Đêm ở Cảnh Hoa cung yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng lá mộc chạm nhau trong gió. Ánh trăng như tấm lụa bạc trải khắp sân, rọi qua khung cửa sổ mở hé, rơi lên chiếc nôi nơi tiểu hoàng tử đang say ngủ.
A Mạt ngồi bên giường, khẽ vỗ nhịp nhẹ nhàng. Tiểu hoàng tử hôm nay đã biết bập bẹ gọi “mẫu hậu”, giọng non nớt ấy khiến trái tim nàng mềm nhũn.
Bỗng, cánh cửa gỗ khẽ mở, bóng dáng cao lớn của Long Dận Thần hiện ra. Chàng đã thay long bào, khoác thường phục màu tối, tay cầm một khay sứ nhỏ. Trên đó là bát cháo tổ yến nóng hổi.
“Nàng lại thức trông con sao? Ăn chút gì đi, kẻo lạnh bụng.” – Chàng vừa nói vừa đặt khay xuống bàn, bước tới khoác thêm áo cho nàng.
A Mạt nhìn chàng, mỉm cười:
“Bệ hạ cũng mệt cả ngày rồi, sao còn tự tay mang đến?”
“Vì trẫm muốn thấy nàng ăn… và muốn ở đây với hai mẹ con.” – Giọng chàng trầm nhưng ánh mắt đầy ấm áp.
Sau khi nàng ăn xong, Hoàng đế nhẹ nhàng bế con lên, bước ra ngoài hiên. Ánh trăng đêm ấy sáng đến mức như muốn rọi vào tận đáy mắt. Tiểu hoàng tử mở mắt nhìn trăng, bàn tay nhỏ xíu vươn ra như muốn chạm vào thứ ánh sáng ấy.
“Con giống nàng, A Mạt.” – Chàng nói khẽ. – “Đôi mắt trong veo, thấy gì cũng muốn giữ lại.”
Nàng bước ra đứng cạnh chàng, khẽ tựa vai vào cánh tay rắn chắc.
“Nếu giống ta, vậy mong con cũng biết trân quý những gì ở bên mình.”
Chàng siết nhẹ vòng tay, cúi xuống hôn lên trán nàng. TruyenLau
“Trẫm sẽ dạy con điều đó… Bắt đầu từ việc trân quý mẫu hậu của nó.”
Thời gian trôi, tiểu hoàng tử lớn lên giữa tình yêu thương trọn vẹn. Hậu cung không còn thị phi, Cảnh Hoa cung trở thành chốn ấm áp bậc nhất trong cung thành.
Có những buổi chiều, A Mạt cùng chàng dạy con tập đi trên lối lát đá. Hoàng đế bỏ cả triều sự, kiên nhẫn dang tay đón đứa nhỏ loạng choạng bước về phía mình. Mỗi tiếng cười khanh khách của hoàng tử khiến A Mạt như được trở lại những ngày tuổi thơ mà nàng chưa từng có.
Đêm rằm, cả nhà ba người ngồi bên hồ ngắm hoa đăng. Hoàng đế đặt một chiếc đèn nhỏ vào tay A Mạt, thì thầm: TruyenLau
“Hãy ước đi, nhưng trẫm biết nàng ước gì… vì nó cũng là điều trẫm đã và sẽ làm cả đời.”
Nàng nhìn ánh nến lung linh trong chiếc đèn trôi dần ra xa, khẽ đáp:
“Chỉ mong những người ta thương… mãi bình yên.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chàng mỉm cười, vòng tay ôm trọn nàng và con, để ánh trăng và gió đêm ôm lấy cả ba, như một lời hẹn ước vĩnh hằng.
Hết.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Chương 36 : Ngoại truyện
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn