"Một người đàn ông cố gắng chọc tức một người đàn ông khác bằng cách bôi nhọ, xúc phạm một người phụ nữ. Tổng Giám đốc Tần, tôi thực sự không có cách nào tôn trọng anh được. Ngoài ra, cô ấy là vợ tôi, là người nhà của tôi”, Tống Đình Thâm chuyển động cổ tay một chút, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, anh trực tiếp đánh ra một đấm làm Tần Ngộ lảo đảo mấy bước, suýt thì té ngã. Tống Đình Thâm cười lạnh một cái, “Ai cho phép anh ở trước mặt tôi xúc phạm danh dự của vợ tôi? Đây là lời cảnh cáo của tôi dành cho anh.”
" Nếu Tổng Giám đốc Tần muốn l*m t*nh địch của tôi thì vẫn là chờ đến lúc anh trở thành một người đàn ông đi, rồi hãy quay trở lại. Đoàn Trì người ta chí ít cũng là một người đàn ông đấy. Còn anh còn chưa có được xem là đàn ông đâu.”
Tống Đình Thâm cũng không liếc mắt nhìn Tần Ngộ một cái đã trực tiếp rời đi.
Khi Nguyễn Hạ đang chuẩn bị rời phòng bao đi tìm Tống Đình Thâm thì anh đã quay trở lại. Nhìn vẻ mặt của anh cũng không có gì là không đúng, vẫn là dáng vẻ đó, chỉ nói: “Bây giờ không còn sớm nữa rồi, chúng ta nên về thôi.”
"Ừ, được thôi." Nguyễn Hạ nhìn phía sau anh, phát hiện Tần Ngộ không có trở về cùng anh. Cô liền có một loại linh cảm chẳng lành. Nhưng cô cũng không hỏi gì cả, cầm lấy túi xách, sau khi nói tạm biệt với đồng nghiệp thì rời khỏi KTV với Tống Đình Thâm.
Bây giờ đã là giữa tháng 11, cũng xem như là cuối thu rồi. Ban ngày còn ổn nhưng đến đêm thì phải mặc thêm áo khoác vào mới được.
Tống Đình Thâm lấy âu phục của mình choàng lên người cô, kéo kín áo lại cho cô, “Đừng để bị lạnh.”
Trong mũi Nguyễn Hạ đều là mùi của anh, anh không thích dùng nước hoa nhưng trên người lại luôn có một mùi rất dễ ngửi, làm cho người ta mê muội.
Anh nắm lấy tay cô, đi đến bãi đậu xe. Lúc này không có ai trong bãi đậu xe, Nguyễn Hạ mới hỏi anh: “Vừa rồi anh đi đâu vậy, sao không nói tiếng nào đã đi rồi. Em hát xong cũng không nhìn thấy anh.”
Tống Đình Thâm mở cửa xe cho cô và rất bình tĩnh nói: "Anh đi toilet."
"Vậy sao anh lại không nhận điện thoại của em?"
“Lúc ấy đang không rảnh.”
"Được rồi." Nguyễn Hạ tự bổ não một chút, có thể trong lúc đàn ông đi toilet thật sự là không rảnh nghe điện thoại đi.
Chờ sau khi Tống Đình Thâm ngồi vào ghế lái, cô mới thăm dò hỏi: “Đồng nghiệp của em nói, Tổng Giám đốc Tần và anh cùng nhau đi ra ngoài, hắn sao mà còn chưa trở lại nữa?”
"Việc đó anh cũng không biết.” Tống Đình Thâm nhìn cô, “Hơn nữa anh và hắn cũng không có đi với nhau, có lẽ hắn đã đi trước rồi. Sao vậy, có phải là đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
Lúc này Nguyễn Hạ mới nhẹ nhõm thở ra một hơi, cô cũng cảm thấy Tần Ngộ hẳn là sẽ không đi tìm Tống Đình Thâm đâu. Đoán chừng là cô lễ tân nhìn sai rồi, vừa thấy một người chân trước vừa đi, một người chân sau lại ra theo thì nghĩ rằng hai người này cùng nhau ra ngoài.
“Không sao cả.” Nguyễn Hạ duỗi cái eo lười, “A, thứ hai không cần đi làm, làm một con sâu gạo thật thoải mái mà! Nếu như phòng tài vụ của công ty có thể phát lương đúng hạn cho em thì càng tốt.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhìn ý của lãnh đạo công ty thì giống như sẽ đúng hạn phát lương cho cô. Số tiền này mà không cần thì thật là phí, dù sao cô cũng đã đi làm một tháng rồi đấy.
Cô liếc nhìn Tống Đình Thâm, phát hiện anh đang nhìn chằm chằm vào bụng của cô, lập tức ý thức che bụng lại, “Anh nhìn cái gì vậy?”
Tống Đình Thâm thu hồi tầm mắt, rất bình tĩnh mà trả lời cô: “Em có bụng bia nhỏ rồi, ngày mai theo anh đi tập thể dục.”
Nguyễn Hạ vội vàng hít vào hóp bụng lại. Trong lòng khỏi phải nói là có bao nhiêu hối hận rồi. Không thể bởi vì công ty mua bữa tối mà cô có thể làm càn. Nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Anh là đang ghét bỏ em sao? Anh đang chê em béo à.”
Tống Đình Thâm vừa khởi động xe vừa nói: “Không có, bụng bia nhỏ cũng rất đáng yêu.” TruyenLau.com
Nguyễn Hạ mới sẽ không tin chuyện ma quỷ này của anh. Trời cũng đã lạnh rồi, mọi người sẽ không tự ý thức được ăn uống nhiều hơn, cơ thể cũng sẽ nói nới đại não là đã đến lúc dự trữ mỡ rồi…
Ôi, cô chống cằm, tỏ vẻ làm một người đẹp đẳng cấp thật là quá mệt mà. Mỗi ngày đều phải kiểm soát cân nặng, cho dù là chỉ tăng 0.1 kg thì ngày tiếp theo đã phải khống chế ăn uống rồi.
Bình thường vào hai ngày nghỉ, Tống Đình Thâm đều sẽ ở bên cô và Vượng Tử. Nhưng mà đến chủ nhật, lúc đầu cô định mua vé xem phim, cùng nhau đưa Vượng Tử đi xem phim. Tống Đình Thâm lại nói anh có hẹn với bạn, còn không ăn tối ở nhà.
Nguyễn Hạ đã quen với cuộc sống không làm việc ngoài giờ của anh. Bỗng nhiên, anh nói muốn ra ngoài ăn cơm với bạn thì cô lại bắt đầu không quen với việc trên bàn ăn thiếu đi một người.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.