Nội dung câu chuyện quá mạnh mẽ, vốn cô nghĩ rằng Tống Đình Thâm còn sống, chỉ cần cô không đi ra ngoài du lịch, Tần Ngộ sẽ không xuất hiện, kết quả hắn vẫn xuất hiện tạo ra cảm giác tồn tại vài lần, gây thêm không ít chuyện phiền toái cho cô. Vốn cô nghĩ rằng Tống Đình Thâm còn sống, Tống thị sẽ không có vấn đề gì, nhưng hiện tại xem ra, cô giống như sắp bị vả mặt rồi.
Nguyễn Hạ quyết định chờ Tống Đình Thâm trở vềm nói bóng nói gió hỏi han một chút…
Tuy rằng cô cũng không biết bản thân có thể giúp đỡ việc gì.
Buổi tối, Nguyễn Hạ vẫn luôn chờ đợi Tống Đình Thâm trở về, đã sắp mười một giờ rồi, bình thường vào lúc này, cô và Vượng Tử đã sớm đi ngủ rồi.
Lúc Tống Đình Thâm đưa áo khoác cho Nguyễn hạ, anh vẫn rất ngạc nhiên: “Muộn đến thế này rồi sao em vẫn còn chưa ngủ?”
Nguyễn Hạ giống như một con ong mật chăm chỉ vậy, vừa giúp anh treo áo khoác lên, vừa giúp anh rót nước ấm, cuối cùng còn hỏi thăm: “Anh có đói bụng không? Em đi làm thức ăn khuya cho anh.”
Tống Đình Thâm vẫn rất hưởng thụ dáng vẻ cô bận bịu vì mình, tuy rằng anh cũng không quá đói, có điều hiện tại buổi tối lạnh, ăn chút gì đó làm ấm dạ dày cũng không tệ, anh gật đầu: “Được.”
Buổi tối mùa động, ăn một chén mì sợi nóng hôi hổi vẫn rất thoải mái.
Tống Đình Thâm uống hết sạch nước mì, mãi đến lúc cảm thấy trên người mình toát ra một lớp mồ hôi mỏng, lúc này anh mới cảm khái nói: “Có vợ thật tốt.”
Không đợi Nguyễn Hạ nói thêm gì, anh đã đứng dậy cầm bát đi về phía nhà bếp.
Nguyễn Hạ cũng đi theo anh vào phòng bếp, trong nhà có máy rửa chén, nhưng hiện tại chỉ có một cái bát, Tống Đình Thâm dứt khoát đứng cạnh bồn nước, động tác lưu loát nhanh chóng rửa sạch bát.
Cô đi đến phía sau Tống Đình Thâm, học theo tình tiết trong phim truyền hình, đưa tay ôm lấy thắt lưng anh từ phía sau, cọ cọ.
Không ai nói lời nào, cả hai đều phá lệ quý trọng giờ khắc này.
Buổi tối như vậy đối với Tống Đình Thâm mà nói là cực kì tốt đẹp, một chén mì nóng hổi, một cái ôm không tiếng động, đủ để có thể xua tan những mệt mỏi mà anh tích tụ suốt mấy ngày này.
“Hiện tại anh bề bộn nhiều việc, có phải là công ti xảy ra chuyện gì rồi không?” Nguyễn Hạ không thể không chủ động phá vỡ sự ấm áp lúc này, hỏi dò: “Em thấy mỗi ngày anh đều đi sớm về muộn, tuy rằng có rất nhiều chuyện em không hiểu được, có điều anh nói ra rồi cũng có thể khiến em an tâm hơn một chút, bằng không em sẽ nghi ngờ có phải anh có chuyện gì bên ngoài hay không.”
Đằng sau câu nói này chỉ đơn giản là cô có ý muốn xoa dịu bầu không khí một lúc, so với bất cứ ai, cô cực kì tin tưởng nhân phẩm của Tống Đình Thâm.
Tống Đình Thâm cúi đầu nở nụ cười: “Chỉ đối phó với em đã khiến anh bân rộn không làm được việc khác rồi, anh lấy đâu ra tâm tư và tinh lực để làm ra động tác có độ khó cao như thế này chứ, em đánh giá anh quá cao rồi.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô thế mà lại nghĩ theo hướng này, tư duy logic của phụ nữ thật đúng là một quyển thiên thư mà cả đời này anh cũng không nghiên cứu thấu triệt.
Nguyễn Hạ siết chặt nắm đấm nện anh một cái: “Anh có ý gì đấy!”
“Được rồi, anh nói thật này.” Tống Đình Thâm vốn không có ý định nói cho Nguyễn Hạ biết, bởi vì chuyện này không thể nói rõ ràng trong một hai câu được, một khi không giải thích tốt được còn có thể khiến cho cô suy đoán lung tung rồi lo lắng, đó cũng không phải là kết quả mà anh muốn nhìn thấy, anh đắn đo trong lòng vài phút mới chậm rãi nói: “Mấy tháng trước anh đã đặt ra phương án và kế hoạch, công ti phải chuyển hình, tình trạng kinh tế hiện nay em cũng biết đấy, hoặc là công ti có thể đi l*n đ*nh cao mới, hoặc là bước xuống dốc núi, mỗi một công ti đều sẽ trải qua khoảng thời gian như vậy, Tống Thị cũng không ngoại lệ. Nếu như Tống thị không tiếp tục tiến lên, thời đại phát triển nhanh chóng như vậy, rất nhanh sẽ bị công ti cùng ngành thay thế, trong thời gian này đương nhiên cũng sẽ không tránh khỏi việc phát sinh nguy cơ. Có điều em cứ yên tâm đi, anh có thể giải quyết được.”
Thật ra Nguyễn Hạ nghe cũng không hiểu lắm, có điều có thể xác định được việc, Tống thị quả thật là đang đối mặt với nguy cơ. Website TruyenLau.com
Đúng là không thể ngược lại với nội dung câu chuyện….
Như vậy, dựa theo tình hình phát triểu nội dung của câu chuyện, kết quả cuối cùng của Tống thị cũng sẽ giống như trong sách sao?
...
Website TruyenLau.com
Bởi vì đã xác nhận được một vài sự việc rồi, cho dù cô có thẩ đổi kết cục Tống Đình Thâm mất mạng nhưng cũng có một vài việc đã xảy ra rồi, Nguyễn Hạ cảm thấy bản thân vẫn cần phải chuẩn bị trước tâm lí cho tình huống xấu nhất. Cô vẫn luôn như vậy, ở thế giới ban đầu, có rất nhiều việc còn chưa bắt đầu, cô đã nghĩ tới kết quả xấu nhất rồi, như vậy để đến lúc thật sự xảy ra chuyện rồi, cô cũng dễ dàng chấp nhận hơn một chút.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.