Gió thu phả hơi se lạnh vào những hành lang đá xám phủ rêu. Trong sân sau Thái y viện, A Mạt ngồi xổm bên lu nước, đôi tay nhỏ nhắn đang rửa sạch ấm trà dính thuốc.
Tiếng xôn xao bỗng dấy lên từ phía hành lang đá dẫn vào phòng bào chế.
– “Ngự y Trần… làm giả đơn thuốc à?”
– “Bị cung nhân tố cáo rồi, lần này khó thoát!”
A Mạt khựng lại. Trần ngự y – người từng chữa trị cho nàng một lần khi nàng bị sốt rét – là một người nhân hậu, không ham quyền thế, luôn âm thầm giúp đỡ cung nữ nghèo. Nếu ngài ấy sụp đổ, không chỉ là một vị lương y mất chức, mà nàng cũng mất đi một chỗ dựa trong âm thầm.
Nàng vội vàng lẻn đến sau màn trúc nơi quan viên đang tra hỏi. Đơn thuốc làm giả? Không hợp lý. Ngự y Trần nổi tiếng cẩn thận.
A Mạt đứng lặng, lắng nghe. Chỉ trong chốc lát, nàng hiểu.
Kẻ tố cáo là đệ tử của một ngự y khác, muốn lật ngã Trần đại nhân để tranh quyền điều chế dược liệu cho hậu cung. Một âm mưu cung đấu thu nhỏ, bẩn thỉu không kém nơi hậu điện phi tần.
Đêm đó, A Mạt âm thầm lẻn vào thư phòng. Dưới ánh nến leo lét, nàng viết một tờ giấy, nhúng tay vào mực đỏ, giả làm dấu tay máu, rồi đặt nó vào trong một bao thư nặc danh:
“Trần ngự y bị hãm hại. Kẻ gian trá chính là Vương Dược đồng – học trò của Ngô viện sứ.
Nếu muốn chứng minh, hãy tra sổ điều phối dược liệu của ba ngày trước, loại ‘Long thảo tử’.
Ký tên: Một người biết rõ sự thật.”
Ba ngày sau, cung chấn động. Ngự y Trần được minh oan.
Vương Dược đồng bị bắt giam chờ tra khảo. Tội danh làm giả chứng cứ, mưu hại đồng liêu. Người đứng sau là Ngô viện sứ cũng bị điều tra.
Câu chuyện đến tai Lý tổng quản – người thân cận bên Hoàng thượng.
TruyenLau.com
Trưa hôm ấy, trong điện Càn Thanh, giữa lúc thưởng trà với một vài sủng thần, Lý tổng quản khẽ quỳ bên tai Hoàng thượng, thì thầm:
– “Khởi bẩm bệ hạ, chuyện lật lại vụ ngự y Trần… có điều lạ.”
– “Lạ?” Hoàng thượng nhướng mày.
TruyenLau.com
– “Là do một tờ thư nặc danh, nét chữ mềm mại như tay nữ tử, lại thấu đáo như người học hành bài bản. Người viết thư đó có tâm, có trí, và có dũng.”
Hoàng thượng khẽ gật, mắt khẽ động.
– “Tra ra được là ai chưa?”
– “Dạ… chưa rõ, nhưng thư được tìm thấy trong ngăn chứa thuốc bên ngoài phòng của cung nữ A Mạt – người đang phụ việc ở Thái y viện.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
– “A Mạt…” Hoàng thượng lặp lại cái tên, như nếm một vị trà mới. Một cái tên xa lạ. Nhưng chẳng hiểu sao, hơi gió trong điện bỗng như ngừng thổi.
Ngay chiều hôm đó, A Mạt được điều lên điện Càn Thanh, với lý do “phụ việc chép đơn thuốc cho Lý tổng quản.”
Nàng không rõ vì sao mình được chọn, chỉ biết tim đập mạnh khi bước chân vào nơi mà bao lâu nay nàng chỉ dám lượn qua lượn lại như một cơn gió vô hình.
Ánh mắt thị vệ nhìn nàng đầy nghi hoặc. Cung nữ bên cạnh thì thầm:
– “Nha đầu nhỏ đó… xinh thì xinh thật, nhưng vào đây được là nhờ gì?”
A Mạt cúi đầu, môi khẽ cong. “Nhờ cái đầu của ta đó.”
Trong điện, ánh sáng từ ô cửa trổ chiếu nhẹ lên nền gạch bóng loáng. Lý tổng quản đang ngồi chỉnh lý sổ sách, thấy nàng thì chỉ tay:
– “Ngồi đó, chép theo mẫu này.”
A Mạt ngoan ngoãn, không nhiều lời. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, từ phía sau tấm rèm trúc, một giọng nam trầm thấp cất lên:
– “Tên nàng là gì?”
Cả người A Mạt cứng lại.
Tim nàng đập loạn, mắt mở lớn. Giọng nói ấy… nàng chỉ nghe qua một lần duy nhất, nhưng khắc tận tim gan.
Nàng cúi đầu, giọng run nhưng vẫn rõ ràng:
– “Nô tỳ… A Mạt, bệ hạ.”
Một khoảng lặng bao trùm điện.
Rồi bóng người cao lớn bước ra từ sau bình phong. Hoàng thượng Long Dận Thần — kẻ lạnh như sắt, sắc bén như gươm — hiện thân trong bộ long bào đơn giản, tóc đen buông dài sau lưng.
Ánh mắt ngài lướt qua nàng — không nhanh, cũng không chậm — dừng lại nửa nhịp. Chỉ nửa nhịp.
Nhưng đủ để A Mạt cảm thấy được sống.
Ngài không hỏi gì thêm, chỉ gật đầu, rồi quay đi.
Còn nàng, lặng lẽ cắn nhẹ môi, dấu nước mắt sung sướng trong đáy mắt:
“Ngài hỏi tên ta… rồi.”
“Cuối cùng, người cũng hỏi… ta là ai.”
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.