Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 21 : Giữ mạng cho hoàng đế

Đêm hôm sau, trăng sáng như gương, ngự hoa viên tỏa hương quế ngào ngạt. Long Dận Thần vốn có thói quen dạo quanh đây khi tâm trí vướng bận. Cũng như thường lệ, người chỉ dẫn theo vài thị vệ thân tín, không cho ai báo trước.

A Mạt nghe tin ấy từ Tiểu Lăng. Linh cảm bất an khiến nàng không yên. Nàng nhớ lại ánh mắt mưu tính của những người Triệu phủ tối qua, cùng những lời bàn bạc quyền lợi mỏ phía đông. Trong đầu nàng thoáng lên ý nghĩ: Nếu họ muốn thâu tóm triều chính, cách nhanh nhất là loại bỏ hoàng đế.

Không kịp suy nghĩ lâu, nàng khoác áo mỏng, men theo con đường nhỏ dẫn tới ngự hoa viên. Ánh trăng rải trên lối đá, tĩnh lặng đến lạ. Chỉ nghe tiếng côn trùng rả rích và tiếng bước chân mình.

Từ xa, nàng đã thấy bóng Long Dận Thần đứng dưới gốc mai trắng, tay chắp sau lưng, dáng uy nghi nhưng đơn độc. Nàng định bước ra thì bỗng một tiếng “véo” xé gió vang lên. Bản năng mách bảo, nàng lao về phía trước.

“Bệ hạ! Cẩn thận!”

Nàng đẩy mạnh, thân mình chắn ngang. Một mũi tên găm phập vào thân cây ngay vị trí người vừa đứng. Thị vệ lập tức rút kiếm, tản ra truy đuổi. Trong hỗn loạn, thêm hai bóng đen phóng tới, kiếm loang ánh thép dưới trăng.

A Mạt không phải kẻ biết võ, nhưng nàng nhanh trí kéo Long Dận Thần lùi về phía hòn non bộ, dùng thân mình che cho người. Một kẻ lao đến gần, nàng cúi thấp, chộp lấy viên đá lớn ném vào chân hắn, đủ để thị vệ kịp áp sát.

Tiếng thép chạm thép, tiếng quát trầm đục, tiếng gió rít khi lưỡi kiếm vung lên… tất cả hòa thành một khúc dồn dập. Máu tanh bắt đầu lan trong không khí.

Cuối cùng, hai thích khách bị khống chế. Một tên bị thương nặng, còn tên kia cố vùng vẫy nhưng đã bị khóa chặt. Thị vệ áp giải chúng quỳ xuống trước hoàng đế.

Long Dận Thần vẫn đứng thẳng, nhưng ánh mắt tối sầm, giọng lạnh lẽo:

“Ai sai các ngươi?”

Tên bị thương chỉ mím môi, không nói. Người ra hiệu, thị vệ lập tức dồn áp lực lên vết thương, khiến hắn rít lên:

“Là… là người của Triệu phủ… Chúng tôi chỉ nhận lệnh chặn đường bệ hạ… phần còn lại… không biết.”

A Mạt nghe mà tim như siết lại. Lời thú nhận ấy chẳng khác nào xác nhận nghi ngờ của nàng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Long Dận Thần quay sang nhìn nàng, ánh mắt phức tạp:

“Nàng theo trẫm từ khi nào?”

Nàng cúi đầu:

“Vừa nghe tin bệ hạ đến ngự hoa viên, thần thiếp… cảm thấy lo lắng nên tới. Không ngờ lại gặp chuyện này.”

Người im lặng một lúc, rồi bước lại gần, tay khẽ nâng cằm nàng, giọng trầm thấp: TruyenLau.com

“Nếu hôm nay không có nàng… có lẽ trẫm đã không đứng đây.”

Trái tim A Mạt khẽ run, nhưng nàng chỉ đáp nhỏ:

“Bệ hạ bình an là may mắn của thiên hạ.”
Website TruyenLau.com
Người ra lệnh tăng cường thị vệ, phong tỏa toàn bộ ngự hoa viên, đồng thời bí mật điều tra Triệu phủ. Khi rời đi, Long Dận Thần vẫn nắm chặt tay nàng, không buông cho đến khi về tới Lăng Vân cung.

Đêm ấy, trong cung gió nổi, nhưng giữa căn phòng ấm áp, A Mạt biết rằng… từ giây phút này, vị trí của nàng trong lòng hoàng đế đã thay đổi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu