Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 33 : Mang thai

Sau thánh chỉ đình chỉ tuyển tú nữ, cả hậu cung vốn đang cuộn sóng ngầm bỗng trở nên im lặng khác thường. Nhưng trong cái im lặng đó, A Mạt vẫn cảm thấy có những ánh mắt âm thầm dõi theo mình, vừa ghen tức vừa căm hận.

Những ngày này, thân thể nàng thay đổi lạ thường. Lúc đầu, nàng chỉ nghĩ do thời tiết giao mùa, nhưng khi thái y chẩn mạch, nụ cười hiền hậu của ông đã nói lên tất cả.

“Chúc mừng Hoàng quý phi nương nương, đã có long thai.”

A Mạt sững sờ, tim đập nhanh. Nàng nhìn sang Long Dận Thần, chỉ thấy ánh mắt chàng như có ánh sáng rực rỡ bùng lên. Chàng nắm chặt tay nàng, dường như muốn khắc khoảnh khắc này vào tận xương tủy.

“A Mạt, nàng đã cho trẫm món quà quý nhất.”

Tin vui lan truyền ra khắp cung điện như một đốm lửa nhỏ nhanh chóng bùng cháy. Người chúc mừng thì ít, kẻ đố kỵ thì nhiều. Ai cũng hiểu, một khi sinh hạ hoàng tử, địa vị của A Mạt sẽ không ai có thể lay chuyển.

Tối hôm đó, trong tẩm điện chỉ có hai người, Hoàng đế bất ngờ lên tiếng:

“A Mạt, trẫm muốn phong nàng làm Hoàng hậu.”

Nàng lập tức lắc đầu, giọng kiên quyết:

“Thiếp không cần. Hoàng hậu là vị trí khiến bao nhiêu người tranh giành, nhưng thiếp… chỉ muốn an yên bên cạnh hoàng thượng, chăm sóc người, nuôi dưỡng hài tử. Thiếp không muốn gây thêm sóng gió.”

Chàng nhìn nàng, ánh mắt vừa dịu dàng vừa kiên định:

“Nhưng nàng đã mang trong mình cốt nhục của trẫm. Nếu không lập nàng làm Hoàng hậu, thiên hạ sẽ không ngừng bàn tán, kẻ trong cung ngoài triều sẽ tìm đủ cách gây áp lực. Trẫm muốn dùng danh phận này để bảo vệ nàng, bảo vệ con chúng ta.”

Nàng khẽ cắn môi, trái tim chùng xuống. Nàng hiểu, đây không chỉ là ý muốn của riêng chàng, mà còn là một tấm lá chắn trước những đòn tấn công vô hình từ khắp bốn phía.

Cuối cùng, nàng im lặng. Sự im lặng ấy chính là sự đồng ý.

Ngay sáng hôm sau, thánh chỉ được ban ra:

“Đặc phong Hoàng quý phi A Mạt làm Hoàng hậu, nắm giữ Lục cung, quản lý hậu cung.”

Khắp Đại Cung Thành chấn động. Những phi tần vốn mơ mộng một ngày được nâng đỡ nay gần như tuyệt vọng. Các đại thần, dù có người bất mãn, cũng không thể phản đối công khai — bởi A Mạt đã mang long thai, lại được Hoàng đế sủng ái đến mức phá lệ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bộ Lễ được lệnh tổ chức đại hôn trong vòng một tháng. Không chỉ là nghi thức lập hậu, mà còn là ngày Hoàng đế tuyên bố trước thiên hạ rằng — từ nay chỉ có một người duy nhất kề cận ngôi vị mẫu nghi.

Ngày đại hôn, trời xanh không gợn mây, từng hồi trống và tiếng nhạc lễ vang khắp kinh thành. Phố xá được quét dọn sạch sẽ, cờ hoa rợp trời, dân chúng nô nức chen nhau xem cảnh tượng chưa từng thấy trong nhiều đời vua.

A Mạt khoác trên mình bộ phượng bào đỏ rực thêu chỉ vàng, mỗi đường kim mũi chỉ đều là tinh hoa của các cung nữ thêu giỏi nhất. Mão phượng nặng trĩu, nhưng nàng vẫn bước đi nhẹ nhàng, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu thẳm. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Từ xa, Long Dận Thần đứng giữa điện Thái Hòa, uy nghi trong long bào, đôi mắt chỉ dõi theo nàng. Khi hai người bước vào nghi thức hợp cẩn, chàng nắm tay nàng trước sự chứng kiến của quần thần và hàng vạn dân chúng.

“Từ nay, nàng là Hoàng hậu duy nhất của trẫm.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Những lời ấy không chỉ là lời hứa trước thiên hạ, mà còn là lời thề khắc sâu vào lòng cả hai.

Khi buổi lễ kết thúc, về đến tẩm cung mới, A Mạt ngồi bên cửa sổ nhìn ánh trăng rơi xuống vườn ngự uyển. Hoàng đế tiến lại, vòng tay ôm nàng từ phía sau:

“Nàng không thích ồn ào, trẫm biết. Nhưng trẫm muốn tất cả phải hiểu — không ai có thể động tới nàng, dù chỉ một sợi tóc.”

A Mạt khẽ dựa vào ngực chàng, đôi tay vô thức đặt lên bụng, nơi mầm sống đang lớn dần.

“Thiếp biết… chỉ là, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Nhưng nếu có hoàng thượng, thiếp không sợ.”

Chàng cúi xuống, hôn lên trán nàng, giọng trầm thấp vang lên như một lời ấn định vận mệnh:

“Vậy thì chúng ta cùng đi, dù là đao núi lửa sông, trẫm cũng không buông tay nàng.”

Ngoài cung, tiếng nhạc lễ đã lắng xuống, nhưng trong lòng hai người, một khúc nhạc khác vừa mới bắt đầu — khúc nhạc của một tình yêu đã vượt qua quyền lực, ganh đua, và định kiến, để trở thành sự gắn kết không thể phá vỡ.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu