Chuyện về Vượng Tử cũng đã nhận được lời giải thích thỏa đáng và thu xếp ổn thỏa rồi, đám cảnh sát ở đồn cũng đều thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thời đại này, nếu như quả thật có một đứa bé mất tích mà không tìm thấy, đối với một gia đình mà nói đó là một tin xấu, bọn họ không muốn lại phải nhìn thấy cảnh đau buồn này, nhưng ông Nguyễn và bà Nguyễn lại tự trách bản thân mình trong một khoảng thời gian dài, dường như sau một tối mà họ đã già đi rất nhiều, cũng may là đã tìm được Vượng Tử, nếu như không tìm thấy thì sao đây?
Cũng không phải là không có kiểu tin tức như thế, cháu trai mất tích, trong lúc nhất thời bà nội không chịu đựng được nhảy sông tự tử.
Bà Nguyễn đang suy nghĩ lại lúc đó, cảm thấy nếu như không tìm thấy Vượng Tử, bà cũng thật sự không thể sống nổi.
Còn Nguyễn Hạ lại cảm thấy nghi ngờ với lời giải thích của Vượng Tử và Tống Đình Thâm, cô nói với Tống Đình Thâm: "Bạn bè anh sao lại có kiểu người không đáng tin cậy như vậy, dẫn con người ta mà không nói một tiếng nào, chẳng lẽ không biết chúng ta sẽ rất lo lắng hay sao? Anh nói thử xem, để em biết là người bạn nào thế, em thật sự muốn gọi điện thoại mắng tên đó một trận cho hả giận, đây không phải là cố ý hù dọa người khác sao?"
Tống Đình Thâm biết rõ rằng Nguyễn Hạ không dễ bị lừa như vậy, vẻ mặt anh không hề thay đổi nói: "Cậu ta đã gọi điện cho anh, nhưng anh lại không nghe máy, được rồi, sau này anh ít giao lưu với người bạn kia là được."
Nguyễn Hạ suy nghĩ, sắc mặt cũng thay đổi: "Nói không chừng người bạn kia của anh đang có ý đồ gì đó, anh đừng nhìn em như vậy, em cảm thấy không có sự đồng ý của phụ huynh mà đã mang con người ta đi, vậy cũng chẳng phải người tốt đẹp gì! Nếu như con trai em xảy ra chuyện gì, em sẽ liều mạng với hắn!"
"Được rồi." Tống Đình Thâm dừng một chút rồi nói tiếp: "Chuyện này anh sẽ giải quyết tốt, em đừng bận tâm nữa."
Nguyễn Hạ lườm anh một cái, cô cảm thấy Tống Đình Thâm quá dễ tính rồi, đây không phải là một chuyện nhỏ đâu, thế mà anh còn có thể bình tĩnh như vậy, làm sao người này gặp chuyện gì cũng đều có dáng vẻ bình tĩnh như vậy: "Em sao có thể không bận tâm, Vượng Tử còn nhỏ, con nó căn bản không nhận biết được nguy hiểm, Tống Đình Thâm, tự anh đọc tin tức đi, hầu hết những người gây án đều là người quen đó, có người chưa chắc sẽ lừa bán trẻ con, tức chết em rồi, anh mau đọc cho em số điện thoại của người bạn kia đi, không phải là em sẽ gọi cho tên đó mà anh nên nói cho cảnh sát, để cảnh sát mời hắn về đồn rồi dạy dỗ lại, Vượng Tử cũng không phải là con của hắn, dựa vào cái gì mà muốn dẫn nó đi thì dẫn đi luôn! Cho dù là em kiện hắn, hắn cũng chẳng có lý lẽ gì để phản bác cả!"
Vượng Tử trốn ở bên cạnh chơi đồ chơi, đây là lần đầu tiên cậu thấy mẹ nổi giận như vậy, cậu không khỏi rụt người lại.
Tống Đình Thâm vội vàng ôm cô, dỗ dành: "Em yên tâm, anh sẽ xử lý tốt, em cũng đừng nổi giận, không phải là tìm được Vượng Tử rồi sao? Bây giờ việc quan trọng trước mắt chẳng phải là dạy con thật tốt hay sao?"
Mắt thấy người ba bất lương có dấu hiệu ném củ khoai nóng này sang cho mình, Vượng Tử cũng vội vàng ném đồ sang một bên, đi đến ghế salon: "Mẹ, con buồn ngủ!"
Mấy ngày nay, ban đêm Nguyễn Hạ đều sẽ giật mình tỉnh giấc, cho đến khi nhìn thấy Vượng Tử ngủ ở bên cạnh, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Bây giờ, cô bắt đầu hiểu rõ bộ phim lúc trước mình đã xem kia, sau khi người cha kia cực khổ tìm thấy đứa con của mình bị lừa bán đi, cho dù là đi xuống tầng đổ rác cũng phải cõng cả đứa con đang ngủ say đi cùng.
Trải qua sự được mất, thì cuối cùng sẽ không thể nào chịu đựng được nó lại mất đi.
Nguyễn Hạ vội vã ôm lấy Vượng Tử, nhẹ giọng dỗ dành nói: "Ừm, vậy thì đi ngủ."
Giọng điệu lúc cô nói với Vượng Tử khác một trời một vực với lúc cô nói với Tống Đình Thâm, anh sờ mũi, lại cảm khái, quả nhiên câu nói đó rất có lý, sau khi phụ nữ có con, chồng cũng chỉ xếp sau con mà thôi, cũng đừng nghĩ có thể tranh giành được, cho dù tranh thế nào cũng không thể thắng được.
Vượng Tử nằm ở trong chăn, vốn là không hề buồn ngủ nhưng vừa nhắm mắt, chưa được một lúc thì ngủ luôn rồi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chuyện Nguyễn Hạ dạy dỗ Tống Đình Thâm vẫn chưa xong đâu, cô đóng cửa phòng ngủ lại, đi đến phòng làm việc, bây giờ anh vừa nhìn thấy cô liền đau đầu.
Anh bất đắc dĩ nói: "Còn muốn nói gì với anh sao?"
"Đương nhiên em không để yên rồi, việc này em có thể nhớ cả đời, anh cũng thế." Nguyễn Hạ kéo một cái ghế ngồi trước mặt anh, vẻ mặt nghiêm túc nói.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.