Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3 : Khiếp sợ

Kho hậu viện đêm ấy đặc biệt vắng. Mưa lất phất rơi, từng cơn gió thổi ngang khiến cánh cửa gỗ ọp ẹp va vào tường tạo ra âm thanh lạch cạch khó chịu. A Mạt được phân đi lấy một cuộn chăn cũ để giao cho phòng giặt tẩy, theo lệnh miệng của mama Thẩm.

Nàng không nghi ngờ gì. Chỉ nghĩ là thêm một trò sai vặt nhằm hành nàng thêm chút nữa.

Kho vải nằm khuất sau hậu điện, là nơi ít ai lai vãng, âm u và ẩm thấp. Nàng bước vào, thắp lên một cây nến nhỏ, ánh sáng chập chờn lay động phản chiếu vào tường tạo thành những bóng hình méo mó. Mùi ẩm mốc, ngai ngái bốc lên, quen thuộc như mọi ngày nàng vẫn quét dọn.

Nhưng hôm nay… có gì đó khác lạ.

Vừa quay lưng định đi, cánh cửa “rầm” một tiếng khép chặt lại.

A Mạt giật mình quay ngoắt. Trước mắt nàng, một thân người nhỏ thó, nhưng cặp mắt đầy dục niệm và mặt mũi dữ tợn đang tiến lại gần. Hắn là Tên thái giám trẻ lúc sáng đã nhìn nàng chằm chằm. Giờ phút này, hắn cởi bỏ áo ngoài, tay nắm chặt chốt cửa, khoé miệng nhếch lên nụ cười đáng sợ.

“Tiểu mỹ nhân… đừng giả vờ thanh cao nữa. Ở cái nơi này, chỉ cần một tiếng hét, ngươi liền mất mạng. Theo ta, ngươi ít nhất còn được sống…” – hắn nói bằng giọng khàn đặc, hơi thở dơ bẩn phả thẳng vào mặt nàng.

A Mạt tái mét. Bàn tay nắm chặt chiếc đèn cầy run lên từng hồi.

Nàng lui lại, nhưng hắn nhào tới, nhanh như một con thú đói.

A Mạt hét lên.

“Cứu… cứu với!”

Tiếng hét nghẹn lại khi hắn bịt miệng nàng. Cây nến rơi xuống, tắt phụt. Căn phòng chìm trong bóng tối, tiếng thở phì phò, tiếng vật lộn, tiếng áo xé rách vang lên lạnh người. A Mạt giãy giụa, đôi mắt mở to trong tuyệt vọng.

Ngay lúc ấy – “Bốp!”

Một tiếng gậy gỗ đập thẳng vào đầu tên thái giám. Hắn la lên đau đớn, lảo đảo ngã xuống đất.

Ánh sáng từ ngọn đèn dầu hắt vào – một lão nội giám già đứng sừng sững nơi cửa. Đôi mắt đầy tức giận, cây gậy vẫn còn rung lên vì lực đánh.

“Lâm Bình! Ngươi dám làm chuyện đê tiện thế này trong cung?!”
TruyenLau.com
Tên thái giám quỳ sụp xuống, máu rỉ từ thái dương, vừa lạy vừa run lẩy bẩy.

“Nô tài… nô tài bị sắc đẹp nó mê hoặc… xin tha!”

Lão nội giám – họ Lưu, người trầm lặng sống đã ba mươi năm trong cung – không nói thêm lời nào, chỉ phất tay gọi lính gác bắt hắn lôi đi. Cả căn phòng chỉ còn lại A Mạt quỳ rạp dưới đất, áo xộc xệch, vai trần lộ ra một mảng trắng xanh nhợt nhạt.

Nàng không nói, không khóc. Chỉ ngồi đó, run rẩy trong bóng đêm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lão nội giám chậm rãi lại gần, đưa cho nàng một tấm áo choàng.

“Cô nương… giữ mình.”

Lời khuyên nhẹ như gió, nhưng thấm đến tận xương tủy.

Đêm đó, A Mạt không ngủ.

Nàng ngồi bó gối trong góc buồng, áo choàng vẫn ôm chặt người, mái tóc rũ xuống che gần hết khuôn mặt. Trong đầu nàng, hình ảnh bàn tay thô ráp, hơi thở tanh tưởi, tiếng áo xé… hiện lên không ngừng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nếu không có lão Lưu… nàng giờ này đã…

A Mạt siết chặt vạt áo, móng tay cắm sâu vào da thịt đến rớm máu.

Cơn ám ảnh… khắc sâu.

Nhưng chính từ đáy của nỗi sợ, một quyết tâm mãnh liệt hơn bất cứ thứ gì bừng cháy lên trong lòng nàng.

“Ta sẽ không để ai chạm vào thân thể này… trừ khi ta chọn.”

“Ta sẽ không để mình bị chà đạp… thêm một lần nào nữa.”

Đêm dài, nhưng ý chí trong nàng chưa từng rõ ràng như lúc này.

A Mạt không còn là cô cung nữ bé nhỏ chịu trận nữa. Kể từ giờ phút này, nàng sẽ là kẻ dẫn dắt số phận của chính mình, dù phải trả giá bằng mọi thủ đoạn, mọi hi sinh.

Chỉ cần… có thể leo lên cao.

Chỉ cần… có thể khiến những kẻ từng khinh rẻ nàng phải quỳ xuống.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu