“Nhưng mà mỗi ngày anh đi làm đã bề bộn nhiều việc rồi, khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, sao có thể để anh quét dọn được?”
Tống Đình Thâm nghe vậy xúc động: “Thực tế chứng minh, vợ biết thương người hơn con nhiều.”
Con của anh sẽ không biết thương anh, vợ vẫn tốt hơn.
Nguyễn Hạ bật cười: “Giờ anh mới biết em thương anh à?”
“Anh biết lâu rồi.” Tống Đình Thâm cắt ớt chuông xanh, nói với giọng mang theo một chút ghen tuông: “Nhưng mà thật ra Vượng Tử lại thật lòng thương em, quả nhiên con nhỏ vẫn thân với mẹ hơn.”
Nguyễn Hạ đắc ý không thôi: “Nếu như nó không thương em mới là phí công em thương nó.”
“Nhưng mà, anh dám bảo đảm một điều.” Tống Đình Thâm dừng lại một chút: “Nó không thương em bằng anh.”
Sao lại đột nhiên nói thế…
Không đợi Nguyễn Hạ trả lời, Tống Đình Thâm đã nói thêm: “Nó thừa kế gen tốt của anh, đó là gen thương em.”
Thực tế chứng minh Tống Đình Thâm miễn cưỡng cũng được coi là một người đàn ông tốt toàn năng rồi.
Nguyễn Hạ ăn thịt bò xào ớt xanh mà anh làm, có chút không phục nói: “Sao anh làm cơm còn ngon hơn em làm vậy, không công bằng.”
Cho dù trước đây anh đã từng sống những ngày nghèo khổ, nhưng chắc chắn quá nhiều năm qua anh không tự mình xuống phòng bếp. Kĩ thuật thái rau tốt hơn cô có thể xem như là thiên phú dị bẩm, sao nấu ăn cũng tốt hơn cô nấu vậy. Trong khoảng thời gian này cô khó khăn lắm mới xây dựng nên lòng tự tin, hiện tại cũng lại bị anh đánh vỡ thành từng mảnh.
Tống Đình Thâm rất để tâm những lời khen của cô, gắp một miếng thịt gà cho cô, nói: “Chẳng lẽ điều này không tốt sao? Ít nhất nếu như ngày nào đó anh thất nghiệp rồi, nói không chừng anh còn có thể đi làm đầu bếp.”
Tình hình anh gần đây có chút không tốt, Tống Đình Thâm biết rõ, anh cũng biết Nguyễn Hạ đang lo lắng điều gì, chuẩn bị cái gì. Nhưng anh vẫn không nhịn được muốn trêu chọc cô, nhìn vẻ mặt của cô thật sự rất thú vị, ừ, như vậy là không tốt, anh nên chỉnh đốn lại bản thân một chút.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhắc tới thất nghiệp, nhất thời khẩu vị của Nguyễn Hạ cũng không còn tốt nữa, cô thở dài một hơi, nói: “Nếu anh thích làm đầu bếp, vậy em sẽ ủng hộ anh, nếu anh không thích, nếu anh thất nghiệp thì trong tay em vẫn còn tiền, đến lúc đó anh xem xem, muốn làm ăn thế nào, em đều theo anh.”
Hình như vui đùa hơi quá chớn rồi.
Nhưng Tống Đình Thâm nghe thấy những lời này của cô, trong lòng vẫn cảm thấy rất thoải mái.
Trên thế giới này, người thêu hoa trên gấm rất nhiều, nhưng người đưa than sưởi trong ngày tuyết rơi lại rất ít, người có thể đồng cam với mình thì rất nhiều, mà người có thể cộng khổ với mình thì đã ít lại càng ít. TruyenLau.com
Nghĩ lại tỉ mỉ, trước kia anh cũng nhìn nhầm, anh vẫn luôn cho rằng Nguyễn Hạ nghĩ tiền đồ của anh có thể cho cô một cuộc sống tốt đẹp, cho nên mới làm ra chuyện như vậy, để kết hôn với anh. Đương nhiên, những chuyện trước kia đã không còn quan trọng nữa, quan trọng vẫn là hiện tại và tương lai.
Tống Đình Thâm ngẩng đầu nhìn cô, trong đôi mắt anh tràn đầy ý cười: “Vậy anh cảm ơn phu nhân trước.”
Trong cả ngày hôm nay, Tống Đình Thâm không chỉ một lần nói ra những lời tương tự, Nguyễn Hạ nhớ rõ nội dung câu chuyện, trong lòng cô đã chắc rằng Tống thị đoán chừng thật sự phải phá sản giống như trong nội dung nguyên tác. May mắn là ngay từ đầu cô đã chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất, lúc này cũng sẽ không quá mất mát.
Hơn cả việc lo lắng bản thân sẽ mất đi cuộc sống hiện tại, cô càng lo lắng hơn cho con người Tống Đình Thâm. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thật ra anh rất kiêu ngạo, anh thật sự có thể chấp nhận được kết cục như vậy sao? Lúc này nhìn thấy anh vừa nói vừa cười, cũng không biết được nụ cười này có phải là thật không, dáng vẻ thoải mái này có phải là thật không.
Điều duy nhất mà Nguyễn Hạ có thể làm được chính là cho dù tình huống có xấu đến mức nào đi chăng nữa, cô đều sẽ ở bên cạnh anh, cổ vũ anh, thậm chí lúc cần thiết, côẽ xông lên phía trước bảo vệ anh.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Hạ lại an ủi anh lần nữa: “Cảm ơn cái gì chứ, giữa vợ chống với nhau vốn là nên cùng thuyền lúc khó khăn.”
Tuy rằng có một câu như thế này, vợ chồng vốn là chim trong cùng rừng, đại nạn đến gần mỗi người tự bay, nhưng đó đều là vợ chồng trên danh nghĩa.
Cô và Tống Đình Thâm trước kia là vợ chồng trên danh nghĩa, hiện tại không phải vậy.
Sau khi cơm nước xong xuôi, Tống Đình Thâm cũng rất tự giác thu dọn bát đĩa, còn chưa đến một phút đồng hồ, anh đã thúc giục Nguyễn Hạ lên lầu nghỉ ngơi, anh xắn tay áo lên, chuẩn bị dọn dẹp vệ sinh.
Nguyễn Hạ còn lâu mới chịu, nhất định muốn dọn dẹp vệ sinh với anh, cô kiên quyết: “Hai người cùng nhau dọn dẹp vệ sinh không phải sẽ nhanh hơn sao? Đến lúc quét dọn xong rồi chúng ta có thể cũng nhau nghỉ ngơi cũng được mà.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.