Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 12 : Giữ lễ nhưng quyến rũ

Từ sau lần pha trà ấy, A Mạt được lưu lại điện Càn Thanh như một cái bóng, âm thầm mà rõ ràng, không tên, không chức, không ai nhắc đến, nhưng ngày nào cũng được gọi đến hầu trà.

Một cung nữ không thân phận, không ai chống lưng, lại được bén mảng tới nơi long nhan thường ngự… Điều đó khiến hậu cung nổi sóng ngầm.

Tố Nhược – cung nữ giỏi trà đạo nhất – đập mạnh hộp trà trong tay xuống bàn.

– “Một kẻ thấp hèn xuất thân từ phòng giặt đồ, mà cũng dám lượn quanh điện Càn Thanh. Chẳng biết liêm sỉ!”

Nhưng không ai dám làm gì. Bởi bệ hạ không đuổi nàng.

Mà một khi bệ hạ không lên tiếng, thì cả hậu cung cũng không ai dám động vào.

Thế nhưng, trái với mọi đồn đoán, A Mạt không hề nhân cơ hội ấy để cố tình thân cận hoàng thượng.

Nàng chưa từng tự tiện ngẩng mặt, cũng chưa bao giờ nói thừa một câu. Luôn lặng lẽ làm việc, lễ độ cúi chào, rồi lui xuống khi xong việc.

Nàng chưa từng tỏ ra nũng nịu, nhõng nhẽo, hay cố tình ăn mặc lả lơi.

Điều ấy khiến Long Dận Thần không khỏi để tâm.
Website TruyenLau.com
Một buổi sáng đầu thu, lá vàng lác đác rơi trước bậc thềm, A Mạt theo lệ mang trà đến.

Nàng cúi đầu chào, đang định lùi xuống như mọi lần, thì giọng nam nhân vang lên, trầm mà sắc như gió thổi qua vạt núi:

– “Nàng không muốn hỏi tại sao trẫm giữ nàng lại sao?”

A Mạt dừng bước. Tim đập mạnh một nhịp, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản, nàng quỳ xuống, thưa: Đọc truyện tại TruyenLau.com

– “Bệ hạ muốn giữ, nô tỳ không dám hỏi. Bệ hạ muốn đuổi, nô tỳ cũng không dám cầu.”

Ánh mắt Long Dận Thần hơi nheo lại.

Không tham. Không nịnh. Không sợ. Một thái độ vô cùng khó đoán.

– “Nếu trẫm ban cho nàng một chức vị nhỏ, nàng có nhận không?”

A Mạt vẫn cúi đầu: TruyenLau.com

– “Nếu là thưởng, nô tỳ xin từ chối. Nếu là lệnh, nô tỳ không dám trái.”

Một câu vừa vặn – không kiêu, không thấp.

Long Dận Thần nở một nụ cười nhạt.

– “Vậy thì… cứ hầu trà đi.”

Ngày qua ngày, A Mạt khéo léo như một làn nước, không phô trương, không hèn kém, âm thầm mà quyến rũ đến kỳ lạ.

Nàng không giành ánh nhìn, mà để ánh nhìn tự tìm đến mình.

Nàng không thả câu, mà khiến người ta tự vấn lòng mình: “Nàng nghĩ gì?”

Một buổi chiều, mưa nhẹ phủ mặt hồ Thái Dịch. Bệ hạ phê duyệt công văn, đôi mắt đã hơi mỏi. A Mạt pha một ấm trà thanh, dâng lên rồi lặng lẽ đặt bên cạnh.

Lần này, nàng không lui xuống ngay.

Long Dận Thần liếc sang. A Mạt đang đứng yên, không ngẩng đầu, hai tay để trước bụng, áo mỏng manh dính mưa, nhưng vẫn giữ đúng tư thế cung kính.

Ngài hỏi:

– “Ướt rồi, sao không tránh?”

A Mạt đáp khẽ:

– “Nô tỳ nghĩ trà uống lúc trời lạnh mới thấy rõ vị. Nếu nô tỳ tránh mưa, trà sẽ nguội.”

Long Dận Thần im lặng nhìn nàng một lúc lâu, rồi gật đầu:

– “Quả có lý.”

Rồi ngài phất tay:

– “Đi thay y phục. Trẫm không thích người đứng bên mà mình phải lo nhiễm lạnh.”

A Mạt cúi người:

– “Tạ bệ hạ ân điển.”

Tối hôm đó, Lý tổng quản thở dài:

– “Một nữ nhân… không giống ai trong hậu cung này.”

Hoàng thượng không nói gì, chỉ nhìn khay trà đã cạn, ánh mắt trầm xuống như có suy nghĩ.

Một đóa hoa không chen ra nắng, lại khiến người ta muốn kéo cả mặt trời về phía nàng.

A Mạt về phòng, mở hộp gỗ cũ, lấy ra cuộn vải mà nàng từng cắt lại từ mảnh áo phi tần cũ vứt bỏ – vải lụa tím nhạt, mềm như mây trời.

Nàng đưa tay vuốt nhẹ:

“Sẽ có ngày ta khoác lên người những thứ đẹp nhất, bằng chính lòng kiêu hãnh của một nữ nhân tự bước lên.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu