Mấy ngày liền sau đêm trăng hôm ấy, A Mạt vẫn được Hoàng đế triệu tới bàn chuyện quốc gia, tuy không phải mỗi đêm, nhưng đủ để nàng cảm nhận rõ vị trí của mình đã khác trước.
Thế nhưng, vào buổi chiều hôm nay, khi nàng vừa bước chân vào Ngự hoa viên, cảnh tượng trước mắt khiến trái tim nàng khựng lại.
Dưới tán đào đang rộ hoa, Long Dận Thần khoác một bộ thường phục màu lam nhạt, đứng đối diện một nữ tử y phục rực rỡ — chính là Thu Nguyệt, mỹ nhân vừa nhập cung không lâu. Nàng ấy đang mỉm cười, đôi mắt ướt át, giọng nói mềm mại như nước.
“Hoàng thượng, mấy hôm trước thần thiếp nghe nói ở Giang Nam có loài hoa hiếm, nay thần thiếp mang giống về, mong người xem qua.”
Long Dận Thần khẽ gật đầu, ánh mắt có phần thoải mái, không lạnh lùng như khi đối diện với đa số cung nữ.
A Mạt dừng bước sau gốc trúc, không biết vì sao lồng ngực bỗng chật chội. Nàng vốn biết hoàng cung này mỹ nhân như mây, việc Hoàng đế trò chuyện với ai là chuyện bình thường. Nhưng nhìn thấy cảnh ấy, trong lòng nàng lại nổi lên một cảm giác khó gọi tên — vừa chua xót, vừa bực bội.
Một cung nữ bên cạnh khẽ gọi:
“Dung tần nương nương, người không vào sao?”
A Mạt giật mình, bước ra, hành lễ như không có gì xảy ra.
“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.”
Long Dận Thần quay lại, ánh mắt hơi ngạc nhiên: Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Nàng đến đây khi nào?”
“Vừa mới, thưa Hoàng thượng.”
Giọng nàng bình thản, nhưng ánh mắt vô thức liếc qua Thu Nguyệt, nụ cười kia chói mắt hơn cả nắng đầu hạ.
Website TruyenLau.com
Thu Nguyệt hành lễ, đôi môi vẫn cong lên duyên dáng.
“Thần thiếp không dám làm phiền, xin cáo lui.”
Khi bóng nàng ta khuất hẳn, A Mạt mới nhận ra mình đang nắm chặt tay áo, ngón tay siết đến trắng bệch.
Long Dận Thần nhìn nàng, chậm rãi hỏi:
Website TruyenLau.com
“Nàng không vui?”
A Mạt hơi sững, rồi cúi đầu:
“Thần thiếp… sao dám.”
“Nhưng nàng lại đang không nhìn trẫm.”
Giọng ngài không giận, chỉ như đang thăm dò. Ánh mắt ấy khiến A Mạt thấy mình như vừa bị nhìn thấu. Nàng bối rối đáp:
“Chỉ là… thần thiếp nghĩ đến công vụ mấy hôm trước, e có điều sơ sót.”
Người bước lại gần, hơi thở phảng phất mùi trà xanh.
“Trẫm chỉ nói chuyện vài câu với một mỹ nhân mới nhập cung, mà nàng đã nghĩ nhiều như vậy sao?”
A Mạt không trả lời, nhưng ánh mắt nàng đã nói thay tất cả. Long Dận Thần khẽ bật cười, một nụ cười hiếm khi dịu dàng như thế.
“Nàng quả thật… biết ghen rồi.”
Nàng ngẩng lên, định phủ nhận, nhưng lại bắt gặp ánh mắt ấy — sâu như biển, nhưng cũng mang chút vui thích. Cổ họng bỗng nghẹn lại, lời phủ nhận không thể thốt ra.
Hoàng đế chắp tay sau lưng, thong thả nói:
“Trẫm không thích hoa Giang Nam, cũng không thích nữ nhân chỉ biết lấy sắc làm vui. Nàng là người duy nhất khiến trẫm muốn trò chuyện thật lâu.”
Nghe vậy, cơn bực bội trong lòng A Mạt dần tan, thay vào đó là một sự ấm áp lan tỏa. Nhưng nàng cũng hiểu, ghen tuông chỉ là bản năng — còn giữ được trái tim bậc đế vương mới là điều khó nhất.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.