Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6 : Bước đầu lột xác

A Mạt không chỉ mơ.

Nàng hành động.

Muốn thay da đổi thịt, trước hết phải rời khỏi nơi âm u không ánh mặt trời, nơi các cung nữ rách rưới chỉ biết cúi đầu mà chết dần theo năm tháng.

Nàng phải tiếp cận thế giới quyền lực, dù chỉ là từ rìa.

Một buổi sáng, khi đang hầu trong nhà bếp nhỏ phía sau Tây viện, nàng nghe hai mama thì thầm:

“Tiểu Phương cung nữ phòng Thái y viện bị cảm nặng, nằm suốt hai ngày, không ai chịu thế chỗ.”

A Mạt chớp thời cơ.

Nàng đặt chổi xuống, tiến đến cúi đầu nói:

“Thưa mama, A Mạt tình nguyện thay ca.”

Hai mama ngạc nhiên:

“Ngươi ư? Ngươi đâu có kinh nghiệm hầu cận y đường, lỡ đụng dược liệu quý thì rắc rối to.”

Nàng cắn môi, mắt sáng rực: Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Con biết nấu nước. Biết châm trà. Biết lắng nghe dặn dò. Còn lại, con sẽ học nhanh gấp ba.”

Một mama liếc nàng, dường như chần chừ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
A Mạt thở sâu.

Rút từ trong tay áo ra chiếc khăn gấm cũ nàng đã giặt sạch, viền mép khâu đều tăm tắp – là thứ nàng học đòi làm theo cách thêu của cung nữ cấp cao.

“Đây là con tự tay may, nếu con vụng về, xin mama cứ dùng roi.” Website TruyenLau.com

Cuối cùng, một mama gật đầu.

Cơ hội đã mở ra.

Phòng hầu cận Thái y viện – nơi các cung nữ được sắp xếp túc trực hỗ trợ các Thái y và đại nhân khi họ khám bệnh cho phi tần – không giống bất kỳ nơi nào trước đó A Mạt từng ở.

Ở đây, mùi thảo dược quyện với trầm hương.

Tiếng bước chân là của đại nhân áo xanh, là của thái y được Hoàng hậu trọng dụng, là của cung nữ cấp cao mang theo hộp ngọc đựng đơn dược.

Ở đây, không có tiếng mắng chửi thô lỗ.

Chỉ có ánh mắt soi xét ngầm và giọng nói nhỏ nhẹ đầy toan tính.

Lần đầu bưng trà cho một vị đại nhân từ viện Bảo Hòa đến, tay A Mạt run nhẹ, nhưng nàng lập tức trấn tĩnh. Không đổ. Không sánh. Không cúi quá thấp để lộ nỗi sợ.

Chỉ trong ba ngày, nàng đã nhớ hết tên mười hai loại thảo dược thường dùng nhất. Biết được ai là người thân tín của Trinh Hoa nghi, ai là y quan riêng của Thục phi.

Đây là tầng lớp quyền lực hậu cung mà A Mạt chưa từng có cơ hội chạm đến.

Buổi tối hôm thứ năm, nàng về phòng, lặng lẽ mở quyển sổ tay da cũ mà nàng lén xin được từ một cung nữ già về hưu. Trong đó, nàng ghi lại hết:

“Thái y họ Lưu, chuyên khám cho Tần Gia Yến – hay dùng hồng sâm.”

“Cung nữ Triều Vũ có lỗ tai bị rách một bên – từng bị tát bởi Thục phi.”

“Phi tần cấp cao thường xin dược dưỡng da ban đêm – bạch chỉ + tuyết liên.”

Từng dòng chữ là từng bước tiến.

**

Một hôm, Thái y viện xảy ra hỗn loạn.

Một phi tử ngất xỉu trong lúc đang chờ khám bệnh.

Cung nữ trực không kịp phản ứng.

A Mạt tiến lên, đỡ lấy người phi tử ấy, dùng đúng tư thế tránh khí nghịch xông ngược, rồi bảo một cung nữ khác chạy đi lấy hoa cúc tươi nấu nước ấm. Lúc Thái y đến, mạch đã ổn lại phần nào.

Vị đại nhân áo xanh khẽ liếc nàng:

“Cung nữ nhỏ mà có đầu óc.”

Tối đó, A Mạt được gọi riêng đến hỏi chuyện.

Nàng khiêm tốn, chỉ nói:

“Tiểu nữ từng nghe người ta đọc sách y, ghi nhớ chút ít.”

Sự thật là nàng tự học từ các mẫu giấy vứt đi mà Thái y viện không dùng đến.

Đêm hôm ấy, nàng được cho phép chuyển sang hầu chính ở phòng phụ dược, nơi chuyên phân phối dược liệu quý cho các cung.

Vài tuần sau, trong y phục sạch sẽ, tóc búi gọn, mắt trong veo, da trắng lên vì không còn phải lao động vất vả dưới nắng, A Mạt ngồi ghi chép bảng thuốc trong phòng.

Một vị khách đặc biệt xuất hiện – Tri sự của Nội vụ phủ – người thường xuyên ra vào điện Long Nghiêu nơi Hoàng thượng ở.

Ánh mắt ông ta dừng lại trên tay nàng.

“Ngươi viết chữ đẹp.”

A Mạt khẽ cúi đầu, mỉm cười:

“Tiểu nữ tập viết theo vết mờ trong giấy thảo cũ, không dám nhận khen.”

Người ấy mỉm cười rời đi, nhưng để lại trong lòng A Mạt một cảm giác rõ rệt:

Nàng đã lọt vào tầm mắt ai đó.

Đêm đó, A Mạt đứng trước gương đồng mờ, nhìn vào mắt mình.

Không còn là tiểu cung nữ bị dọa đến run rẩy trong kho tối.

Không còn là cô gái chỉ biết ngắm lụa váy phi tần mà tủi thân.

Nàng đang thay đổi.

Từng bước, từng nhịp, từng ánh mắt giao nhau, từng mối quan hệ âm thầm – A Mạt đang trải nền gấm cho con đường đi lên, không bằng thân thể, mà bằng trí tuệ, lòng can đảm và sự quan sát hơn người.

Nàng thì thầm:

“Bắt đầu rồi. A Mạt của ngày hôm qua đã chết.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu