Độc Sủng Cung Tâm Kế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 32 : Chỉ 1 người

Từ sau buổi trò chuyện ở thư phòng, hình ảnh A Mạt trong lòng Hoàng đế càng khắc sâu. Nàng không tham quyền, không mưu lợi cho bản thân, lại luôn đặt sự yên ổn của hậu cung và giang sơn xã tắc lên trên.

Hôm ấy, giữa lúc sương sớm còn phủ mờ trên mái ngói vàng, Long Dận Thần ngồi trong ngự thư phòng duyệt tấu. Giữa hàng chục tờ tấu về chính sự, ánh mắt chàng dừng lại ở một tấu chương có chữ viết quen thuộc – của Bộ Lễ, đề nghị chuẩn bị cho kỳ tuyển tú năm tới.

Ngòi bút trong tay chàng dừng lại. Chàng nhớ lại những tháng ngày A Mạt bên mình: từ lần nàng dũng cảm cứu mạng chàng ở ngự hoa viên, đến lúc nàng khéo léo tổ chức đại lễ quốc khánh hoàn mỹ, rồi cả những đêm nàng lặng lẽ ngồi thắp đèn chờ chàng trở về từ điện Thái Hòa… Tất cả đều là thật, không chút giả dối.

Chàng khẽ mỉm cười, đặt bút viết một hàng chữ đỏ rực lên tấu chương:

“Kể từ nay, đình chỉ mọi kỳ tuyển tú. Không cần tuyển thêm tần phi. Trẫm đã có người trẫm muốn giữ trọn đời.”

Tin này truyền ra nhanh như gió. Khắp hậu cung xôn xao, nhiều người không tin nổi. Từ khi lập quốc đến nay, chưa từng có hoàng đế nào hủy bỏ việc tuyển tú nữ. Điều đó đồng nghĩa với việc — A Mạt sẽ là người duy nhất kề cận bên hoàng đế, không có thêm bất kỳ mỹ nhân mới nào bước chân vào cung.

Tại điện Dưỡng Tâm, khi nghe tin, A Mạt ban đầu chỉ sững sờ. Nàng bước nhanh đến Càn Long điện, muốn hỏi cho rõ.

Khi nàng đến, Hoàng đế đang phê tấu, nghe tiếng bước chân quen thuộc liền ngẩng đầu:

“Nàng đến rồi à? Ngồi xuống đây.”

A Mạt không ngồi ngay mà đứng trước bàn, giọng khẽ run:

“Hoàng thượng… tin tức ngoài kia… là thật sao?”

Chàng gác bút, ánh mắt thẳng thắn:

“Là thật. Trẫm đã hạ chỉ, từ nay sẽ không tuyển tú nữ nữa.”

“Vì… thiếp sao?” – Nàng hỏi nhỏ, đáy mắt ánh lên sự bối rối.

Chàng mỉm cười, bước đến nắm lấy tay nàng:

“Vì nàng. Cả đời này, trẫm chỉ muốn bên nàng. Hậu cung không cần thêm ai nữa.”

A Mạt khẽ cúi đầu, trái tim run rẩy. Trong cung, tình yêu chân thành là thứ hiếm như sao giữa ban ngày, vậy mà nàng lại có được.

Nhưng không phải ai cũng vui mừng. Những phi tần còn lại trong hậu cung cảm thấy như bị bỏ quên, mất cơ hội xoay chuyển vận mệnh. Một số người âm thầm tìm cách liên kết, mong đảo ngược thánh chỉ.

Buổi tối hôm đó, khi chỉ còn hai người bên ánh nến, A Mạt khẽ nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Hoàng thượng, nếu đình chỉ tuyển tú, e rằng sẽ có nhiều lời bàn tán trong triều và ngoài cung. Thiếp… không muốn vì mình mà người chịu áp lực.”

Long Dận Thần khẽ vuốt tóc nàng, giọng trầm ấm nhưng kiên quyết:

“Trẫm đã quen đối mặt với áp lực. Nhưng nếu vì giữ nàng, phải chống lại cả thiên hạ… trẫm cũng không tiếc.” TruyenLau.com

Ngoài trời, gió đêm thổi qua tường thành, lá vàng xào xạc rơi. Trong lòng A Mạt, cảm giác ấm áp và an tâm lan tỏa, như thể bão tố ngoài kia chẳng thể chạm tới nàng nữa — miễn là còn có vòng tay này.

Nhưng nàng vẫn biết… một quyết định lớn như vậy chắc chắn sẽ khiến sóng ngầm nổi lên dữ dội hơn bao giờ hết. Và để bảo vệ tình cảm này, nàng sẽ phải cùng Hoàng đế đứng vững trước mọi thử thách tiếp theo.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu