Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 34 : Bình yên

Từ sau ngày đại hôn, cả Đại Cung Thành như khoác lên một lớp không khí mới. Thánh chỉ đình chỉ tuyển tú nữ đã được ban xuống hơn một tháng, tin tức ấy không còn là lời đồn mà đã trở thành một sự thật không thể thay đổi. Những ánh mắt dò xét, ghen ghét trong hậu cung dần lặng xuống. Những toan tính, mưu kế vốn rình rập khắp các cung điện cũng tắt lửa theo.

Ngự sử từng nhiều lần âm thầm dâng sớ khuyên Hoàng đế nên “mở rộng hậu cung để giữ long mạch triều đình”, nhưng tất cả đều bị gạt bỏ chỉ bằng một câu của Long Dận Thần:

“Trẫm không cần đông phi tần, chỉ cần một người thấu hiểu trẫm.”

Câu nói ấy vang khắp triều chính, khiến người tán thưởng thì cảm phục, kẻ phản đối thì im lặng. Bởi ai cũng biết, một khi Hoàng đế đã quyết, không ai có thể lay chuyển.

Những ngày sau đó, cuộc sống của A Mạt trở nên bình lặng như mặt hồ trong trẻo. Mỗi sáng, nàng tỉnh giấc trong vòng tay ấm áp của Hoàng đế, tiếng chim hót ngoài hiên hòa với hương hoa ngọc lan đầu hạ. Thỉnh thoảng, chàng sẽ rời triều sớm hơn thường lệ, chỉ để cùng nàng dạo quanh Ngự uyển, nghe tiếng cá quẫy nước và nhìn ánh nắng xuyên qua tán lá.

Bụng nàng ngày một tròn hơn. Mỗi khi thái y đến bắt mạch, Hoàng đế đều tự mình ngồi cạnh, chăm chú nghe từng lời dặn dò, thậm chí còn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ để nhắc nhở nàng.

“Nàng thích ăn quả mận chua, nhưng bây giờ không được ăn nhiều.”

“Trời trở gió, nàng nhớ khoác áo trước khi ra ngoài.”

“Nàng mỏi lưng thì gọi trẫm, đừng cố chịu.”

A Mạt vừa buồn cười vừa cảm động. Người đàn ông từng uy nghiêm giữa điện Thái Hòa, chỉ cần nàng nhíu mày một chút cũng lo lắng như thể trời sắp sập.

Hậu cung không còn cảnh tranh giành chốn thâm cung. Các phi tần cũ, kẻ thì xin về quê an dưỡng, kẻ thì an phận giữ cung của mình, không còn ai dám gây sóng gió. Thậm chí, khi A Mạt ghé thăm các cung điện khác, ánh mắt của mọi người đều mang theo chút kính nể — vừa vì nàng là Hoàng hậu, vừa vì nàng là người duy nhất giữ được trái tim Hoàng đế.

Buổi tối, khi công việc triều chính đã xong, Long Dận Thần thường bỏ qua yến tiệc, trở về Cảnh Hoa cung. Có những hôm, hai người cùng ngồi bên bàn thấp, uống trà sen và trò chuyện. Nàng kể cho chàng nghe những chuyện nhỏ nhặt trong cung, chàng thì kể nàng nghe những việc thú vị khi thiết triều.

“A Mạt, nàng có biết vì sao trẫm không cần thêm phi tần không?” – Chàng hỏi một buổi tối, khi ánh trăng phủ đầy hiên nhà.

Nàng nghiêng đầu, mỉm cười:

“Vì hoàng thượng… chê phiền?”

Chàng khẽ cười, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Vì trẫm đã tìm được người có thể cùng trẫm đi đến cuối con đường. Người ấy đủ khiến trẫm yên lòng, đủ khiến trẫm bỏ ngoài tai những lời bàn tán thiên hạ.”

Nàng cúi mắt, lòng ngập tràn cảm xúc, bàn tay đặt trên bụng khẽ run lên.

Mùa hè trôi qua trong sự êm đềm như thế. Đêm nọ, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, hương đất ẩm quyện với mùi sen từ hồ sau cung. A Mạt ngồi trên ghế gỗ, ngắm những giọt mưa rơi trên mặt hồ, lòng bỗng nhớ về những năm tháng trước đây — khi nàng chỉ là một tiểu cung nữ bé nhỏ, lặng lẽ sống từng ngày, chẳng dám mơ xa.

Giờ đây, nàng không chỉ là Hoàng hậu, mà còn là người phụ nữ duy nhất bước vào trái tim vị quân vương này.
Website TruyenLau.com
Long Dận Thần bước đến, khoác áo choàng lên vai nàng:

“Lạnh rồi, vào thôi.”

Nàng quay sang nhìn chàng, khẽ nói:

“Hoàng thượng, thiếp thật sự thấy mình như đang mơ.”

Chàng mỉm cười, ôm nàng vào lòng, để tiếng mưa bên ngoài hòa làm nhạc nền cho lời nói của mình:
Website TruyenLau.com
“Vậy trẫm sẽ để nàng mơ cả đời, không bao giờ tỉnh.”

Những ngày ấy, không còn mưu kế, không còn ghen ghét. Chỉ có một Hoàng hậu an nhiên và một Hoàng đế yêu thương nàng đến tận xương tủy. Trong hậu cung, sen vẫn nở mỗi mùa, nhưng không còn ai dám hái. Và A Mạt biết, bão tố đã qua, bình yên đã ở lại — ít nhất là cho đến khi con nàng chào đời.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu