Thời gian trong cung trôi chậm như nước sơn phết trên tường – bóng loáng, nhưng lạnh lẽo và dai dẳng. Từng mùa đi qua, A Mạt từ một cung nữ nhỏ thô lậu đã bước sang tuổi mười bảy. Cái tuổi xuân thì, cái tuổi mà trong cung cấm, dù là phi tử hay nô tỳ, cũng bắt đầu học cách sống bằng gương mặt của mình.
Và gương mặt của nàng – là một tai họa.
Người ta vẫn nói trong cung, đẹp quá là cái tội. Mà A Mạt, lại là tội nghiệt rành rành bước đi giữa sân điện mỗi ngày.
Nàng cao vừa vặn, dáng mảnh mai nhưng có đường cong quyến rũ hiếm có ở một tiểu cung nữ chưa từng “hầu hạ” ai. Làn da trắng như tuyết đầu mùa, tựa chỉ cần chạm nhẹ cũng để lại vết hồng. Mắt nàng dài, cong như liễu rủ, đen lay láy như mặt hồ đêm, khi cười khẽ thì hệt như có ma lực hút hồn người.
Đôi môi anh đào, mềm mượt mà ướt át, không cần thoa son cũng như được nhuộm từ cánh hồng mọng nước. Ngay cả khi nàng không cười, đôi môi ấy vẫn khiến người ta không thể rời mắt. Cổ nàng thon dài, xương quai xanh nhô lên như hai nét họa mảnh, làm nổi bật chiếc gáy trắng nõn luôn lấp ló dưới lớp áo vải thô bạc màu.
Chỉ cần bước đi nhẹ giữa sân, cả hậu viện lặng đi một khắc. Nhưng rồi, lặng đi để mà cười nhạo, dè chừng hoặc ganh ghét.
A Mạt đã quen.
Mama Thẩm – người cai quản nhóm cung nữ giặt y phục – một sáng nọ đứng khoanh tay nhìn nàng từ đầu đến chân, mắt lộ rõ vẻ ghê tởm:
“Ngươi càng lớn càng giống kỹ nữ. Cái mặt này… đúng là họa hại! Cẩn thận đấy, trong cung này, thứ giống như ngươi, hoặc chết yểu, hoặc bị lôi đi làm ấm giường cho mấy lão già trong Nội thị cục.”
A Mạt không đáp. Nàng cúi đầu, mỉm cười nhẹ. Không phải nhẫn nhịn. Mà là khắc ghi.
Nụ cười ấy khiến mama Thẩm càng ghét hơn.
Đêm hôm đó, nàng bị phạt dậy giặt thêm ba chậu y phục vì “không chào đúng nghi lễ”. Bàn tay nàng tứa máu, lưng đau đến mức muốn gập xuống. Nhưng nàng không thở than một tiếng. Website TruyenLau.com
Trong gương nước, nàng nhìn thấy bản thân – mồ hôi ướt trán, tóc dính vào má, da dính đầy bụi xà phòng. Vậy mà… dung mạo ấy vẫn khiến người ta hít thở khó khăn.
Nàng thì thầm:
“Sắc đẹp này là tai ương. Nhưng cũng là thanh kiếm duy nhất ta có. Nếu số ta là họa hại… thì ta sẽ dùng chính sự họa hại ấy, khiến bọn họ phải quỳ gối.” TruyenLau
•
Một buổi trưa, khi đang phơi đồ sau Tàng Thư Các, một tên thái giám lạ mặt đi ngang qua. Hắn trẻ, ăn mặc gọn gàng – có vẻ là người bên điện Dư Quang, nơi chuyên phụ trách việc truyền chỉ. Hắn nhìn nàng, dừng lại một chút.
“Ai cho ngươi phơi đồ ở hành lang?” – giọng hắn lạnh, nhưng mắt thì lại đảo từ cổ xuống ngực nàng, rồi dừng ở đôi chân nhỏ nhắn đang để trần.
A Mạt lễ phép cúi đầu: Website TruyenLau.com
“Thưa công công, nơi khác đã phơi kín, nô tỳ không có chỗ…”
Hắn không nói gì thêm, chỉ nhìn nàng thêm một lần nữa, rồi bỏ đi. Nhưng buổi tối hôm đó, nàng phát hiện một vật lạ trong giỏ y phục – một tấm khăn tay thêu hoa lan, viền gấm đỏ – loại chỉ có các đại nhân dùng.
Dưới khăn là một mảnh giấy nhỏ:
“Nếu muốn đổi vận, hãy đến góc hậu viên giờ Dậu, gặp ta – Công công Lâm.”
A Mạt vò nát tờ giấy, thả vào bếp lửa, ánh mắt không gợn sóng.
Nàng biết, đã đến lúc những ánh mắt dơ bẩn bắt đầu muốn chiếm lấy nàng.
Nhưng… nàng cũng biết, cơ hội chỉ đến từ tai họa.
Tai họa do sắc đẹp mang lại.
Và nàng… sẵn sàng chạm vào tai họa ấy, nếu nó dẫn lối lên cao.
Độc Sủng Cung Tâm Kế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.