Gió thu chuyển lạnh bất ngờ sau cơn mưa đêm. Trời không rét buốt, nhưng cũng đủ khiến người mệt mỏi sinh bệnh.
Hoàng thượng nhiễm phong hàn.
Tuy không nghiêm trọng, nhưng vẫn khiến Long Dận Thần ho khan liên tục, cổ họng rát bỏng, tâm trạng khó chịu.
Ngự y chẩn mạch, kê đơn, bào chế đủ loại canh dược nhưng vị thuốc đắng khiến người không muốn uống lần thứ hai. Thái y cũng e dè, không dám ép.
Cung nhân đều bị quở trách vì không làm tròn bổn phận, trong điện lặng ngắt như tờ.
Lý tổng quản hỏi:
– “Hay để Cố thục phi nấu canh, hương vị nàng ấy vẫn nấu rất hợp khẩu bệ hạ?”
Long Dận Thần nhắm mắt, lạnh giọng:
– “Không cần.”
Một lát sau, giọng nói lười biếng lại vang lên:
– “Trẫm nhớ hôm nọ… có người nói trà ngon vì hiểu khí trời. Đổi vị canh, gọi nàng ta đến đi.”
Lý tổng quản giật mình.
“Nàng ta” là ai, cả cung đều biết.
TruyenLau.com
Khi A Mạt được truyền vào, ngoài trời đã nhá nhem tối, mưa lất phất phủ mờ sân điện.
Nàng vẫn mặc y phục cũ đã sờn vai, chỉ khoác thêm một lớp áo choàng mỏng.
Đứng trước long nhan, nàng cúi người, không hỏi han, không nũng nịu, chỉ nói:
– “Nô tỳ biết bệ hạ chưa dùng canh, nếu người cho phép… nô tỳ xin đích thân chuẩn bị.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Long Dận Thần hơi nhướng mày, ra hiệu cho nàng tự chọn nguyên liệu trong bếp.
Trong khu bếp nhỏ phía sau điện Càn Thanh, A Mạt tự tay cắt thái từng loại dược liệu, nêm nếm thật khéo.
Nàng chọn gừng tươi, hoàng kỳ và một ít táo đỏ, pha vị cay nhẹ át mùi thuốc, lại làm ấm phổi.
Canh được dâng lên sau hơn một canh giờ. Hơi ấm tỏa ra từ bát sứ mỏng, mùi thơm dìu dịu. TruyenLau.com
Long Dận Thần dùng muỗng múc một thìa, nếm thử.
Vị thuốc nhạt, ngọt dịu, cay ở cuống lưỡi – vừa vặn như tính cách người nấu.
Ngài gật đầu:
– “Lần đầu tiên trẫm thấy canh thuốc không khó uống đến vậy.”
Rồi phất tay:
– “Ở lại đi. Trẫm không thích thấy người vất vả lui tới dưới mưa.”
A Mạt được phép lưu lại, ngồi ở chiếc ghế thấp gần long sàng. Ngoài trời vẫn mưa, sấm sét thỉnh thoảng rền vang xa xa, đêm nay dài và yên lặng.
Long Dận Thần sau khi uống hết canh, nằm tựa lên gối mềm, thở đều đặn, hơi sốt chưa lui hẳn.
A Mạt lặng lẽ ngồi canh.
Gió lùa qua khe cửa, thổi vào chiếc áo mỏng dính nước nàng đang mặc từ lúc nãy. Y phục ướt bết vào thân thể, dính lấy từng đường cong như ẩn như hiện.
Nàng rùng mình, cố gắng không để răng va vào nhau vì lạnh.
Nhưng rồi, chính sự mệt mỏi kéo nàng vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay.
Đầu nàng khẽ tựa vào cạnh long sàng.
Tấm thân run nhẹ, hơi thở mong manh. Một tay vẫn đặt nơi vạt áo, như đang giữ lấy chính mình.
Nửa đêm.
Long Dận Thần trở mình. Cảm giác có gì đó mềm mại tựa bên khiến ngài mở mắt.
Thứ đầu tiên đập vào mắt là vạt áo mỏng ướt sũng ôm lấy bờ vai trắng ngần, mái tóc đen rũ rượi, khuôn mặt hơi nghiêng, ngủ say.
Nàng không tô son điểm phấn, thế nhưng trong ánh sáng lờ mờ, lại khiến lòng người không khỏi chấn động.
Một vẻ đẹp không cố ý quyến rũ, nhưng lại khiến người khác không dời mắt nổi.
Long Dận Thần đưa tay chạm nhẹ lên tay nàng – lạnh ngắt.
Ngài chau mày, kéo tấm chăn gấm mỏng đắp lên vai nàng.
Không lay, cũng không đánh thức. Chỉ thở dài:
– “Ngu ngốc.”
Đêm ấy, một cung nữ ngủ ngay cạnh long sàng.
Dù chỉ là ghế gỗ cứng cạnh mép giường, nhưng cũng khiến cả cung Càn Thanh từ đó chẳng còn như cũ.
**
Ngày hôm sau, khi A Mạt tỉnh dậy, đã thấy áo choàng dày được phủ trên người, đầu tựa vào chiếc gối thêu rồng, thơm mùi đàn hương đặc trưng của hoàng thượng.
Tim nàng chợt đập nhanh, nhưng nàng không hoảng hốt, cũng không ngượng ngùng.
Nàng chỉ khẽ chỉnh lại áo, đứng dậy, hành lễ thật thấp:
– “Tạ ân điển.”
Còn phía long sàng, hoàng thượng chỉ im lặng nhìn nàng rời đi. Không giữ, không gọi.
Nhưng bàn tay đang cầm tấu chương lại siết chặt.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.