Đứa nhóc này thật sự không phải tinh tế bình thường, ngay cả cậu cũng nhìn ra cô không thích bó hoa kia. Như vậy, Tống Đình Thâm hẳn là cũng nhìn ra điều đó nhỉ?
Nguyễn Hạ nghĩ một lúc, trả lời cậu: “Bởi vì mẹ không thích người tặng hoa, nếu là Vượng Tử tặng, mẹ sẽ rất thích chúng.”
Vượng Tử móc móc tủi nhỏ của cậu, không móc ra được một đồng tiền nào: “Nhưng con không có tiền mua hoa cho mẹ.”
“… Không sao hết, chờ sau khi Vượng Tử lớn lên rồi, có tiền rồi lại mua hoa cho mẹ cũng vậy thôi.”
Vượng Tử thở dài một hơi: “Vì sao trẻ con đều không có tiền ạ?”
Năm nay Vượng Tử bốn tuổi, tổng giám đốc bá đạo tương lại lúc này lục tung các túi của mình lên cũng không tìm được đồng tiền nào, trong lòng cảm thấy có chút bế tắc.
Nguyễn Hạ sờ sờ cái túi nhỏ của cậu, lấy ra một đồng tiền lẻ một tệ trong túi rồi đưa cho cậu: “Hiện tại con có tiền rồi.”
Vượng Tử rất dễ dàng thỏa mãn, trong tay cầm lấy đồng tiền xu một tệ, nhìn trái nhìn phải, giống như là tìm thấy một thú vui mới vậy.
Nguyễn Hạ nhìn cậu, nói thế nào đây, hiện tại cô có thể hiểu được một chút cảm xúc của Tống Đình Thâm lúc trước.
Cô mới cùng đứa nhỏ mập mạp này ở chung có mấy tháng, cũng đã bắt cảm nhận được, vì để cho đứa trẻ lớn lên khỏe mạnh về thể xác và tinh thân, vì để cậu có thể trưởng thành vui vẻ như thế này, cô căn bản không nỡ làm ra chuyện gì tổn thương cậu. Tuy rằng hiện tại cô chưa từng trải qua việc hoài thai mười tháng rồi sinh con, nhưng cô cảm nhận được… có thể tiếp tục ở bên cạnh đứa nhỏ mập mạp này một năm rưỡi nữa, cô thật sự có thể hoàn toàn nhập vào vai người mẹ này.
Làm người cha người mẹ, ngoại trừ việc hi vọng đứa nhỏ của mình bình an mạnh khỏe ra, kì thật còn đảm đương vai trò của một người bảo vệ.
Trong quá khứ Tống Đình Thâm là người bảo vệ của Vượng Tử, tương lại có thể cô cũng sẽ nhận vai diễn này.
…
Sau khi tốt nghiệp đại học Lê Viễn Hàng không ở trong nhà nữa, hiện tại hắn lại kết hôn, có gia đình của riêng mình rồi, hơn nữa công việc bận rộn, bình thường rất khó dành ra thời gian để về nhà với ba mẹ. May mắn là hắn có một người vợ tốt, luôn luôn trở về nhà để ăn cơm cùng với ba mẹ hắn. Vốn sau khi Lê Viễn Hàng hiểu được điều Tống Đình Thâm ám chỉ rồi, muốn để cho vợ mình nói chuyện với em gái Lê Tĩnh một phen. Dù sao cả hai đều là nữ, việc nói chuyện phiếm tâm sự này sẽ dễ dàng hơn nhưng lời đến miệng rồi hắn lại chẳng thể nói ra thành lời.
Chuyện này bảo hắn phải nói thế nào đây, nói là em gái ruột của hắn đang tơ tưởng một người đàn ông đã có vợ, hơn nữa còn có hành động vội vàng muốn đi phá hoại cuộc hôn nhân và gia đình của người khác sao?
Hắn chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy không chịu nổi rồi.
Lê Viễn Hàng thầm nghĩ, hay là chừa lại chút thể diện cho em gái. Buổi chiều hôm nay sau khi xin công ty cho nghỉ phép, cố ý đi đến gần Tống thị, gọi cho Lê Tĩnh một cuộc điện thoại, nói có chuyện muốn tìm em ấy. Lê Tĩnh cũng sẽ không nghĩ nhiều, tuy rằng cũng gần đến quốc khánh rồi, phòng tài vụ đều bận đến thành chó luôn rồi, chỉ có điều cô ta là nhân viên mới, công việc phân cho cô ta cũng không tính là nhiều, có thể mượn cớ đi mua trà chiều cho đồng nghiệp cùng bộ phân, tìm cơ hội lẻn ra ngoài công ty là được.
Hai người hẹn nhau gặp mặt ở một quán cà phê gần đó, Lê Tĩnh vừa mới ngồi xuống đã hỏi: “Anh, sao anh không đến thẳng công ty chúng em, đúng lúc Tống đại ca cũng đang ở đó. Em ở công ty làm việc lâu như vậy, chưa thấy anh đến đó tìm Tống đại ca lần nào.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô ta đề nghị như vậy cũng là có ý đồ riêng của mình, tuy rằng người trong công ty đều đoán được cô ta có quan hệ nhưng cô ta vẫn hi vọng anh trai có thể thường xuyên tới công ty, như vậy những người trong công ty sẽ biết được quan hệ giữa Tống Đình Thâm và anh trai tốt như thế nào… Cô ta cũng có thể dựa vào cơ hội này để tiếp xúc với Tống Đình Thâm nhiều hơn.
Lê Viễn Hàng liếc nhìn em gái nhà mình một cái, gọi nhân viên phục vụ, gọi một cốc cà phê, rồi gọi cho cô ta một cốc nước trái cây, lúc này mới nói: “Tiểu Tĩnh, Tống thị cách nhà mình không tính là gần, mỗi ngày em đi làm rồi tan tầm, trên đường cũng tiêu mất hai giờ đồng hồ. Mẹ cũng nói chuyện này với anh rồi, anh nghĩ một chút, anh có một người bạn cấp ba hùn vốn với người khác mở ra một công ty gia đình, hiện tại vẫn đang ở giai đoạn khởi đầu, có điều hoàn cảnh công ti cũng rất tốt, làm việc cũng gần nhà mình hơn một chút, mỗi ngày em đi bộ đi làm cũng được. Cho nên, em chuyển từ công việc hiện tại sang đó làm đi. Bạn của anh sẽ nể mặt mũi của anh, tiền lương đãi ngộ cho em khẳng định không tệ, chuyện này em cứ yên tâm đi.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.