Sau vụ ám sát trong ngự hoa viên, tin tức bị phong tỏa nghiêm ngặt. Chỉ những thị vệ thân tín và vài cung nhân có mặt đêm đó mới biết rõ sự tình. Nhưng dù bí mật, không khí trong cung vẫn ngầm lan truyền lời đồn: “Một tiểu cung nữ đã cứu mạng bệ hạ.”
Mấy ngày liền, Long Dận Thần không xuất hiện ở hậu cung, nhưng lại đích thân cho người mang thuốc quý, y phục mới, và đồ ăn thượng hạng đến Lăng Vân cung. A Mạt hiểu, đây không chỉ là sự thưởng ban thông thường, mà còn là sự chú ý đặc biệt.
Đến ngày thứ bảy, một buổi sáng trời trong gió nhẹ, tiếng chuông từ Thái Hòa điện vang xa khắp hoàng cung. Các phi tần được truyền triệu đến. Cả hậu cung rộn ràng, kẻ đoán việc sắc phong, người lại nghĩ tới lễ ban thưởng.
A Mạt khoác bộ váy gấm màu thủy lam, búi tóc cài trâm ngọc giản dị nhưng thanh thoát. Khi tới điện, nàng nhận ra ánh mắt của nhiều người dồn về mình – có tò mò, có ghen ghét, có cả sự cảnh giác.
Long Dận Thần ngồi uy nghi trên long ỷ. Giọng ngài vang trầm:
“Bảy ngày trước, tại ngự hoa viên, một kẻ hèn hạ đã mưu sát trẫm. Nhờ một người dũng cảm không tiếc thân mình chắn mũi tên, trẫm mới toàn mạng. Công này không thể bỏ qua.”
Nói đoạn, ánh mắt người dừng lại nơi A Mạt. Trong khoảnh khắc ấy, mọi tiếng xì xào đều im bặt.
“A Mạt, từ hôm nay phong nàng làm Dung tần, vị trí hàng tứ phi, đặc ân được kề cận trẫm. Ban thưởng một trăm lượng vàng, ba mươi cuộn gấm Tô Châu, cùng quyền quản sự các cung nữ tại Lăng Vân cung.”
Điện Thái Hòa vang lên tiếng hít thở khe khẽ. Một tiểu cung nữ vô danh, chỉ trong một sắc phong, đã bước vào hàng tần vị, ngang hàng với những người từng xuất thân cao quý.
A Mạt quỳ xuống, giọng dịu dàng nhưng rõ ràng:
“Thần thiếp tạ ơn thánh ân. Nguyện một lòng vì bệ hạ, tận tâm không đổi.”
Long Dận Thần khẽ gật đầu, trong ánh mắt ẩn chứa điều gì đó sâu hơn cả sự tin cậy.
Từ giây phút ấy, hậu cung như nổi sóng ngầm. Các phi tần vốn quen đứng trên nhìn xuống giờ phải đối diện với một “Dung tần” mới được sủng ái và có ân huệ vượt bậc. Không ít kẻ ngoài mặt chúc mừng, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Về tới Lăng Vân cung, Tiểu Lăng vui mừng khôn xiết, nhưng cũng khẽ nhắc:
“Nương nương, từ nay địa vị khác xưa, người phải càng thận trọng. Lời nói việc làm đều sẽ bị soi xét.”
A Mạt mỉm cười, nụ cười vừa ngọt ngào vừa kiên định:
“Ta hiểu. Lên cao gió lớn, nhưng đây mới là bước đầu. Ta không chỉ giữ vị trí này… mà còn phải tiến xa hơn.” Website TruyenLau.com
Đêm đó, Long Dận Thần đến Lăng Vân cung. Người không nói nhiều, chỉ ngồi bên nàng, cùng uống một chén trà ấm. Nhưng ánh mắt sâu thẳm ấy đã nói thay ngàn lời — nàng giờ đây, không còn chỉ là một cung nữ trong mắt hoàng đế.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.