Sau khi Hoàng hậu Tạ thị bị phế, hậu cung rơi vào khoảng lặng đáng sợ. Những tiếng xì xào nhỏ to vẫn vang lên trong các góc điện tối, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lộ rõ thái độ. Ai cũng hiểu, cơn thịnh nộ của Hoàng đế vẫn chưa hoàn toàn tan biến, và bất cứ kẻ nào sơ suất cũng có thể chung số phận với Tạ thị.
Trong Càn Long điện, A Mạt khoác chiếc áo lụa màu nguyệt bạch, mái tóc đen mượt chỉ cài một cây trâm ngọc đơn giản. Nàng vẫn giữ dáng vẻ nhu mì như mọi khi, nhưng trong sâu thẳm trái tim, nàng cảm nhận rõ ràng mọi ánh mắt trong cung đã thay đổi — vừa dè chừng, vừa thăm dò, vừa ghen tị.
Buổi sáng hôm ấy, khi nàng đang cùng cung nữ bày trà cho Hoàng đế, Long Dận Thần bước ra từ thư phòng, trên tay cầm một tờ sắc chỉ được cuộn bằng dải lụa vàng.
“Nàng quỳ xuống.” – Giọng chàng trầm thấp nhưng chứa một sự ấm áp khác thường.
A Mạt ngơ ngác, nhưng vẫn làm theo. Tiểu Khánh công công lập tức cất giọng đọc:
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Dung tần A Mạt, thông tuệ hiền lương, nhiều lần phò tá trẫm giải nguy, công lao và đức hạnh đều xứng đáng mẫu nghi hậu cung. Đặc chuẩn thăng làm Hoàng quý phi, chưởng quản lục cung, đồng quyền trị sự với Hoàng hậu trước đây. Khâm thử.”
Tiếng “Khâm thử” vang lên dõng dạc, khiến cả điện như lặng đi.
A Mạt ngẩng lên, đôi mắt mở to, môi khẽ run:
“Hoàng thượng… chuyện này… thiếp không dám nhận…”
Long Dận Thần bước đến, đỡ nàng dậy:
“Trẫm muốn nàng ngồi ở vị trí đó. Không chỉ để bảo vệ nàng, mà để hậu cung này không còn ai dám coi thường nàng nữa.”
Ngay hôm sau, đại lễ phong phong hào được cử hành tại Thái Hòa điện. Cả hậu cung, từ cao đến thấp, đều phải tới quỳ bái. A Mạt mặc long bào quý phi màu tía, trên đầu đội mũ phượng ba tầng, gương mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt sâu thẳm. Nàng biết từ hôm nay, nàng không chỉ là nữ nhân được Hoàng đế sủng ái, mà còn là người nắm thực quyền hậu cung.
Khi bước lên bảo tọa bên cạnh Hoàng đế, nàng nghe rõ những tiếng hít sâu, những ánh nhìn chứa đầy ngưỡng mộ xen lẫn oán hận. Nhưng nàng không để lộ bất cứ biểu cảm nào ngoài nụ cười nhạt.
Buổi lễ kết thúc, trong Càn Long điện, Hoàng đế đích thân rót chén trà cho nàng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Từ nay trở đi, mọi chuyện trong cung, nàng đều có quyền quyết định. Nếu ai không phục, cứ báo với trẫm.”
A Mạt cúi đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định:
“Thiếp sẽ không để hoàng thượng thất vọng. Nhưng thiếp hiểu, ngôi vị này không chỉ là vinh quang… mà còn là trách nhiệm nặng nề.”
Long Dận Thần khẽ cười, đặt tay lên tay nàng:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Trẫm muốn nàng hiểu điều đó. Nhưng chỉ cần có trẫm ở đây, sẽ không ai dám tổn thương nàng nữa.”
Những ngày sau đó, lệnh của Hoàng quý phi A Mạt được truyền khắp sáu cung. Nàng bắt đầu chỉnh đốn lại quy củ, loại bỏ những kẻ xu nịnh, thăng thưởng cho những cung nữ và thái giám tận tâm. Cách làm việc công bằng nhưng không mất uy nghi khiến nhiều người dần khuất phục.
Tuy nhiên, trong bóng tối, vài phi tần từng hùa theo Hoàng hậu cũ vẫn ngấm ngầm liên kết. A Mạt hiểu, việc lên cao đồng nghĩa với việc trở thành mục tiêu.
Một đêm, khi trăng sáng như rót bạc, nàng đứng bên lan can ngự hoa viên, nhìn phản chiếu của mình dưới hồ. Long Dận Thần bước tới từ sau, khoác áo cho nàng:
Website TruyenLau.com
“Lạnh thế này, nàng lại ra đây làm gì?”
“Thiếp chỉ nghĩ… ngày trước, thiếp chỉ là một cung nữ quét dọn góc điện hẻo lánh. Không ngờ hôm nay lại đứng ở vị trí này.” – Nàng khẽ cười, nhưng trong giọng có chút cảm khái.
Hoàng đế ôm nàng từ phía sau, trầm giọng:
“Đó là vì nàng xứng đáng. Ngai vàng này, hậu cung này… trẫm muốn chia sẻ cùng nàng.”
Tiếng gió thổi qua tán lá, hòa cùng nhịp tim ấm áp nơi lồng ngực chàng. A Mạt nhắm mắt, để mặc mình tựa vào vòng tay vững chắc ấy, biết rằng một chương mới trong cuộc đời vừa mở ra — chương của quyền lực, thử thách và tình yêu sâu đậm.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.