Trưa hôm ấy, ánh nắng xiên qua mái ngói lưu ly, rọi xuống hành lang dẫn đến Phượng Hoa Điện – nơi các phi tần được triệu đến học nghi lễ hoặc nghe chỉ dụ.
A Mạt đang lau bụi trên bậc đá, tay cầm khăn, mắt cúi thấp nhưng không bỏ sót bất cứ điều gì.
Và rồi… nàng thấy họ.
Ba vị phi tử bước ra từ nội điện, bước đi tao nhã, tiếng vòng bạc va vào nhau leng keng như chuỗi âm thanh dẫn dụ tâm hồn lạc lối.
Một người vận áo khoét ngực, cổ áo chỉ kéo lên vừa đủ che đường xương quai xanh tinh tế, nơi khe ngực thoáng ẩn hiện, tựa như đang mời gọi ánh nhìn rồi lại hững hờ rút lui.
Một người khác mặc váy lụa mỏng màu đào phấn, tà váy được xẻ cao đến tận đùi, mỗi bước đi như cuốn gió, phơi bày cặp chân trắng ngần dưới lớp vải bay lượn.
Người cuối cùng khoác áo ngoài bằng sa mỏng như khói sương, bên trong chỉ là yếm gấm ôm gọn vòng eo con kiến, phía sau lưng hở trọn vẹn, để lộ làn da mềm mịn như tơ.
Mắt A Mạt sững lại.
Tim nàng đập nhanh.
Không phải vì ghen tị.
Mà vì đam mê.
Vì khát vọng.
Nàng chưa từng thấy ai mặc đẹp đến vậy. Chưa từng thấy thân thể nữ nhân có thể trở nên quý giá và quyền uy như thế chỉ bằng vài lớp vải mỏng manh.
“Đây là… sức mạnh hậu cung sao?” – nàng thầm nghĩ.
Một bộ váy có thể quyết định sự sủng ái. Một ánh mắt quyến rũ đúng lúc có thể đổi lấy ngọc ngà, quyền lực, thậm chí cả mạng người.
A Mạt không hề khinh thường những bộ trang phục “hở hang” đó. Trái lại, nàng nhìn thấy trí tuệ và nghệ thuật trong từng đường chỉ, từng nếp lụa, từng góc xẻ đầy toan tính.
Dưới ánh nhìn của nàng, tất cả đều là vũ khí.
Đêm đó, trong căn phòng nhỏ vắng lặng, A Mạt tự vẽ lên giấy dáng váy mà nàng đã thấy. Nàng vẽ lại từng đường cắt, từng kiểu thắt lưng, cách đính ngọc trai, cách may tà phụ sao cho vừa gợi cảm vừa không lố lăng. Tay nàng lấm mực, đôi mắt sáng lên như có lửa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Một ngày nào đó…” – nàng thầm thì – “ta cũng sẽ khoác lên mình những thứ diễm lệ đó.”
“Không phải để dụ dỗ.”
“Mà để thống trị ánh nhìn của tất cả những kẻ từng coi rẻ ta.”
Mỗi lần được lau dọn gần nội y đường – nơi các phi tử sai cung nữ giặt là trang phục – nàng đều tìm cớ nán lại.
Có khi nàng giả bộ vấp ngã để tay “vô tình” chạm vào lớp vải sa quý hiếm. Có khi nàng âm thầm nhặt một sợi chỉ lụa rơi ra để mang về nghiên cứu chất vải. Có khi nàng giả vờ lau tủ mà tranh thủ liếc nhìn cách các y phục được gấp nếp. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dần dần, nàng phân biệt được đâu là lụa Lê Xuyên chỉ dành cho tần phi có sắc phong, đâu là gấm Trường Dương dùng trong yến tiệc đêm, đâu là lụa Tuyết Lăng được đặc chế cho y phục ngủ – vừa mát, vừa mềm như nước.
A Mạt không học theo cách của các phi tần. Nàng phân tích.
Website TruyenLau.com
Rồi cải biên.
Tự trong đầu nàng, dần hình thành một thế giới của vẻ đẹp quyền lực, được khâu từng mũi bằng mồ hôi, máu và ý chí.
Có một lần, cung nữ Tử Y trêu ghẹo:
“Muội nhìn váy người ta kỹ quá. Hay là định làm phi tử mộng gấm một phen?”
A Mạt chỉ cười, mắt long lanh:
“Không. Ta muốn làm phi tử biết rõ mình mặc gì, vì sao mặc, và mặc cho ai xem.”
Tử Y phá lên cười, cho rằng nàng nói chơi.
Nhưng nàng đâu biết, trong lòng A Mạt, mỗi lần vẽ váy là một bước đến gần ngai vàng.
Một tháng sau, A Mạt âm thầm may lại một bản váy mẫu bằng vải thừa, mô phỏng đúng kiểu áo xẻ đùi, khoét ngực của Trinh Hoa nghi. Tuy là vải cũ, màu phai, nhưng từng đường cắt, nếp gấp đều chuẩn xác đến rợn người.
Nàng không mặc.
Chỉ treo lên.
Và ngồi đối diện ngắm thật lâu, dưới ánh đèn dầu.
Nàng tự nhủ:
“Ta nghèo. Ta hèn. Nhưng ta có đầu. Có mắt. Có tay. Có quyết tâm.”
“Một ngày nào đó, váy phi tần sẽ là áo ngủ của ta.”
“Một ngày nào đó, chính Hoàng thượng sẽ cởi bỏ từng lớp lụa trên người ta – không phải vì sắc, mà vì mê đắm trái tim của một kẻ đã dùng trí tuệ để chạm đến ngai vàng.”
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.