Cô nuốt nước miếng một cái, dường như đã nuốt mấy ngàn cây kim vậy. Nguyễn Hạ nắm chặt tay của Tống Đình Thâm, từ từ gật đầu, vào giây phút cô há miệng ra, cô cảm thấy trong miệng mình tràn ngập mùi máu tanh: "... Được."
Tống Đình Thâm thấy cô như vậy, trong lòng xem như yên tâm, anh khởi động xe lần nữa, nhanh chóng chạy về biệt thự.
Thật ra Nguyễn Hạ ngủ không được, thế nhưng cô cũng không muốn làm cho Tống Đình Thâm phải lo lắng, c*̃ng không muốn tinh thần của mình bị sụp đổ, thế là cô ép buộc chính mình nhắm mắt lại.
Càng là vào lúc như vậy thì càng phải bình tĩnh.
Sau khi tắt đèn phòng ngủ, Tống Đình Thâm quay lại phòng của mình, anh đi vào nhà vệ sinh, đứng dưới vòi hoa sen. Vào một buổi tối cuối mùa thu, nhiệt độ hơi thấp, anh tắm bằng nước lạnh.
Lúc anh mới tốt nghiệp thì có thuê một căn phòng nhỏ, có lúc nước nóng không lên được, anh trực tiếp dùng nước lạnh để tắm rửa, mỗi lần tắm xong, tinh thần của anh đều rất tốt.
Tống Đình Thâm nhắm mắt lại, dòng nước lạnh lẽo chảy thẳng vào người anh.
Thật ra anh không hề bình tĩnh hơn Nguyễn Hạ một chút nào, chỉ là anh không thể ngã xuống trước cô được, dùng cách như vậy, anh cũng chỉ muốn làm cho mình thoát khỏi sự căng thẳng và thống khổ này, dùng tư duy bình tĩnh và kín đáo nhất để suy nghĩ lại toàn bộ sự việc.
Rất nhiều lúc, thật ra mọi chuyện vô cùng đơn giản, chỉ là dưới tâm trạng hoảng loạn, thông thường con người ta sẽ quên đi một số chi tiết nhỏ.
Vượng Tử mất tích tuyệt đối không phải là một chuyện ngẫu nhiên.
Ông bà Nguyễn vô cùng cẩn thận, gần như luôn nhìn chằm chằm vào thằng bé. Tuy rằng camera giám sát dường như vô dụng, thế nhưng chỗ mà Vượng Tử mất tích lại là góc chết. Bây giờ bên phía cảnh sát đang điều tra xe cộ khả nghi, dù sao ở trong chỗ giám sát hai bên đường phố cũng không nhìn thấy người nào dẫn Vượng Tử đi ra, mỗi ngày đều có rất nhiều xe cộ đi ngang qua đây, muốn điều tra từng chiếc một cũng cần một khoảng thời gian.
Tống Đình Thâm đột nhiên mở mắt ra, trong đôi mắt của anh tràn ngập tơ máu, nhìn có vẻ vừa mệt mỏi lại đáng sợ.
Tần Ngộ.
...
Lúc Tống Đình Thâm ra cửa đã là rạng sáng, trước đó anh đã điều tra Tần Ngộ, có được địa chỉ và cách liên lạc hắn.
Sau khi lên xe, anh gọi điện thoại cho Tần Ngộ, đầu bên kia nhanh chóng nhận cuộc gọi, giọng điệu khá là kinh ngạc: "Tổng Giám đốc Tống? Muộn như vậy sao anh còn gọi điện thoại cho tôi?"
Tống Đình Thâm trầm giọng nói: "Chiều nay con của tôi ăn cơm có ngon không?"
Phía bên Tần Ngộ trầm mặc mấy giây: "Tổng Giám đốc Tống đang nói cái gì, sao tôi không hiểu gì cả." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mấy giây trầm mặc của hắn, về cơ bản thì Tống Đình Thâm cũng đã kết luận rằng Vượng Tử đang ở chỗ hắn, cho dù không có ở chỗ của hắn, chuyện này cũng có liên quan đến Tần Ngộ.
"Từ rất sớm thì Tổng Giám đốc Tần đã bắt đầu sắp đặt một ván cờ, để tôi nghĩ xem, hẳn là từ lúc anh không để ý đến các lãnh đạo phía cao tầng phản đối, ở chỗ này xây dựng một công ty con, nhất là khi anh đặt công ty ở gần nhà tôi, từ lúc đó thì mọi chuyện đã bắt đầu rồi." Tống Đình Thâm từ từ nói từng câu từng chữ: "Nếu như tôi đoán không sai, có thể chuyện Lê Tĩnh tự sát cũng là tác phẩm của anh, sau khi công ty của anh tổ chức đi du lịch ở hải đảo, anh sắp xếp cho Hạ Hạ ngồi bên cạnh mình... Sau đó nữa, chính là anh cố tình nói những câu nói đó trước mặt tôi, muốn vợ chồng chúng tôi cãi nhau, để tôi hiểu lầm mối quan hệ của hai người, gieo xuống hạt giống hoài nghi ở trong lòng tôi."
"Trong khoảng thời gian này hẳn là anh vẫn đang nhìn chằm chằm vào hai vợ chồng bọn tôi nhỉ?" Tống Đình Thâm thấp giọng cười cợt: "Điều anh không nghĩ tới là, tôi và Hạ Hạ hoàn toàn không vì chuyện này mà cãi nhau, gây ra mâu thuẫn, trái lại tình cảm càng tốt hơn. Anh nổi trận lôi đình, anh không thể chấp nhận, thế là, trong tài liệu mà anh có được đã biểu hiện, đối với tôi mà nói, không có gì quan trọng hơn thằng bé, thế là anh nghĩ dùng chuyện này để tạo ra mâu thuẫn giữa hai người bọn tôi một lần nữa." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tần Ngộ cười lạnh một tiếng: "Tổng Giám đốc Tống nên đổi nghề đi làm biên kịch thì hơn."
Giọng điệu của Tống Đình Thâm đột nhiên trở nên cứng rắn: "Tổng Giám đốc Tần, không cần nói vòng vo với tôi nữa, hôm nay tôi muốn dẫn con mình về. Nếu trong vòng một tiếng, tôi vẫn chưa thấy mặt con trai mình, vậy thì tôi sẽ để anh mở mang kiến thức một chút, một người cha mất khống chế sẽ không có lý trí thế nào."
Nói xong lời này thì anh lập tức cúp điện thoại.
Website TruyenLau.com
Tống Đình Thâm biết, đứa bé nhỏ tuổi như Vượng Tử, bị người ta dẫn đi một cách im hơi lặng tiếng như vậy, hơn một nửa là do người quen gây án.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.