*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhìn thấy Nguyễn Hạ phiền muộn như vậy, Tống Đình Thâm ngược lại cảm thấy tâm trạng không tệ, kiên nhẫn ngồi nghe cô khinh bỉ một người đàn ông khác.”
“Anh hẳn là cũng biết, trong khoảng thời gian này căn bản tôi không đi ra ngoài chơi bời, không, chính là dù trước kia có ra ngoài chơi, tôi cũng không giao lưu gì với tên họ Đoàn này cả, ngay cả số điện thoại cũng không có. Bây giờ cậu ta làm như vậy không hề suy nghĩ cho cảm nhận và lập trường của tôi, tôi nói gì được nữa, hiện tại tôi cũng là người đã kết hôn rồi.” Nguyễn Hạ cẩn thận liếc mắt nhìn Tống Đình Thâm một cái: “Tuy rằng tôi không phải người mẹ tốt theo quan niệm truyền thống, nhưng tôi cũng biết nên trở thành một tấm gương tốt cho đứa trẻ. Bây giờ cậu ta lại tặng hoa về tận nhà, Vượng Tử còn nhỏ, nhưng không có nghĩa là nó không biết gì hết, tôi không hi vọng Vượng Tử sẽ hiểu lầm mình. Tống Đình Thâm, bạn bè trước kia của tôi không ai giúp được gì, họ đều là một đám đám nhát cáy…”
Cô nói những lời này thật sự không oan cho đám bạn bè danh nghĩa này của nguyên chủ, những người đó nói không chừng sẽ khuyên cô tận hưởng thú vui trước mắt, coi Đoàn Trì là một con chó săn.
“Tôi lại không muốn liên hệ gì với Đoàn Trì, tiếp tục lui tới, cái tên đầu óc không tỉnh táo như cậu ta, có nói nữa cũng chỉ phí lời thôi, hơn nữa tôi cũng không cảm thấy mình có năng lực bảo cậu ta dừng lại.”
Lời nói của Nguyễn Hạ đều là sự thật, trong cuộc sống nếu gặp phải người không đạt được mục đính không dừng lại như cậu ta, thật sự chẳng lãng mạn chút nào, sẽ chỉ khiến người trong cuộc cảm thấy vô cùng đau đầu thôi.
Tống Đình Thâm rốt cuộc cũng hiểu được suy nghĩ của Nguyễn Hạ rồi, anh trầm giọng nói: “Cô hy vọng tôi sẽ làm gì đó đúng không?”
“…. Đúng.” Nguyễn Hạ gian nan gật đầu: “Tôi mắng cũng đã mắng cậu ta rồi, cậu ta không nghe, những người tôi quen biết lại không đáng tin cậy, hơn nữa tôi không muốn gặp lại cậu ta, cho nên trước mắt tôi thật sự không biết làm thế nào. Anh phải tin rằng, tôi cũng giống như anh vậy, không hy vọng loại chuyện này xuất hiện trong cuộc sống của mình.”
“Tôi biết rồi. Hôm nay tôi đã bảo bạn đi đánh động bên nhà họ Đoàn một tiếng rồi. Vốn tôi cũng không đinh nói chuyện này cho cô biết, hy vọng cô không trách tôi nhiều chuyện.”
Một câu nói ngắn gọn, Nguyễn Hạ nghe xong cảm thấy trong lòng vô cùng thoải mái, cô đẩy đĩa hoa quả: “Hoa quả này ngọt lắm, anh ăn thử đi. Tôi chắc chắn không oán trách anh đâu, cảm ơn anh còn không kịp nữa. Nếu anh giúp tôi giải quyết Đoàn Trì rồi, tôi mời anh đi ăn cơm!”
Tuy rằng Tống Đình Thâm thích ăn đồ ngọt, nhưng anh rất ít ăn hoa quả, nhất ở ở trong tình huống vừa mới ăn cơm tối xong bụng còn đang rất no, nhưng thấy Nguyễn Hạ ân cần như vậy, anh nhận lấy dĩa, ăn một miếng dưa hấu, dưới cái nhìn chăm chú của cô, lại ăn thêm một miếng táo.
Nguyễn Hạ cười tủm tỉm nói: “Vậy tôi không làm phiền anh làm viện nữa, anh làm việc tiếp đi.”
Cô biết Tống Đình Thâm sẽ không nhìn thấy mà không quan tâm đâu, anh ra tay rồi, cô cũng yên tâm hơn nhiều. Có thể là do cách sống bình thường của anh, cô luôn cảm thấy, không cần biết là chuyện gì, chỉ cần anh ra tay đều có thể giải quyết được.
Tống Đình Thâm vẫn luôn nhìn theo cô đến khi cô đi ra ngoài mới thu hồi tầm mắt, lại nhìn vào đía hoa quả trên bàn làm việc, vừa rồi anh ăn thử, quả thật là rất ngọt.
Cô vừa nói gì, anh giúp cô giải quyết Đoàn Trì, cô mời anh đi ăn cơm à?
Nghĩ đến vẻ mặt và ngữ khí của cô lúc nói ra câu này, Tống Đình Thâm không khỏi nở nụ cười.
Buổi tối, Nguyễn Hạ giải quyết xong chuyện quan trọng trong lòng rồi, cũng có tâm trạng nhàn hạ, bắt đầu ngồi trong phòng ngủ học cắm hoa. Đương nhiên là dùng hoa hồng champagne Tống Đình Thâm mua về ngày hôm nay. Cô tìm kiếm một lượt căn phòng mới tìm thấy được bình hoa ưng ý, cầm kéo cắt tới cắt lui như trên TV, cắm đừng bông hoa một vào trong bình, miệng còn lẩm bẩm hát, có thể thấy được tâm trạng của cô không phải vui vẻ bình thường.
Trên người Vượng Tử chỉ mặc một chiếc áo may ô và quần đùi nhỏ, cậu ngồi trên sô pha ở bên cạnh, nhìn mẹ chơi đùa mấy bông hoa xinh đẹp đó, bỗng nhiên nâng tay lên chống cằm béo béo: “Mẹ, mẹ nhận được hoa hoa của ba có phải cảm thấy rất vui hay không?”
Nguyễn Hạ cười tủm tỉm gật đầu: “Đúng vậy, con không cảm thấy hoa hoa này rất đẹp sao?”
TruyenLau.com
Vượng Tử liếc mắt nhìn Nguyễn Hạ một cái, lại nhìn bó hoa ở trên bàn, chỉ trầm thấp thở dài một hơi: “Mẹ ngốc quá đi.”
“Sao lại nói là mẹ ngốc hả?” Nguyễn Hạ buông kéo xuống, hỏi.
“Ba ba tặng hoa cho mẹ, là vì thích mẹ đó.” Câu nói của Vượng Tử vang lên rất dọa người.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.