Dù sao người này cũng không phải là người chồng thật sự của mình, xuyên qua đây liền thoải mái yên tâm tiếp nhận chồng và con trai của nguyên chủ… quả thật là có chút không thích hợp. Lúc đấy cô cảm thấy vừa có tiền vừa nhàn rỗi, đàn ông chẳng có điều gì tốt, còn hi vọng được gì vào mấy thứ tình yêu quái quỷ đấy, làm bạn cùng phòng thật ra cũng không tệ rồi.
*Dựng flag: ngôn ngữ mạng, thường chỉ những người nói trước nhưng kết quả không như dự đoán.
Hiện tại có phải đã bị đánh chát chát vào mặt rồi không?
Trên thế giới này có thể có người thật sự không yêu thích việc yêu đương nhưng cô dù sao vẫn là một thiếu nữ đang trong độ tuổi thanh xuân tươi đẹp, cả ngày ở cùng với một người đàn ông chất lượng cao như vậy, hiện tại anh còn cố ý hoặc vô ý thường xuyên chọc ghẹo cô. Cô có thể kiềm chế bản thân không lao về phía trước đã là nhờ hiệu quả nhất định của việc ân cần giáo dục dạy bảo bao nhiêu năm của mẹ cô rồi: “Con gái phải rụt rè, phải giữ gìn.”
Con gái phải rụt rè, phải giữ gìn…
Ế!
Cảm ơn mẹ!
Nguyễn Hạ lén lút ngắm nhìn Tống Đình Thâm, nương theo ánh trăng, cô nhìn thấy anh đã nhắm hai mắt lại, cũng không biết là đã ngủ hay chưa, chẳng lẽ đây chính là sự khác biệt giữa người đàn ông hơn ba mươi tuổi và một thiếu nữ hơn hai mươi tuổi. Cô bởi vì một vài hành động của anh mà trằn trọc khó ngủ, thế mà anh lại vẫn bình tĩnh tự nhiên, nói không chừng anh còn nhìn thấy toàn bộ tâm trạng hoảng loạn của cô nữa.
Lúc cô không ngủ được, não động luôn mở rộng ra, trong đầu sẽ dệt ra một câu chuyện, cô chính là nữ chính trong câu chuyện đó, có lúc chưa đợi đến lúc nam chính xuất hiện trong câu chuyện, cô đã ngủ mất rồi.
Hôm nay, câu chuyện mà cô tưởng tượng ra rất b**n th**.
Trong câu chuyện, Tống Đình Thâm dùng các cách để theo đuổi cô, còn cô lại cao quý lãnh diễm các kiểu…
Trong đầu còn chưa đến tình tiết Tống Đình Thâm tiến hành tỏ tình nồng nàn với cô, cô đã đi vào giấc mộng rồi.
Tiếng hít thở đều đặn truyền đến bên tai, không biết là của Vượng Tử hay là của cô, Tống Đình Thâm mở mắt, nhìn lên trần nhà, rồi nghiêng đầu nhìn thoáng qua, phát hiện Nguyễn Hạ đã nhắm hai mắt lại rồi, có thể là cô đã ngủ mất rồi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vẫn còn trẻ tuổi quá.
Dưới tình huống như thế này, cô vẫn có thể ngủ được, Tống Đình Thâm nghĩ như vậy, khó tránh khỏi có chút hâm mộ.
Trong mũi tràn đầy mùi hương của cô, Tống Đình Thâm phảng phất như nhớ lại buổi tối của một vài năm trước. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không, hoàn toàn không giống nhau.
Buổi tối hôm đó, anh có ý muốn buông xuống rồi, trên tâm lí vẫn rất bình tĩnh, mà ngày hôm nay, rõ ràng là không có chuyện gì xảy ra, hai người không có bất cứ hành động thân mật gì, anh cũng rất khó khăn để buộc bản thân mình trở nên trấn định lại.
Cũng không biết là anh mở mắt như vậy đến khi nào, tinh thần của anh cũng đã rất mệt mỏi nhưng nhắm mắt lại lại không thể nào mà ngủ được, anh dứt khoát nhẹ tay nhẹ chân đứng dậy, đắp lại chăn mỏng cho Vượng Tử và cô, đi đến bên kia giường. Mùi hương lúc cô ngủ thật sự rất ngọt ngào, không mảy may nhận ra có một người đàn ông đang thâm trầm nhìn cô.
Tống Đình Thâm đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng đụng vào má của cô.
TruyenLau
Giống như bị điện giật, anh nhanh chóng rụt tay lại.
Cuối cùng anh quay về giường bên kia, ngồi ở cạnh giường, tâm trạng vô cùng mâu thuẫn.
Lúc trước anh coi Nguyễn Hạ như là đối tượng xem mắt mà nhìn nhưng hiện tại anh lại phát hiện mình có ý định không an phận với đối tượng xem mắt, như vậy, bước tiếp theo nên làm thế nào?
…
Lê Tĩnh ngồi trong phòng ngủ của mình, lật xem bộ sưu tập ảnh của gia đình, dường như mỗi năm cả nhà bọn họ đều ra ngoài chụp một bộ ảnh gia đình.
Hiện tại anh trai hận không thể đem công việc về nhà xử lí, chị dâu tuy chưa nói gì hết nhưng cô ta có thể cảm giác được, chị dâu hiện tại có chút chán ghét cô ta, bởi vì cô ta mang đến phiền toái cho bọn họ.
Hôm nay cô ta vốn có ý nghĩ quay về công ty đi làm, dù sao cũng chưa có chuyện gì hết, cũng không phải là đi làm, mà là muốn đi đưa đơn từ chức.
Nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của anh trai, nhìn thấy sự chán ghét mà chị dâu có gắng nhịn xuống kia, đột nhiên cô ta cảm thấy bản thân vô cùng buồn cười, rõ ràng là anh trai muốn tốt cho cô, mà cô vì muốn buộc anh trai phải thỏa hiệp, cư nhiên có thể nghĩ ra một cách làm như vậy.
Đương nhiên là cô sẽ không nghĩ đến việc tự sát nhưng đúng lúc uống thuốc xuống, trong lòng tràn đầy cảm giác tủi thân, cô ta cảm thấy trên thế giới này căn bản sẽ không có ai hiểu cho cô ta, chẳng lẽ cô muốn đi làm người thứ ba sao? Chẳng lẽ là cô muốn thích một người đàn ông đã kết hôn sao? Nếu con người có thể khống chế trái tim của mình thí tốt rồi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.