Quốc khánh Đại Tần sắp tới – ngày đại lễ lớn nhất trong năm, cũng là dịp hoàng đế tiếp nhận chư hầu và ban ân cho dân chúng. Cả kinh thành rộn ràng, còn trong cung thì bận rộn gấp bội. Lần này, Long Dận Thần quyết định tự mình xem xét mọi khâu chuẩn bị, không giao toàn bộ cho Thái hậu và Hoàng hậu như lệ trước.
Một buổi sáng, khi A Mạt dâng trà trong Ngự thư phòng, hoàng đế khẽ đưa mắt nhìn nàng:
“Đại lễ năm nay, trẫm muốn giao một phần chuẩn bị cho nàng.”
Nàng thoáng sửng sốt, rồi lập tức quỳ xuống:
“Thần thiếp sẽ không phụ lòng bệ hạ.”
Việc nàng được tham gia vào công việc quốc sự, lại là dịp quan trọng bậc nhất, khiến hậu cung dậy sóng. Nhiều phi tần thì thầm rằng đây là bước đệm để A Mạt tiến gần hơn tới ngôi vị hoàng hậu.
A Mạt hiểu rõ, cơ hội và nguy hiểm luôn song hành. Nàng bắt tay vào việc ngay: kiểm tra lại thực đơn yến tiệc, bố trí chỗ ngồi các sứ thần sao cho hợp lễ nghi, giám sát thợ may hoàn thiện lễ phục của hoàng đế và các quan viên. Tiểu Lăng và Tiểu Vân theo sát nàng, ghi chép từng chi tiết.
Trong quá trình chuẩn bị, một sự cố bất ngờ xảy ra: dải gấm đỏ trang trí chính điện bị cháy xém do lửa nến. Nếu không xử lý kịp, sẽ không đủ thời gian thay mới. A Mạt nhanh trí lệnh thợ thêu vá hoa văn phủ lên chỗ cháy, biến nó thành điểm nhấn lạ mắt. Khi Long Dận Thần thị sát, người gật đầu tán thưởng:
“Quả thật khéo léo, không những cứu được đại lễ, còn khiến chính điện càng thêm tinh mỹ.”
Ngày Quốc khánh, trời thu trong xanh, gió nhẹ mang mùi hương hoa quế. Chính điện vàng son rực rỡ, mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch của A Mạt. Các sứ thần nước ngoài tấm tắc khen ngợi sự chu toàn, quan viên triều đình cũng thầm phục cách bố trí hợp lý, không sơ suất.
Khi yến tiệc kết thúc, Long Dận Thần không giấu được niềm vui, ghé sát bên nàng khẽ nói:
“A Mạt, hôm nay trẫm đã nghe không ít lời khen về nàng. Nàng đã làm trẫm nở mày nở mặt.”
Nàng cúi đầu, giọng dịu dàng nhưng ánh mắt kiêu hãnh:
“Thần thiếp chỉ mong san sẻ gánh nặng cho bệ hạ.”
Giữa không khí rộn ràng, A Mạt chợt nhận ra, từ một cung nữ hèn mọn, nay nàng đã đủ sức góp phần vào công việc của cả quốc gia. Và quan trọng hơn, nàng đã khắc sâu hình bóng mình vào lòng hoàng đế trước mặt quần thần.
Website TruyenLau.com
đèn lồng đỏ vẫn rực sáng khắp ngự hoa viên. Tiếng tấu nhạc xa dần, chỉ còn lại tiếng bước chân và mùi hương trầm dịu nhẹ. Long Dận Thần chậm rãi sải bước bên A Mạt, không vội trở về tẩm điện.
“A Mạt.” – giọng người trầm thấp vang lên – “Nàng đã khiến trẫm thấy… có lẽ hậu cung không chỉ là chốn tiêu hao tâm sức.”
Nàng khẽ ngẩng đầu, ánh mắt mềm mại nhưng không giấu được tia xúc động. Chỉ một câu ấy, đối với nàng, đã là lời khen trọng đại hơn mọi vàng ngọc.
TruyenLau
Nhưng giữa khoảng khắc ấy, A Mạt thoáng nhận ra phía xa có ánh nhìn lạnh băng dõi theo – Hoàng hậu. Trong đôi mắt đoan trang kia là tầng tầng sóng ngầm khó đoán.
Nàng biết, đại lễ này tuy mang lại cho mình vinh quang, nhưng đồng thời cũng chính thức đặt nàng vào tầm ngắm của những kẻ quyền lực nhất hậu cung.
Ánh trăng như đổ bạc xuống sân điện, A Mạt khẽ mỉm cười. Dù phía trước là sóng to gió lớn, nàng cũng sẽ không lùi bước… bởi giờ đây, nàng đã đứng cạnh Long Dận Thần, và sẽ từng bước giữ chặt vị trí ấy.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.