Tống Đình Thâm cũng không ở lại trên xe quá lâu, bó hoa này anh đã mua rồi thì nhất định phải tặng cho được, anh cầm lấy bó hoa kia, mở cửa bước xuống xe.
Đợi đến lúc đi đến cửa, anh lại dừng lại trước cửa một lúc, trong lòng đắn đo vài giây, quét vân tay mở cửa, cửa vừa mới mở ra, Vượng Tử liền mạnh mẽ ôm lấy đùi anh, ngẩng đầu nhe răng cười với anh: “Ba ba!”
Trước giờ Tống Đình Thâm luôn sẽ ôm lấy cậu, hôm nay trong tay đang cầm một bó hoa, thật sự không có cách nào ôm cậu được.
Vượng Tử nhìn thấy bó hoa trong tay Tống Đình Thâm, woa lên một tiếng, chân ngắn chạy bình bịch đến trước cầu thang hét lớn lên: “Mẹ ơi, ba ba mua hoa hoa về rồi này!”
Vừa đúng lúc Nguyễn Hạ từ trên lầu đi xuống, nghe thấy những lời này còn chưa kịp phản ứng lại, thẳng đến khi cô bước xuống cầu thang, nhìn thấy Tống Đình Thâm đứng trong phòng khách, còn cả một bó hoa hồng champagne trong tay anh, cả người cô đều ngơ ra.
Đây là có ý gì?
Anh tặng hoa cho cô, hẳn là vậy nhỉ? Trong nhà này ngoại trừ cô chỉ còn Vượng Tử và dì. Hiển nhiên Tống Đình Thâm không có khả năng tặng hoa cho dì rồi, cũng không thể tặng chúng cho Vượng Tử, như vậy thì chỉ còn cô thôi. Vì lí do gì mà anh lại muốn tặng hoa cho cô, chẳng lẽ là chuyện lúc ban ngày đã k*ch th*ch anh rồi? Vậy cũng không chắn! Buổi sang anh còn rất bình tĩnh mà!
Vượng Tử còn đang hưng phấn reo hò: “Ba ba mua hoa hoa cho mẹ rồi!”
Có tiền thật tốt mà!
“Hoa hoa ba ba mua còn đẹp hơn buổi sáng nhiều!”
Trẻ nhỏ mới bốn tuổi chỉ lo hưng phấn thôi, tuy rằng cậu chẳng biết bản thân đang hưng phấn điều gì…
Nguyễn Hạ đi đến trước mặt Tống Đình Thâm, cũng không biết phải có biểu cảm gì.
Kì thật Tống Đình Thâm cũng cảm thấy ngại ngùng, anh đặt hoa vào trong lòng cô, vẻ mặt vẫn trấn định tự nhiên y như cũ, ngữ khí cũng rất bình tĩnh: “Đối với đứa nhỏ mà nói, mẹ nhận được hoa không phải do ba tặng có thể sẽ thấy rất kì quái, nói không chừng buổi tối hôm nay Vượng Tử sẽ hỏi tôi vì sao lại không mua hoa tặng cho cô. Có điều tôi còn muốn bày tỏ một chút lập trường của mình, đối với chuyện buổi sáng hôm nay, tôi không tức giận, cũng sẽ không nghi ngờ cô.”
Nguyễn Hạ hiểu rồi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh tặng hoa cho cô là vì sợ Vượng Tử sẽ hỏi ra vấn đề làm anh khó xử. Cho nên dứt khoát trước lúc Vượng Tử đặt câu hỏi, anh liền mua một bó hoa mang về.
Chuyện này ngược lại cô có thể hiểu được, dù sao cô vốn nghĩ rằng chuyện tặng hoa này, trẻ con sẽ không để ở trong lòng không buống, nhưng hiển nhiên là Vượng Tử vẫn cảm giác được.
Đương nhiên điều để cho Nguyễn Hạ cảm thấy an tâm là câu nói phía sau của anh. Tuy biết rằng dựa trên tính cách của anh hẳn là sẽ không tức giận đâu, dù sao giữa hai người bọn họ vốn đã không có tình cảm nam nữ rồi, nhưng nghe thấy anh nói không tức giận không nghi ngờ, điều này vẫn để Nguyễn Hạ cảm thấy vô cùng vui mừng. Bởi vì nói như vậy, cô nhờ anh giúp đỡ, anh hẳn là sẽ không từ chối đâu.
“Cảm ơn,” Nhất thời tâm trạng Nguyễn Hạ rất tốt, cười tủm tỉm với Tống Đình Thâm.
Website TruyenLau.com
Không biết có phải là do tác dụng tâm lí hay không, cô cảm thấy một bó hoa này còn đẹp hơn so với bó hoa hồng chín mươi chín đóa buổi sáng!
Tống Đình Thâm nghĩ một chút, trước khi bước lên lầu, vì nhằm mục đích bảo vệ, vẫn thấp giọng nói với Nguyễn Hạ: “Bó hoa này, cô không được bán cho người khác đâu đấy.”
Nguyễn Hạ mới đầu vẫn chưa phản ứng lại, chờ đến lúc Tống Đình Thâm lên lầu rồi, cô mới quay sang nhìn Vượng Tử đang ngồi chơi xếp gỗ ở trên thảm, nhất thời có chút muốn phát điên.
Sao cô lại có thể quên được nhỉ, đứa trẻ Vượng Tử này rất thông minh mà, lúc mà cô bán hoa hồng cho người Trình Tự Viên kia, đứa trẻ này ở bên cạnh nhìn thấy toàn bộ quá trình, thậm chí còn đưa ra rất nhiều câu hỏi, điều này có nghĩa là gì? Rõ ràng cậu đang đảm đương vai trò của một tình báo viên đến đây! TruyenLau.com
Thừa dịp Tống Đình Thâm đi lên thay quần áo, cô vội vàng tiến đến trước mặt Vượng Tử, xụ mặt hỏi: “Có phải con nói chuyện mẹ bán hoa cho chú kia nói cho ba nghe không?”
Tống Đình Thâm sẽ nghĩ như thế nào về cô, sẽ nhìn cô như thế nào, khẳng định anh sẽ cho rằng cô là một kẻ mê tiền, cô vì bản thân mình mà xấu hổ rồi.
Vượng Tử đã sớm quên đi ngọn nguồn chi tiết câu chuyện rồi, nghĩ một chút: “Buổi trưa ba có gọi điện thoại cho con, hình như con đã kể rồi.”
Dung lượng não của trẻ con lại lớn đến như vậy, cậu đâu có nhớ rõ các chi tiết, cũng không hề phát hiện ra cha ruột của cậu bất tri bất giác đã đẩy nồi lên người cậu rồi.
Nguyễn Hạ muốn nói với Vượng Tử, sau này không nên chuyện gì cũng nói với ba ba, nhưng suy nghĩ cẩn thận, làm như vậy có vẻ không tốt lắm.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.