cong khẽ nhếch:

“Nàng ta cứ tưởng được Hoàng thượng nâng niu vài hôm là có thể ngồi vững vị trí Dung tần? Hậu cung này, dễ nuốt vậy sao?”

Bên cạnh, Thục phi cười nhạt:

“Nếu muốn ngã, chỉ cần một cái cớ. Ta nghe nói gần đây nàng ta có dấu hiệu… mang thai.”

Thu Nguyệt khẽ liếc sang, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh:

“Vậy thì… ta sẽ giúp nàng ta ‘thêm bằng chứng’.”

Chỉ vài ngày sau, khắp hậu cung rộ lên tin Dung tần mang thai. Tin này vốn có thể khiến A Mạt được bảo vệ nghiêm ngặt hơn, nhưng kỳ lạ thay, kèm theo đó lại xuất hiện lời đồn khác — đứa trẻ trong bụng nàng là giả.

Có kẻ nói nàng cố tình bịa ra chuyện để giữ chân Hoàng thượng. Có kẻ lại xì xào rằng nàng uống thuốc bổ giả tạo, giả vờ mệt mỏi để ngài thương xót. Lời đồn lan nhanh như lửa gặp gió.

Ngay cả thái y cũng bị “bố trí” để đưa ra kết quả mập mờ, rằng “khí huyết có dấu hiệu, nhưng chưa thể xác nhận”.

Một buổi chiều, A Mạt ngồi đọc sách thì cung nữ thân cận Hồng Vân hớt hải chạy vào:

“Nương nương! Ngoài hành lang, các cung nhân đang bàn tán… nói rằng nương nương giả mang thai để mê hoặc Hoàng thượng!”

A Mạt ngẩng lên, đôi mắt bình tĩnh nhưng sâu thẳm:

“Cuối cùng, cũng ra tay.”
TruyenLau
Hồng Vân sốt ruột:

“Nương nương, chuyện này không thể để lan ra ngoài. Nếu Hoàng thượng nghe thấy…”

A Mạt khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười mang theo sự lạnh lẽo:

“Nếu là Hoàng thượng… người sẽ tin ta.” TruyenLau

Trong cung Cảnh Minh, Hoàng đế đang xử lý tấu chương thì Thục phi, Thu Nguyệt và mấy phi tần khác đồng loạt xin yết kiến. Họ đồng thanh “lo lắng” cho sức khỏe của ngài, nói rằng hậu cung đang xôn xao vì chuyện Dung tần mang thai giả, làm mất uy nghiêm của Hoàng gia.

Thu Nguyệt khéo léo quỳ thưa:

“Hoàng thượng, nếu thật sự mang long thai, thần thiếp xin dốc lòng chúc mừng. Nhưng nếu chỉ là lời đồn, thì chẳng khác nào lừa dối thiên hạ, khiến thanh danh của người bị tổn hại…”
TruyenLau
Cả điện im phăng phắc. Long Dận Thần ngẩng lên, ánh mắt tối lại.

“Ai là người đầu tiên truyền lời đồn này?” – giọng ngài lạnh như băng.

Không ai trả lời, chỉ cúi đầu.

“Trẫm sẽ tự mình điều tra. Nhưng các khanh nên nhớ, hậu cung của trẫm… không phải chốn để lưỡi dao giấu trong lời nói.”

Thu Nguyệt vẫn cúi đầu, khóe môi khẽ cong — nàng tin rằng dù điều tra thế nào, sự hoài nghi cũng đã gieo vào lòng Hoàng đế.

Tối hôm ấy, Hoàng đế đích thân tới Lăng Vân cung. A Mạt quỳ hành lễ, nhưng ngài lập tức bước tới đỡ nàng:

“Đừng quỳ. Trẫm chỉ hỏi một câu: Nàng có mang long thai không?”

A Mạt bình thản đáp:

“Không.”

Ngài khẽ sững lại, dường như bất ngờ trước sự thẳng thắn.

“Nàng biết lời đồn này sẽ gây bất lợi cho mình, sao không phủ nhận trước mọi người?”

A Mạt ngẩng mắt, nhìn thẳng vào ngài:

“Vì thần thiếp tin, Hoàng thượng sẽ không để lời đồn thay đổi cái nhìn của người về thần thiếp.”

Một khoảng lặng trôi qua. Rồi Long Dận Thần nắm lấy tay nàng, siết chặt:

“Đúng vậy. Trẫm không tin bất kỳ ai khác… ngoài nàng.”

Nhưng trong đôi mắt sắc bén kia, A Mạt biết — Hoàng đế sẽ không để yên cho những kẻ đứng sau trò này. Và nàng, cũng sẽ không đứng yên chờ đợi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu