Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 19 : Đối mặt với hoàng hậu

Đêm hôm ấy, sau khi yến tiệc kết thúc, A Mạt vừa trở về Lăng Vân cung chưa kịp thay lễ phục thì một cung nữ của Trung Cung đã đến truyền chỉ:

“Hoàng hậu nương nương mời Quý nhân đến Cảnh Nhân cung.”

Giọng cung nữ không cao không thấp, ánh mắt vẫn giữ lễ, nhưng khóe miệng như ẩn chứa chút trào phúng.

A Mạt khẽ mỉm cười, chỉnh lại trâm ngọc trên tóc, thong thả bước theo. Nàng biết, cuộc mời này không đơn thuần là lời chúc mừng.

Cảnh Nhân cung được trang hoàng lộng lẫy, đèn lồng đỏ treo dọc hành lang, mùi trầm hương thoang thoảng. Hoàng hậu Triệu Duệ Yên ngồi trên ghế chủ, dáng người đoan trang, y phục gấm vàng thêu phượng, đôi mắt đen láy như mặt hồ, nhìn thấu người đối diện mà không để lộ ý nghĩ.

A Mạt bước vào, quỳ xuống hành lễ:

“Thần thiếp tham kiến Hoàng hậu nương nương.”

Triệu Duệ Yên khẽ đưa tay:

“Miễn lễ. Ngươi mới được phong Quý nhân, lại lập công trong đại lễ, bản cung cũng nên mời tới một chuyến để… chúc mừng.”

Giọng nàng ta nhẹ nhàng, như tấm lụa mỏng, nhưng A Mạt nghe rõ ẩn ý trong từng chữ.

“Đa tạ nương nương.” – A Mạt khẽ đáp, nụ cười vẫn an tĩnh.

Hoàng hậu đưa chén trà tới trước mặt nàng, đôi mắt cong cong như cười:

“Ngươi quả là khéo léo. Chỉ trong thời gian ngắn đã khiến bệ hạ phá lệ giao việc quốc khánh cho một Quý nhân. Hậu cung này, xưa nay hiếm người làm được.”

A Mạt nhẹ nhàng đón lấy chén trà, giọng thành kính:

“Đó là nhờ bệ hạ tin tưởng, thần thiếp chỉ tận lực làm tốt phần việc được giao.”

Triệu Duệ Yên đặt chén xuống bàn, tiếng va nhẹ vang lên trong không gian yên ắng:

“Tin tưởng… là thứ quý giá nhất trong hậu cung. Nhưng cũng là thứ dễ đổi thay nhất. Ngươi còn trẻ, lại có sắc… Bản cung hy vọng ngươi nhớ rõ, sắc đẹp chỉ là nhất thời, còn quy củ mới là lâu dài.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
A Mạt hiểu rõ, đây là lời cảnh cáo. Nhưng nàng vẫn giữ vẻ bình thản, cúi đầu đáp:

“Thần thiếp khắc ghi lời nương nương dạy bảo.”

Hoàng hậu hơi nheo mắt, dường như không hài lòng với câu trả lời quá an toàn ấy. Nàng ta chậm rãi tiếp lời:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Bản cung từng thấy nhiều người, vừa mới được sủng đã quên mất thân phận. Cuối cùng… không giữ nổi cả mạng. Quý nhân, ngươi nghĩ mình sẽ khác sao?”

A Mạt khẽ ngẩng lên, ánh mắt mềm mại nhưng giọng nói có thêm chút kiên định:

“Thần thiếp không dám nghĩ mình khác người, chỉ biết mỗi bước đi đều phải chắc chắn. Dù đi chậm, thần thiếp cũng không để mình vấp ngã.”
TruyenLau.com
Khoé môi Hoàng hậu khẽ cong, không rõ là cười hay chế giễu:

“Khéo ăn khéo nói. Ngươi quả thật… biết giữ mình.”

Cuộc trò chuyện kết thúc trong bầu không khí như mặt hồ tĩnh lặng, nhưng dưới đó là sóng ngầm dồn dập. Khi rời Cảnh Nhân cung, A Mạt cảm nhận rõ ràng: hôm nay Hoàng hậu không hề chỉ “mời chúc mừng”, mà là thử thách tâm trí và muốn dò xem nàng là hạng người nào.

Bước trên hành lang lát đá, ánh trăng vằng vặc chiếu xuống, A Mạt khẽ cười. Triệu Duệ Yên quả là cao tay, chỉ vài câu đã muốn áp chế nàng. Nhưng nàng hiểu, áp chế chỉ hiệu quả với kẻ yếu đuối. Còn nàng… sẽ không để mình ở thế yếu, dù là trước Hoàng hậu.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu